Chương 109: Ai chọc giận Đại tiểu thư Thư đây?
Bị đám phóng viên liên tiếp truy hỏi, Annie bừng tỉnh lại, dùng ánh mắt đầy phẫn nộ trừng chằm chằm vào Thư Tình.
Tất cả đều là trò của Thư Tình!
Chính Thư Tình đã ép cô ta uống cốc rượu vang đó, mới khiến cô ta mất mặt trước bao nhiêu người.
“Thư Tình, con tiện nhân này! Là cô hại tôi!” – Annie gào lên, vừa tức vừa bò dậy, vung tay tát mạnh về phía Thư Tình.
Nhưng tay Annie còn chưa chạm tới Thư Tình thì một bàn tay to đã nắm chặt lấy cô ta, đẩy ngã xuống đất.
Annie ngẩng đầu, trong tầm mắt cô ta xuất hiện Uce.
Đôi mắt xanh thẳm của Uce chứa đầy sự chán ghét, không chút che giấu:
“Annie, cô làm ra loại chuyện này, thật khiến tôi thất vọng! Cô và gã đàn ông này đói khát đến mức này sao… Cô còn biết xấu hổ không?”
Bị Uce chất vấn, Annie hoảng loạn.
Sao lại thế này… ngay cả Uce cũng tới, anh ấy đã thấy cô ta với tên tóc vàng kia…
“Không phải vậy, Uce, anh nghe em giải thích, em hoàn toàn không quen hắn!” – Annie vội vàng nói.
“Cưng à, sao em lại bảo không quen anh?” – tên tóc vàng lập tức không vui, chậm rãi đứng dậy từ ghế sofa – “Chẳng phải em yêu anh đến chết đi sống lại sao? Em còn nói sẽ lấy anh cơ mà.”
Tên tóc vàng đã nhận tiền, nên phải diễn thật chắc trước mọi người, khăng khăng nhận mình là “người tình lâu năm” của cô gái trong phòng họp.
Hắn không biết Thư Tình, nên đương nhiên cho rằng Annie chính là người đó.
Giờ phút này, hắn diễn càng hăng, còn choàng tay ôm lấy Annie:
“Cưng à, đừng mắc cỡ. Chúng ta đều là người lớn rồi, nam nữ vui vẻ với nhau là bình thường, có gì mà không dám nhận.”
“Tôi không quen anh, buông tôi ra!” – Annie vừa uất ức vừa tức giận, đẩy hắn ra.
“Là Thư Tình! Là Thư Tình hãm hại tôi!!” – Annie tóc tai rối bù bò dậy, chỉ tay về phía Thư Tình – “Chính Thư Tình bỏ thuốc tôi! Tôi hoàn toàn không quen người đàn ông này!”
“Bỏ thuốc?”
Đám phóng viên lập tức nhạy bén bắt lấy từ này.
Có vẻ chuyện không đơn giản như bề ngoài.
Nhưng trước mặt Uce và Hoắc Vân Thành , không ai dám mở miệng hỏi.
Từ phía sau, Từ Uyển Nhi đã nghe rõ ngọn ngành.
Nhất định là Annie đã sơ hở ở đâu đó nên bị Thư Tình phát hiện, kết quả Thư Tình liền đem ly rượu đã bị bỏ thuốc cho Annie uống, mới thành ra cảnh tượng bây giờ.
Annie đúng là vô dụng! Chút chuyện nhỏ cũng làm hỏng!
“Thư Tình, con tiện nhân này! Cô hại tôi! Là cô hại tôi!” – Annie như phát điên lao về phía Thư Tình.
Uce nhanh chóng chắn trước người Thư Tình, cau mày chất vấn:
“Annie, Thư Tình tại sao lại phải hại cô? Tối nay cô không phải tới để xin lỗi cô ấy sao?”
Ánh mắt Annie lóe lên:
“Đúng, tôi đã tốt bụng đến xin lỗi, nhưng cô ta lại tính kế hại tôi!”
“Annie, đủ rồi.” – Thư Tình nhếch môi cười lạnh – “Cô chưa nghe câu ‘gậy ông đập lưng ông’ bao giờ à?”
Vốn Annie đã nhận trừng phạt, Thư Tình không định nói thêm.
Nhưng Annie vẫn ngoan cố chối tội, còn vu oan cô bỏ thuốc, vậy thì Thư Tình sẽ không nể nang nữa.
Ánh mắt cô lạnh đi:
“Cô giả vờ xin lỗi tôi, nhưng lại bỏ thuốc vào rượu, định tính kế tôi. Tiếc là, hại người cuối cùng hại chính mình.”
“Cô nói bậy! Tôi không làm!” – Annie gần như mất kiểm soát, định cắn chết không buông, đổ ngược cho Thư Tình bỏ thuốc.
“Cô tự xem đi! Đây là ghi chép mua thuốc kích tình của cô trên mạng.” – Thư Tình dứt lời liền ném thẳng bằng chứng vào mặt Annie.
Ngay sau khi ép Annie uống hết ly rượu, Thư Tình đã bảo Anthony tra đơn hàng của cô ta, và quả nhiên tìm ra.
Đám phóng viên thấy rõ ghi chép mua hàng của Annie thì không khỏi khinh bỉ:
“Thì ra đúng là Annie… không ngờ cô ta lại như vậy.”
“Thật đê tiện, may mà cô Thư không mắc bẫy!”
Bị mọi người xì xào, mặt Annie lúc trắng bệch, lúc xanh mét, há miệng định nói nhưng chẳng thốt nổi một chữ.
“Annie, chuyện hôm nay hoàn toàn là tự cô chuốc lấy, tự lo liệu cho tốt!” – nói xong, Thư Tình xoay người rời đi.
Nơi này, cô không muốn ở lại thêm giây nào.
Hoắc Vân Thành sải bước theo:
“Thư Tình, em đi đâu?”
“Về nhà.” – Thư Tình nhàn nhạt đáp.
Sau một tối mệt mỏi, cô thấy hơi kiệt sức.
“Anh đưa em về.” – Hoắc Vân Thành trầm giọng nói.
“Đưa tôi về làm gì? Không phải anh đang bận nhảy với Từ Uyển Nhi sao?” – Thư Tình cười nhạt, giọng châm chọc.
“Nhảy với Từ Uyển Nhi?” – Hoắc Vân Thành mím môi, giọng thấp trầm – “Thư Tình, em ghen.”
“Ai ghen chứ?” – Thư Tình trừng mắt với anh.
Đúng lúc đó, thang máy đến.
Một lực mạnh ở eo kéo tới, Thư Tình bị anh lôi thẳng vào thang máy.
“Anh làm gì vậy?” – Cô lùi lại, cảnh giác nhìn người đàn ông trước mặt.
Hoắc Vân Thành tiến lên, nhướng mày:
“Thư Tình, em đúng là đang ghen.”
“Ghen? anh Hoắc à, anh đừng tự luyến quá.” – Thư Tình xoa thái dương, né tránh ánh mắt anh.
“Vì sao em cứ không chịu đối diện với cảm xúc của mình?” – Anh chống hai tay lên vách thang máy, giam cô trong vòng tay.
Không gian nhỏ hẹp, cả người Thư Tình bị anh bao trọn.
Không khí lúc này… hơi ngượng ngập.
“Đinh” – tiếng báo thang máy tới tầng một vang lên, phá vỡ bầu không khí.
Cửa mở, Thư Tình vội đẩy anh ra:
“Tôi không biết anh đang nói gì.”
Bước ra ngoài, cô quay lại nói:
“Anh về trước đi, tôi còn có việc.”
“Khuya thế này, còn việc gì?” – Hoắc Vân Thành nheo mắt.
Cô nhếch môi, giọng lạnh:
“Không liên quan đến anh. Đừng theo tôi.”
Dứt lời, Thư Tình ra cửa lớn, gọi một chiếc taxi.
Nhìn theo chiếc xe khuất dần, mắt Hoắc Vân Thành thoáng u tối.
Khuya thế này, cô còn đi đâu?
Ngồi trên taxi, lòng Thư Tình bỗng bực bội.
Cô lấy điện thoại, nhắn cho Vu Na:
【Đi uống với tôi.】
Bar Mị Sắc.
Khi Thư Tình tới, Vu Na đã đợi sẵn:
“Ở đây này!” – Vu Na vẫy tay.
Thư Tình ngồi xuống cạnh cô:
“Cho tôi một ly cocktail.”
Vu Na đưa ly cho cô, cười nheo mắt:
“Thư Tình, sao vậy? Tâm trạng không tốt à?”
“Không sao.” – Thư Tình ngửa cổ uống cạn ly.
Ánh đèn mờ ảo hắt lên khuôn mặt cô, làn da trắng mịn, đường nét tinh xảo, dưới ánh sáng ấy lại thêm vài phần u sầu, bí ẩn.
Vu Na lại rót cho cô một ly cocktail khác:
“Để tôi đoán xem ai chọc giận Đại tiểu thư Thư của chúng ta… có phải Hoắc Vân Thành không?”
Bình luận