Chương 106: Annie xin lỗi Thư Tình

“Vân Thành, em biết mà, trong lòng anh có em.” – Từ Uyển Nhi không kìm được sự kích động, cả người nghiêng hẳn vào Hoắc Vân Thành.

Hoắc Vân Thành liếc cô một cái đầy hờ hững, khóe mắt lại lặng lẽ dõi theo bóng dáng nổi bật ở góc phòng.

Nhìn thấy Hoắc Vân Thành và Từ Uyển Nhi ôm chặt nhau trong sàn nhảy, Thư Tình bỗng thấy lòng mình bực bội khó hiểu.

Không muốn nhìn nữa để khỏi thêm khó chịu, cô đứng dậy bước về phía cửa lớn của phòng tiệc.

“Thư Tình, em đi đâu vậy?” – Thẩm Tuấn Nghiêu thấy thế liền vội vàng đuổi theo.

Cô khựng lại, quay đầu lạnh nhạt nói:

“Em hơi khó chịu, muốn ra ngoài yên tĩnh một lát.”

Nói xong, Thư Tình liền rời khỏi phòng tiệc.

Nhìn bóng lưng cô xa dần, ánh mắt Thẩm Tuấn Nghiêu bất giác tối đi.

Cô khó chịu… là vì Hoắc Vân Thành sao?

Anh rất rõ, sự thay đổi của cô bắt đầu từ lúc Hoắc Vân Thành dắt Từ Uyển Nhi vào sàn nhảy.

Dù cô không nói, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng Thư Tình không hề vô cảm với Hoắc Vân Thành.

Nếu thật như lời cô nói ban nãy — không thích anh ta, chỉ là quan hệ hợp đồng — thì tại sao khi nhìn thấy Hoắc Vân Thành và Từ Uyển Nhi nhảy cùng nhau, sắc mặt cô lại thay đổi rõ rệt như vậy?

Trái tim Thẩm Tuấn Nghiêu khẽ nhói.

Đúng lúc đó, Bạch Lan với vẻ mặt đầy ái mộ tiến lại chào hỏi:

“Ôi, Ảnh đế Thẩm, trùng hợp quá.”

Từ khi bước vào phòng tiệc, cô ta đã dán ánh mắt lên Thẩm Tuấn Nghiêu, giờ mới tìm được cơ hội tiếp cận.

Anh lạnh lùng liếc nhìn:

“Là cô?”

“Vâng, là em. Anh còn nhớ em sao?” – Giọng Bạch Lan vừa mừng vừa ngượng ngùng – “Ảnh đế Thẩm, em có thể mời anh nhảy một điệu không?”

“Không thể.” – Một câu lạnh như băng đã nghiền nát hết mong đợi của cô ta.

Không thèm để ý đến Bạch Lan, Thẩm Tuấn Nghiêu ngồi xuống chỗ Thư Tình ngồi ban nãy, cầm ly rượu vang, ánh mắt trầm buồn soi xuống mặt rượu đỏ sóng sánh.

Sắc mặt Bạch Lan lúc trắng lúc xanh, hai bàn tay siết chặt.

Tất cả… đều là do Thư Tình!

Thẩm Tuấn Nghiêu thích Thư Tình!

Rốt cuộc Thư Tình có gì tốt mà khiến bao nhiêu người đàn ông tranh nhau vây quanh?

Ánh mắt Bạch Lan lóe lên tia oán độc.

Tối nay, cô ta không chỉ muốn Hoắc Vân Thành nhìn rõ bộ mặt thật của Thư Tình, mà cả Thẩm Tuấn Nghiêu cũng phải thấy!

Nghĩ vậy, Bạch Lan liền đảo mắt tìm bóng Annie.

Thấy Annie đang lấy đồ ăn, cô ta giả vờ cũng đi lấy, đứng cạnh.

“Chị có thấy Thư Tình không?” – Annie hỏi ngay khi thấy Bạch Lan, biết cô ta là bạn thân của Từ Uyển Nhi.

“Thư Tình à…” – Bạch Lan chỉ về phía cửa lớn, làm ra vẻ vô tình – “Hình như tôi vừa thấy cô ấy ra ngoài.”

“Ra ngoài?” – Annie nhíu mày. Thư Tình sẽ không về sớm vậy chứ?

Cô ta sốt ruột. Nếu Thư Tình đi rồi, kế hoạch tối nay chẳng phải sẽ hỏng hết sao?

Bạch Lan liền gợi ý:

“Nếu chị cần tìm thì ra đó chắc vẫn kịp đấy.”

“Cảm ơn.” – Annie vội vàng bước ra cửa.

Ngoài trời đêm yên tĩnh.

Thư Tình đứng ở ban công tầng hai, tựa lan can ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng miên man.

Hoắc Vân Thành và Từ Uyển Nhi nhảy với nhau… liên quan gì đến cô chứ?

Sao trong lòng lại thấy khó chịu thế này?

Gió đêm thổi lạnh, cô thấy hơi rét, định quay vào thì nghe tiếng một người phụ nữ vang lên:

“Thư Tình, thì ra cô ở đây, tôi tìm khắp nơi.”

Cô nhíu mày nhìn lại – là Annie, cô gái lai tóc vàng mắt xanh.

Nhớ lại những chuyện không vui trước đây, Thư Tình lập tức cảnh giác.

Cô lạnh nhạt hỏi:

“Tìm tôi có việc gì?”

“Có chứ.” – Annie bước lại, tay bưng khay với hai ly rượu vang.

Cô ta cầm một ly đưa cho Thư Tình:

“Hôm nay tôi đặc biệt đến để xin lỗi cô.”

“Xin lỗi?” – Thư Tình ngờ vực. Annie xin lỗi cô? Trừ phi mặt trời mọc đằng tây!

Nhưng Annie gật đầu, giọng đầy thành khẩn:

“Chuyện trước đây là lỗi của tôi. Luc đã trách tôi rồi, tôi biết mình sai. Để tỏ thành ý, ly rượu này tôi kính cô.”

“Thôi, lời xin lỗi tôi nhận, nhưng rượu thì khỏi.” – Thư Tình liếc ly rượu, giọng lạnh.

Cô không tin Annie tốt bụng vậy, e rằng trong rượu có gì đó.

Thấy cô không nhận, Annie sốt ruột:

“Hôm nay tôi thật sự có thành ý, cô không uống là coi như không nể mặt tôi.”

Thư Tình cười mỉa:

“Tại sao tôi phải nể mặt cô?”

“Cô…” – Annie suýt nổi giận nhưng kịp nuốt xuống, tiếp tục giả vờ đáng thương –

“Luc bảo tôi đến xin lỗi cô, tôi đã hứa sẽ được cô tha thứ. Cô coi như thương hại tôi, uống ly này, từ nay chúng ta xóa hết ân oán, được không?”

Nhìn Annie diễn kịch hết sức, Thư Tình bắt đầu tò mò: rốt cuộc cô ta muốn gì?

Nếu đã muốn chơi… vậy cô sẽ chơi cùng, xem Annie định giở trò gì.

“Vậy à…” – Thư Tình giả vờ suy nghĩ rồi mỉm cười, nhận lấy ly rượu – “Nếu cô đã thành tâm như thế, tôi đành miễn cưỡng nhận vậy.”

Trong mắt Annie lóe lên tia đắc ý. Cô ta nâng ly của mình lên:

“Cạn ly!”

“Cạn ly.” – Thư Tình khẽ cười, đưa ly lên, kín đáo ngửi…

Quả nhiên, trong rượu có thuốc!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập