Chương 18: Em đã nói gì với cô ấy vậy?

Vân Sơ chỉ cần nhìn sắc mặt của Hoắc Yến Châu là thừa biết anh ta mang tâm sự hay chuyện quan trọng muốn nói.

Thế nhưng sau khi bước chân vào phòng ngủ, Hoắc Yến Châu chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái rồi thẳng thừng bước vào phòng tắm.

Lắng nghe tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phòng tắm, Vân Sơ hoàn toàn mất đi sự tập trung, không tài nào đọc nổi dù chỉ một chữ trên trang sách.

Cô đành gấp gọn chiếc máy tính xách tay lại, thu vén đống tài liệu đặt ngay ngắn lên tủ đầu giường, sau đó tự mình kéo gối dựa lưng ngồi thẳng trên giường, lẳng lặng chờ đợi Hoắc Yến Châu bước ra.

Mỗi lần từ bên ngoài trở về nhà, việc đầu tiên Hoắc Yến Châu làm luôn là đi tắm rửa, đó là thói quen đã duy trì từ bao lâu nay của anh.

Cũng chẳng biết từ khoảng thời gian nào nữa.

Thói quen ấy, vô hình trung cũng đã trở thành thói quen của chính cô.

Cô thích mùi hương trầm ấm thoang thoảng trên người Hoắc Yến Châu, thích cảm giác được anh ôm trọn vào lồng ngực ấm áp mỗi khi chìm vào giấc ngủ.

Vào khoảng thời gian hạnh phúc nhất, cô từng ngẩng đầu nhìn Hoắc Yến Châu và thì thầm rằng:

Rằng cô yêu anh biết nhường nào, yêu đến mức bắt anh mỗi đêm đều phải ôm cô ngủ thì mới thôi, bằng không cô sẽ đau lòng đến chết mất.

Kể từ ngày cô vô tình phát hiện ra bí mật động trời về việc Hoắc Yến Châu ngoại tình.

Hầu như đêm nào cô cũng phải oằn mình chống chọi với sự dằn vặt khôn nguôi, trằn trọc mất ngủ cô độc một mình.

Thế nhưng cô vẫn đang sống sờ sờ đây thôi, nào đã chết đâu chứ.

Cười chết mất, hóa ra trên cõi đời này vốn dĩ chẳng có ai là không thể sống thiếu ai cả.

Cho dù cô có yêu Hoắc Yến Châu đến mức chết đi sống lại đi chăng nữa, thì cô vẫn có thể vừa ôm lấy nỗi đau đớn xé lòng trong tỉnh táo, vừa kiên quyết tuyệt tình chuẩn bị dứt áo ra đi.

Hoắc Yến Châu tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, thay một bộ đồ ngủ màu sẫm bước ra ngoài, lúc này mới trông thấy Vân Sơ vẫn đang thẫn thờ ngồi lỳ trên giường.

Ánh mắt Hoắc Yến Châu vô tình lướt qua xấp tài liệu học tập đặt trên tủ đầu giường, anh vươn tay lật lật xem qua vài trang.

Rồi anh ngồi xuống bên mép giường, cất giọng mang theo thứ ngữ điệu khiến người ta khó lòng dò đoán: "Sao bỗng dưng lại hứng thú lôi đống sách y khoa này ra xem thế?"

Vân Sơ trầm mặc không thèm đếm xỉa đến anh.

Hoắc Yến Châu chủ động vươn tay vén mấy lọn tóc dài lòa xòa trước ngực Vân Sơ ra sau tai: "Có cần anh tìm người đổi cho em một vị trí công tác nào nhẹ nhàng hơn không?"

Vân Sơ khẽ lắc đầu: "Căn hộ ở khu trung tâm thành phố bố mẹ em đã dọn đồ đi rồi, công ty dịch vụ cũng đã qua dọn dẹp sạch sẽ đâu ra đấy. Mật khẩu cửa ra vào vẫn giữ nguyên như cũ không thay đổi gì cả, bố mẹ bảo em nhắn lại với anh một tiếng, căn hộ đó anh cứ thu hồi lại đi."

Hoắc Yến Châu không mấy bận tâm, chỉ hờ hững hỏi: "Họ dọn đi đâu rồi?"

Vân Sơ không hề giấu giếm anh: "Đường Tân Giang, ở đấy khá gần cái xưởng bố em làm việc."

Ánh mắt Hoắc Yến Châu khẽ nheo lại, trầm giọng nói: "Vân Sơ, anh là người thừa kế của Hoắc thị, để bố vợ mẹ vợ phải sống chui rúc trong khu nhà tái định cư, em cảm thấy như thế là thích hợp lắm sao?"

Vân Sơ ngẩng phắt đầu nhìn thẳng vào mắt anh: "Chúng tôi không muốn nợ anh bất cứ thứ gì nữa."

Hoắc Yến Châu bật cười lạnh lùng: "Mấy năm nay, nhà họ Vân các người nợ anh còn chưa đủ nhiều sao?"

Hai ánh mắt chạm nhau trực diện.

Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề và căng thẳng đến ngột ngạt.

Vân Sơ chật vật thu hồi tầm mắt về phía mình.

Đúng là cái thói mở miệng ra là chuốc lấy nhục nhã, cô tự chuốc lấy thì trách được ai.

Bầu không khí trầm mặc bao trùm lấy hai người một lúc lâu, cuối cùng Hoắc Yến Châu khẽ thở dài một hơi.

Anh chậm rãi lên tiếng: "Vân Sơ, chỉ cần em ngày nào còn ngồi vững trên chiếc ghế Hoắc thái thái này, thì toàn bộ tài nguyên lẫn tài sản dưới tên anh, em đều có toàn quyền tùy ý sử dụng."

Tâm trạng của Vân Sơ không cách nào duy trì được sự bình tĩnh vững vàng như Hoắc Yến Châu.

Cô thốt lên bất chấp: "Tôi không thèm dùng tiền của anh nữa, tôi muốn ly hôn!"

Hoắc Yến Châu trân trối nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Vân Sơ.

Giọng điệu anh bình thản đến rợn ngườ: "Muốn ly hôn thì bất cứ lúc nào anh cũng chiều ý em được hết, điều kiện duy nhất là em phải gom đủ mười tỷ đưa ra đây."

Vân Sơ suy sụp đến cùng cực, chôn vùi khuôn mặt đầm đìa nước mắt vào trong lòng bàn tay.

Th thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau suốt hơn hai mươi năm trời, cô đã đuổi theo bóng hình anh suốt ngần ấy năm thanh xuân, để rồi kết cục là cuộc hôn nhân kéo dài vỏn vẹn ba năm ngắn ngủi.

Anh tuyệt tình dồn ép cô vào chân tường, không thương tiếc đâm những nhát dao chí mạng vào tim cô.

Trong lòng anh, chút xót xa dành cho cô cũng không có lấy một mảy may.

Thậm chí anh còn sớm tính toán sẵn sàng tư thế để ly hôn với cô bất cứ lúc nào.

Đau đớn đến mức tưởng chừng trái tim đã nát vụn, thế mà nước mắt Vân Sơ lại chẳng tài nào rơi nổi.

Hoắc Yến Châu mang theo ánh mắt phức tạp dán chặt vào từng phản ứng của Vân Sơ, cẩn thận dò xét: "Em đã gặp An Ninh rồi đúng không?"

Vân Sơ ngẩng phắt đầu lên, đối diện trực diện với ánh mắt đang dò xét của Hoắc Yến Châu.

Giọng nói Hoắc Yến Châu trầm xuống mấy phần: "Em đã nói những gì với cô ấy rồi?"

Vân Sơ nhìn thấu sự đau lòng hiện lên trong đáy mắt Hoắc Yến Châu.

Chỉ tiếc rằng, thứ cảm xúc xót xa ấy, từ đầu đến cuối chỉ thuộc về một mình Tạ An Ninh mà thôi.

Từng câu từng chữ như ngọn roi giất thẳng vào sự kiêu hãnh của Vân Sơ, khiến cô bị kích thích đến mức phát điên.

Cô chồm người quỳ gối trên giường, bất ngờ đẩy mạnh Hoắc Yến Châu một cái, cất cao âm lượng hét toáng lên: "Hoắc Yến Châu, anh lấy cái lập trường quái quỷ gì mà quay sang chất vấn tôi? Anh là chồng tôi, hay là tình nhân của ả ta hả?!"

Chân mày Hoắc Yến Châu nhíu chặt lại thành một đường: "Vân Sơ, anh đã từng cảnh cáo em rồi, không được phép đi tìm gặp cô ấy."

Lồng ngực Vân Sơ nghẹn ứ đến mức thở không ra hơi: "Tôi rảnh rỗi sinh nông nổi lắm chắc mà đi tìm ả ta!"

Hoắc Yến Châu lạnh lùng phản bác: "Em có biết vì sự xuất hiện của em mà cô ấy suýt chút nữa xảy ra chuyện rồi không!"

Vân Sơ tức đến mức bật cười lạnh buốt.

Cô chỉ vô tình chạm mặt ở bệnh viện, rồi chào hỏi xã giao một tiếng mà thôi.

Vân Sơ mềm nhũn ngã ngửa ra giường, cảm giác toàn bộ sức lực trong người trong chớp mắt đã bị ai đó rút cạn sạch trơn: "Cho nên, anh bất chấp bỏ dở công việc, lật đật bay chuyến bay gấp gắt trong đêm trở về đây, chỉ vì sợ con hồ ly tinh Tạ An Ninh kia xảy ra chuyện thôi sao?"

Hoắc Yến Châu bực bội đứng phắt dậy.

Anh đứng sừng sững bên mép giường, cao cao tại thượng nhìn xuống Vân Sơ, lạnh lùng nhả chữ: "Vân Sơ, tính khí ngang bướng của em thế nào anh thừa hiểu rõ. Sức khỏe An Ninh vốn dĩ rất kém, không chịu nổi bất kỳ đả kích kích động nào, cô ấy lại còn phải một mình chăm sóc con cái, anh không muốn bất kỳ chuyện tương tự nào lặp lại lần thứ hai."

Vân Sơ mất kiểm soát với tay chộp lấy chiếc gối đầu ném thẳng vào người Hoắc Yến Châu.

Cô trèo hẳn lên giường, đứng dậy gào thét vào mặt anh: "Hoắc Yến Châu, anh là đồ khốn nạn!"

Hoắc Yến Châu cúi người nhặt chiếc gối dưới đất lên.

Vân Sơ tiếp tục với tay vơ lấy chồng sách trên tủ đầu giường ném điên cuồng về phía anh: "Chính anh là kẻ ngoại tình phản bội cuộc hôn nhân này, sao anh dám trơ trẽn đứng trước mặt tôi mà quan tâm chăm sóc ả ta như thế, sao anh có thể thốt ra những lời tàn nhẫn độc ác với tôi đến vậy?!"

Hoắc Yến Châu vẫn bình tĩnh đứng chắn bên mép giường, vô cùng nhẹ nhàng né tránh từng món đồ Vân Sơ ném tới.

Thấy Vân Sơ giơ tay vơ luôn chiếc máy tính xách tay toan ném xuống, Hoắc Yến Châu liền bước nhanh tới giữ chặt lấy cổ tay cô: "Trút giận đủ chưa hả?"

Bị Hoắc Yến Châu cướp phắt chiếc máy tính khỏi tay, tuyến phòng thủ cuối cùng trong lòng Vân Sơ chính thức sụp đổ hoàn toàn.

Cô lớn tiếng khóc rống lên, điên cuồng đập phá mọi thứ trong tầm với, quậy phá đến mức hỗn loạn triền miên: "Có giỏi thì anh cắt cử người bảo vệ ả ta hai mươi tư trên hai mươi tư giờ đi, bằng không tôi thề gặp ả lần nào sẽ đánh tơi bời lần đó!"

Vân Sơ khóc lóc gào thét không phanh: "Nhà họ Vân sớm đã phá sản tan cửa nát nhà rồi, đại không thì tôi lôi kéo cả nhà anh chết chung, cá chết lưới rách chứ sợ gì!"

"Hoắc Yến Châu, tôi muốn kiện anh ra tòa ly hôn!"

"Tôi muốn cho toàn thiên hạ biết bộ mặt ghê tởm của kẻ phản bội hôn nhân, kẻ ngoại tình trơ trẽn như anh!"

"Tôi muốn đóng đinh cái nhục tiểu tam lên trán người phụ nữ yêu dấu của anh, đời đời kiếp kiếp không gột rửa được!"

...

Tâm trạng Vân Sơ đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, Hoắc Yến Châu đành đứng bất chấp xông tới ôm chặt lấy người cô vào lòng, dùng lực cố định chặt cô lại để ngăn không cho cô ngã lăn khỏi giường.

Vân Sơ liều mạng giãy giụa nhưng không tài nào thoát khỏi cái ôm kiên cố của Hoắc Yến Châu, tức tối cúi đầu cắn mạnh một miếng sâu vào bả vai anh.

Vì dùng quá nhiều lực, toàn bộ cơ thể Vân Sơ đều run rẩy kịch liệt.

Bả vai Hoắc Yến Châu đau nhói thấu xương, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, tuyệt đối không nhúc nhích nửa phân.

Mãi cho đến khi vị tanh mặn của máu tươi lan tràn khắp vòm họng, Vân Sơ mới từ từ nới lỏng hàm răng đang cắm chặt.

"Đã không còn sức quậy phá nữa thì nằm yên xuống đi, anh đi rót cho em cốc nước."

Hoắc Yến Châu nhẹ nhàng đỡ Vân Sơ nằm ngả lưng xuống giường, đoạn xoay người đi rót một cốc nước ấm mang lại cẩn thận đút cho cô súc miệng.

Sau trận gào thét điên cuồng trút hết tâm can, Vân Sơ chìm vào trạng thái chết lặng vô hồn.

Cô súc miệng xong xuôi, ngoan ngoãn nằm dịch vào trong giường, đôi mi khép chặt nhưng nước mắt từ khóe mi vẫn trào ra không tài nào ngăn lại được.

Kể từ ngày Hoắc Yến Châu phản bội, mỗi một trận cãi vã giữa họ đều kết thúc bằng kịch bản này.

Sau khi ép Vân Sơ đến mức phát điên mất kiểm soát, Hoắc Yến Châu lại bày ra bộ dạng điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra để chăm sóc cô, hoặc đơn giản là lạnh lùng quay lưng bỏ đi.

Anh không thèm giải thích dù chỉ một nửa câu, cũng chẳng hề có lấy một chút xót xa lòng mủi lòng, hệt như đang hoàn thành một nghĩa vụ bắt buộc nào đó.

Hoắc Yến Châu lặng lẽ thu dọn bãi chiến trường, bước lên giường nằm xuống và với tay tắt đèn phòng ngủ.

Anh đưa tay muốn ôm Vân Sơ vào lòng theo thói quen, nhưng Vân Sơ vừa chạm phải hơi ấm liền theo phản xạ điều kiện đẩy phắt anh ra.

Động tác của Hoắc Yến Châu khựng lại giữa không trung, giây tiếp theo anh lặng lẽ lật người nằm quay lưng về phía cô.

Hành động nhỏ nhặt dửng dưng ấy của Hoắc Yến Châu lại một lần nữa cứa sâu vào vết thương lòng của Vân Sơ.

Chỉ là lúc này đây, cô lựa chọn cách im lặng nuốt ngược tủi hờn vào trong, cắn chặt đôi môi dưới đến mức rớm máu.

Nghĩa vợ chồng ba năm đằng đẵng, sau những trận cãi vã long trời lở đất, thứ còn lại chỉ là sự câm lặng đến rợn người không một tiếng đáp lời.

Cho dù có đang nằm chung trên một chiếc giường đi chăng nữa, thì Vân Sơ hiểu rất rõ trong lòng, khoảng cách giữa trái tim Hoắc Yến Châu và cô đã cách xa nhau vạn dặm trường chinh.

Sự im lặng tuyệt đối và thái độ từ chối giải thích của Hoắc Yến Châu, tựa như một bức tường thành kiên cố, vô tình đẩy hai con người càng lúc càng trôi dạt về hai phía ngược chiều xa thẳm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


1 bình luận

Đăng nhập