Chương 14: Vân Sơ, em đủ rồi đấy!
Vân Phong ngồi đối diện vợ con, cúi gằm mặt xuống, im lặng không nói một lời.
Quả nhiên những gì Vân Sơ đoán không hề sai lệch.
Cô còn chưa kịp mở miệng thưa gửi câu nào, bố mẹ cô đã tự giác chuẩn bị dọn nhà để gom tiền trả nợ rồi.
Nếu để hai cụ biết chuyện Hoắc Yến Châu dùng tiền để chèn ép, ép uổng con gái mình, chắc chắn họ sẽ lo lắng đến mức phát bệnh mất.
Vân Phong đứng phắt dậy, nhét thẳng chiếc thẻ ngân hàng vào tay con gái: "Nghe lời mẹ đi con, cầm lấy mà trả lại cho nó. Vợ chồng tao mấy hôm nay cũng tính chuyện dọn đi nơi khác, căn hộ này cũng trả lại cho nhà người ta luôn."
Vân Sơ siết chặt tấm thẻ ngân hàng trong lòng bàn tay, không đùn đẩy nữa.
Chuyện giữa cô và Hoắc Yến Châu sớm muộn gì cũng có ngày giấy không gói được lửa.
Chi bằng nhân cơ hội này làm cho rõ ràng rành mạch mọi chuyện vẫn hơn.
Hơn nữa, cho dù cô có cố giấu giếm cỡ nào đi chăng nữa, thì cô vẫn là khúc ruột cắt ra từ bố mẹ.
Cuộc sống của cô không tốt, hai ông bà ở nhà tự khắc sẽ có linh cảm và nhận ra ngay.
Trả thôi.
Trả được đồng nào hay đồng đấy.
Vân Sơ chần chừ giây lát, đoạn cất lời: "Bố, con muốn tiếp tục theo đuổi con đường y học, bố có thể giúp con đứng ra giới thiệu với Mặc lão tiên sinh được không?"
Nghe tin Vân Sơ có ý định quay lại với công việc, bố mẹ cô đều bày tỏ sự ủng hộ hết lòng.
Vốn dĩ sở thích thuở nhỏ của Vân Sơ là cây đàn vĩ cầm (violin).
Ước mơ lớn nhất cuộc đời cô thực ra là trở thành một nghệ sĩ vĩ cầm thực thụ.
Nhưng năm cô tròn mười tám tuổi, tình cờ phát hiện ra Hoắc Yến Châu mắc chứng mất ngủ kinh niên, thế là cô lén lút thay đổi nguyện vọng thi đại học để theo học ngành y.
Sau khi bước chân vào học viện y khoa, cô lại nhờ bố mẹ tìm mọi cách chuyển hướng sang chuyên ngành y học cổ truyền Trung Hoa (Đông y).
Tốt nghiệp đại học xong, cô thuận theo ý anh mà gác lại sự nghiệp, lui về làm một bà nội trợ toàn thời gian.
Tuy nhiên vì Hoắc Yến Châu, cô chưa từng từ bỏ việc nghiên cứu sâu về lĩnh vực rối loạn giấc ngủ.
Mặc dù cô đã tự tay chữa khỏi chứng mất ngủ cho Hoắc Yến Châu, trong tay cầm hẳn hai tấm bằng thạc sĩ chuyên ngành tâm lý học và y học cổ truyền,
thế nhưng cô lại hoàn toàn thiếu hụt kinh nghiệm thực chiến lâm sàng.
Nếu muốn tạo dựng được tiếng vang trong lĩnh vực điều trị rối loạn giấc ngủ, cô bắt buộc phải đi lên từ con số không.
Ngay trong chiều hôm đó, Vân Sơ theo chân bố đến Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố, và một lần nữa gặp lại Mặc lão.
Ông là cây đại thụ trong ngành Đông y của Đế quốc, đồng thời là chuyên gia lâm sàng quốc tế về chứng rối loạn giấc ngủ.
Sau khi nghỉ hưu, ông đã được bệnh viện dùng mức đãi ngộ cao mời trở lại công tác.
Vân Sơ đã vắng bóng khỏi ngành y suốt ba năm làm nội trợ, kiến thức chuyên môn từ lâu đã rơi rụng ít nhiều.
Cô muốn ứng tuyển làm trợ lý cho Mặc lão để có cơ hội ôn tập và trau dồi lại kiến thức chuyên ngành.
Vì con trai của Mặc lão năm xưa từng nhận được ơn huệ lớn từ nhà họ Vân, nên Mặc lão đã sảng khoái gật đầu đồng ý ngay.
Mặc lão dặn Vân Sơ đi khám tổng quát để làm thẻ sức khỏe, tuần sau đến bệnh viện báo cáo công việc.
Trước khi ra về, ông còn chu đáo giới thiệu cho cô một vị sư huynh đồng môn để giúp cô nhanh chóng làm quen với các quy trình làm việc trong bệnh viện.
Mặc dù giai đoạn đầu mới bắt đầu sẽ chẳng có thu nhập là bao.
Nhưng nhịp sống của con người hiện đại ngày càng hối hả, áp lực đè nặng khiến tỷ lệ nhóm người ở trạng thái cận sức khỏe (sub-health) ngày một gia tăng, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến giấc ngủ lại càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Chỉ cần cô tập trung toàn tâm toàn ý chinh phục lĩnh vực này, nhất định cô sẽ gặt hái được những thành tựu xứng đáng.
Con người khi đã dồn hết tâm trí để bận rộn với một việc gì đó, sẽ chẳng còn dư dả thời gian để suy nghĩ vẩn vơ hay trằn trọc lung tung nữa.
Tâm trạng của Vân Sơ lúc này cũng đã phần nào quang đãng trở lại.
Buổi tối, sau khi ở lại dùng bữa cơm tối cùng bố mẹ đẻ, Vân Sơ quay trở về căn hộ tân hôn của cô và Hoắc Yến Châu.
Điểm khiến cô bất ngờ là Hoắc Yến Châu có nhà.
Vân Sơ vừa cúi xuống thay dép lê, Hoắc Yến Châu đã chủ động bước tới rót sẵn cho cô một cốc nước: "Sức khỏe của mẹ đã hồi phục ổn định cả chưa?"
Vân Sơ đón lấy cốc nước từ tay Hoắc Yến Châu, tiện tay đặt phắt lên mặt bàn trà phòng khách.
Cách gọi bố mẹ vợ của Hoắc Yến Châu trước nay vẫn luôn cực kỳ thân thiết, cô gọi thế nào thì anh gọi theo thế ấy.
Phải công nhận một điều rằng, anh biết cách xây dựng hình tượng bản thân rất hoàn hảo, cực kỳ thạo mấy cái trò làm màu bề nổi.
Vân Sơ lấy từ trong túi xách ra chiếc thẻ ngân hàng mà bố mẹ vừa đưa lúc chiều, đặt lên bàn đẩy về phía Hoắc Yến Châu: "Trong chiếc thẻ này là số tiền những năm qua anh đã chuyển khoản cho bố mẹ em. Em vừa ra ngân hàng kiểm tra lại rồi, bên trong thiếu mất hơn ba mươi vạn, còn lại đều nằm nguyên trong thẻ này cả, bố mẹ em bảo em mang trả lại cho anh..."
Hoắc Yến Châu 'hừm' một tiếng nhạt nhẽo, đưa tay cầm lấy tấm thẻ.
Vân Sơ đứng phắt dậy: "Mấy hôm nữa bố mẹ em sẽ dọn nhà, căn hộ lớn ở trung tâm thành phố cũng sẽ dọn đồ trả lại cho anh."
Hoắc Yến Châu ngồiệ điềm nhiên trên sofa, những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng đang mân mê chiếc thẻ ngân hàng.
Anh ngước mắt đăm đăm nhìn Vân Sơ, lại 'hừm' một tiếng, chẳng thèm từ chối lấy một lời.
Vân Sơ quay người bước lên lầu, Hoắc Yến Châu vẫn ngồi ì trên ghế sofa chẳng nhúc nhích.
Hồi nhà họ Vân vỡ nợ, chỉ riêng khoản tiền anh bỏ ra để trả nợ thay cho nhà họ Vân thôi đã lên tới hơn chín trăm triệu tệ.
Cho dù cô có gom góp trả lại hết thảy mọi thứ đi chăng nữa, thì chỉ riêng con số hơn chín trăm triệu tệ này thôi, cả đời này cô cũng chẳng tài nào trả nổi.
Hoắc Yến Châu bước lên lầu, vừa khéo trông thấy Vân Sơ đang ôm gối cùng chăn mông lung định bước sang phòng bên cạnh.
Hoắc Yến Châu tiện tay khép cửa phòng ngủ lại, sải bước tiến đến chắn ngay trước mặt Vân Sơ, giật phăng chiếc gối và chăn khỏi tay cô.
Hoắc Yến Châu lạnh lùng nhắc nhở: "Chưa ly hôn ngày nào, thì ngày đó em buộc phải ngủ lại trên chiếc giường này."
Vân Sơ xoay người toan bỏ đi, Hoắc Yến Châu đã nhanh tay vòng qua ômốc lấy vòng eo cô kéo thốc vào lồng ngực mình.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, lúc này giọng điệu của Hoắc Yến Châu mới dịu xuống đôi chút: "Ngoan ngoãn đi, đừng có suy nghĩ lung tung nữa."
Sự tủi hờn đọng lại trong đáy mắt Vân Sơ khiến Hoắc Yến Châu không kiềm được mà cúi sát xuống, cúi đầu định hôn cô.
Vân Sơ tức giận quay mặt né tránh, Hoắc Yến Châu bèn dùng sức mạnh bạo đè ngửa cô lên giường, tiện tay nhấc chiếc gối lót xuống dưới thắt lưng cô.
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, tiếng chuông điện thoại di động của Hoắc Yến Châu bỗng vang lên cắt ngang.
Hoắc Yến Châu vội vàng rút tay kéo chiếc gối vừa lót dưới eo Vân Sơ ra, lật người bước xuống giường.
Vân Sơ chật vật gượng người ngồi dậy.
Động thái vội vàng bấm tắt màn hình điện thoại của Hoắc Yến Châu một lần nữa kích thích đến dây thần kinh nhạy cảm của cô.
Cô với lấy chiếc gối ném thẳng vào người Hoắc Yến Châu: "Có phải điện thoại của cô ta không?"
Sắc mặt Hoắc Yến Châu tối sầm lại.
Vân Sơ chồm dậy lao tới định giật lấy chiếc điện thoại trên tay Hoắc Yến Châu, anh liền vung tay giơ cao điện thoại lên cao khiến cô không tài nào với tới.
Tiếng reo và rung ù ù liên hồi của chiếc điện thoại khiến Vân Sơ dần mất đi lý trí, cô đưa tay kéo phăng hàng cúc áo ngủ của Hoắc Yến Châu.
Bị Hoắc Yến Châu lạnh lùng đẩy ra, cảm xúc trong lòng Vân Sơ càng thêm vỡ vụn triệt để.
Cô nhào tới trước mặt Hoắc Yến Châu, điên cuồng cào cấu xé rách quần áo của anh: "Không phải muốn ngủ lắm sao? Sao lại dừng lại rồi?"
"Vân Sơ, em đủ lắm rồi đấy!"
Hoắc Yến Châu tiện tay ném chiếc điện thoại lên tủ đầu giường, vươn tay tóm chặt lấy hai bắp tay Vân Sơ không cho cô phát điên tiếp nữa.
Anh nói: "Vân Sơ, em không cần phải cố chia phòng ngủ với anh đâu, khoảng thời gian này anh sẽ ra ngoài ở, đợi khi nào em thực sự bình tâm lại rồi, anh sẽ quay về."
Hoắc Yến Châu buông tay khỏi người Vân Sơ, xoay người cầm lấy chiếc điện thoại bước thẳng vào phòng thay đồ.
Chỉ vài phút sau, anh chỉnh tề quần áo bước ra, cứ thế cất bước rời đi không thèm ngoảnh đầu nhìn lại lấy một cái.
Vân Sơ lảo đảo đuổi theo ra tận hành lang, chỉ nghe thấy tiếng Hoắc Yến Châu đang cất giọng trầm ấm nghe điện thoại:
"Đừng khóc nữa, anh đến ngay đây."
"Có muốn ăn gì không, anh ghé mua mang qua cho em..."
...
Vân Sơ quáng quàng chạy chân trần ra tới cửa chính, bóng dáng chiếc xe hơi của Hoắc Yến Châu đã vút đi mất hút từ bao giờ.
Cô thẫn thờ đứng chôn chân giữa màn mưa lạnh buốt, gào thét khản cả cổ gọi tên Hoắc Yến Châu.
Cô lảo đảo chạy đuổi theo chiếc xe của Hoắc Yến Châu chẳng khác nào một kẻ tâm thần vừa trốn trại.
Đến cuối cùng, thể lực cạn kiệt, cô ngã quỵ phịch xuống nền đất ướt sũng mưa.
Cô hoàn toàn bất lực trong việc giải quyết mớ bòng bong hiện tại.
Cũng chẳng có nổi năng lực để chấm dứt mối quan hệ trói buộc này.
Thậm chí còn chẳng thể kìm chế nổi cảm xúc hỗn loạn của chính mình.
Cô có cảm giác bản thân sắp chết thật rồi.
...
Đêm khuya thanh vắng, tại một khu chung cư cao cấp tọa lạc ở trung tâm thành phố.
Hoắc Yến Châu xách theo túi đồ ăn khuya cùng một hộp thuốc cảm cúm bước vào căn hộ của Tạ An Ninh.
Tạ An Ninh đang khoác trên mình chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh ra mở cửa đón Hoắc Yến Châu.
Nhận thấy tâm trạng Hoắc Yến Châu có vẻ trầm lắng, Tạ An Ninh đưa tay ôm ngực ho khan hai tiếng, ngoan ngoãn đón lấy túi đồ từ tay anh.
Cô ta áy náy cất lời: "Anh Yến Châu, đều tại em không tốt, lại đổ bệnh đúng vào lúc thế này..."
Hoắc Yến Châu cúi người lục tìm nhiệt kế đưa cho Tạ An Ninh: "Đo xem nhiệt độ cơ thể đã tăng lên bao nhiêu độ rồi, nếu không ổn thì anh đưa em vào bệnh viện."
Tạ An Ninh ra chiều tội nghiệp: "Đêm hôm khuya khoắt thế này mà em còn gọi điện phiền anh, vợ anh không giận anh đấy chứ?"
Hoắc Yến Châu khẽ lắc đầu: "Cô ấy không giận đâu."
Tạ An Ninh: "Hay là để em gọi điện giải thích với chị ấy một tiếng nhé?"
Hoắc Yến Châu bày từng món đồ ăn khuya đã mua ra bàn: "Em không cần phải bận tâm lo lắng cho cô ấy đâu, giờ này chắc cô ấy ngủ say từ lâu rồi."
Bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Lan Tran Lv.2
24/07/2026 lúc 8:08 chiều
Hay
hatduahau Lv.12
25/07/2026 lúc 10:58 chiều
Thank you girl
Hướng Đinh Thị Lv.1
26/07/2026 lúc 5:55 sáng
Hay
Ha Trinh Lv.1
04/08/2026 lúc 9:39 chiều
Bố sư cái con nữ chính, nó đã thế thì kệ mẹ luôn, còn kiểu lụy nữa, dở người