Chương 1: Nên kết thúc rồi

Hoắc Yến Châu, người tình đầu bạch nguyệt quang đã chia tay sáu năm bỗng đột ngột về nước.

Lại còn mang về cho anh một đứa con trai năm tuổi.

Anh lấy cớ đi công tác, đã một tháng không về nhà.

Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của cô và Hoắc Yến Châu.

Cô đã chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến cùng quà tặng, đồng thời gửi tin nhắn cho anh.

Hơn chín giờ tối, cô không đợi được Hoắc Yến Châu về, mà đợi được cuộc gọi của cô em chồng Hoắc Vũ Miên.

Hoắc Vũ Miên nhắc cô hãy xem tin nhắn cô ấy vừa gửi.

Vân Sơ cúp điện thoại, bấm vào khung chat của Hoắc Vũ Miên.

Chỉ một cái nhìn, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng lại.

Chiếc đĩa ăn trong tay rơi xuống theo tiếng động, những mảnh vỡ sứ văng vào mắt cá chân Vân Sơ, vùng da bị thương rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.

Thế nhưng Vân Sơ lại chẳng hề có chút phản ứng nào.

Hoắc Vũ Miên chụp màn hình vòng bạn bè của chồng cô để nói cho cô biết, chồng cô đã bao trọn cả khu Bến Thượng Hải, đang cùng tình đầu bạch nguyệt quang chúc mừng sinh nhật con trai của họ bằng màn bắn pháo hoa rực rỡ.

Vân Sơ cúi người nhặt điện thoại lên, mở từng tấm ảnh chụp màn hình: bãi biển, du thuyền, pháo hoa, hoa hồng...

Và cả chồng cô, một tay ôm một đứa trẻ bốn năm tuổi, bàn tay đeo nhẫn cưới đặt đầy ái muội lên vòng eo của một người phụ nữ.

Một bộ ảnh vừa mỹ lệ lại vừa lãng mạn, kèm theo dòng trạng thái: Bánh kem việt quất tự tay làm, gửi tặng hai mẹ con người anh yêu nhất.

Cách một lớp màn hình cũng có thể khiến người ta cảm nhận được sự ngọt ngào tràn trề.

Đại não Vân Sơ "Ầm!" một tiếng, nhất thời mất đi khả năng suy nghĩ.

Cô luống cuống mở vòng bạn bè của Hoắc Yến Châu lên.

Bên trong trống trơn.

Cô mấp máy môi, nửa ngày trời không thốt nên lời.

Cô không biết từ lúc nào, vòng bạn bè của Hoắc Yến Châu đã cài đặt chế độ "không cho cô thấy".

Từng tấm ảnh chụp màn hình này đã đập nát hoàn toàn tia ảo tưởng cuối cùng mà cô còn sót lại dành cho Hoắc Yến Châu.

Vân Sơ không cam lòng gọi cho Hoắc Yến Châu.

Đối phương không bắt máy thì cô lại gọi tiếp.

Sau khi cuộc gọi bị đối phương cúp lần thứ ba, cô nhận được tin nhắn Hoắc Yến Châu gửi lại.

Chỉ vọn vẹn hai chữ: Đang bận.

Thật là thiếu kiên nhẫn làm sao.

Bất lực, phẫn nộ, đố kỵ, không cam lòng... vô số cảm xúc đan xen vào nhau, chi phối tâm trạng của cô.

Vân Sơ cuộn tròn cơ thể, hai tay ôm lấy đầu, trái tim giống như bị ai đó dùng sức xé rách, từng trận ngạt thở ập đến.

Cô bất lực túm lấy mái tóc dài của mình hét lên để trút giận, tiếp theo đó là bật khóc nức nở.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô chật vật đứng dậy ra mở cửa.

Cô em chồng Hoắc Vũ Miên bị dọa cho giật mình bởi bộ dạng lúc này của Vân Sơ: "Chị dâu, chị không sao chứ?"

Vết nước mắt trên mặt Vân Sơ vẫn chưa khô, cô ngơ ngác lắc đầu.

Hoắc Vũ Miên tức giận dậm chân: "Chị dâu, chúng ta đến Bến Thượng Hải tìm anh trai em ngay bây giờ!"

Vân Sơ dần bình tĩnh lại: "Vũ Miên, chuyện giữa chị và anh em để tự chị giải quyết."

Mẹ cô vừa mới phẫu thuật bắc cầu mạch vành xong, vẫn đang nằm viện, cô không thể sụp đổ vào lúc này được.

Lúc Hoắc Vũ Miên rời đi, trời đã điểm canh khuya.

Vân Sơ giống như một bóng ma, thẫn thờ đi qua từng ngóc ngách trong căn phòng.

Cô và Hoắc Yến Châu là thanh mai trúc mã từ nhỏ.

Việc cô thích Hoắc Yến Châu từ tấm bé, người trong giới ai cũng biết.

Trong lòng Hoắc Yến Châu có một bóng hồng không có được, người trong giới lại càng rõ hơn nữa.

Lý do Hoắc Yến Châu cưới cô, chẳng qua là tuân theo hôn nhân gia tộc.

Ba năm sau kết hôn, cô vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần bản thân đủ cố gắng, sớm muộn gì cũng có thể sưởi ấm trái tim anh.

Thế nhưng cô không đợi được tình yêu của anh, mà lại đợi được tin anh tái hợp thế kỷ với bạch nguyệt quang.

Tình cảm thuở nhỏ, tình yêu nam nữ khi trưởng thành, tuổi thanh xuân suốt hai năm mươi của cô.

Đã cạn kiệt rồi.

Cũng nên kết thúc thôi.

Đại não vô cùng tỉnh táo mách bảo cô bước tiếp theo nên đi thế nào, nhưng trái tim lại đau đớn đến mức không thể kiểm soát, tưởng chừng như sắp ngạt thở.

Cảm giác chia lìa này.

Thật khó chịu làm sao.

...

Đêm đó, Hoắc Yến Châu vẫn không về nhà.

Ba ngày tiếp theo, Vân Sơ ở bệnh viện chăm sóc mẹ mình.

Trong khoảng thời gian đó, Hoắc Yến Châu không gọi cho cô lấy một cuộc điện thoại, cũng chẳng nhắn một tin nhắn nào.

Đợi đến khi tình hình của mẹ cô đã ổn định trở lại, bố bảo cô về nhà nghỉ ngơi thật tốt.

Nửa đêm.

Vân Sơ mơ màng nghe thấy cửa phòng ngủ bị đẩy mở.

Tiếp theo từ phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách.

Chẳng mấy chốc, cô cảm thấy vị trí bên cạnh lún xuống, hương thơm sảng khoái của sữa tắm nam khiến Vân Sơ tỉnh táo lại đôi chút.

Đến khi cô kịp phản ứng lại, người đã rơi vào trong lồng ngực của Hoắc Yến Châu.

Hơn một tháng rồi, cuối cùng anh cũng chịu quay về.

Khoảng thời gian này, có lẽ gia đình ba người bọn họ đã sống rất hạnh phúc nhỉ.

Nhận ra sự căng cứng trên cơ thể Vân Sơ, Hoắc Yến Châu biết cô chưa ngủ.

Cánh tay đang siết chặt vòng eo Vân Sơ siết mạnh hơn một chút, sau đó xoay người cô lại để đối diện với anh.

Nụ hôn đầy dục vọng rơi xuống vùng cổ nhạy cảm của cô, bàn tay dưới chăn thuần thục kéo dây áo ngủ của cô xuống.

Kết hôn ba năm, chỉ khi ở trên giường Hoắc Yến Châu mới dịu dàng và nhiệt tình với cô nhường này.

Mỗi một lần nhìn thấy dáng vẻ Hoắc Yến Châu động tình đến mức mất kiểm soát trên người mình, đều khiến cô ngộ nhận rằng, Hoắc Yến Châu cũng yêu cô.

Bản năng giữ chặt bàn tay đang càn quấy trên người mình của Hoắc Yến Châu, Vân Sơ lần đầu tiên nói với anh: "Đừng."

Giọng nói đã khàn đặc vì khóc truyền vào tai Hoắc Yến Châu, khiến anh tưởng rằng cô đã động tình, nụ hôn càng trở nên càn rỡ hơn.

Hoắc Yến Châu rất rõ cơ thể Vân Sơ, anh cố ý trêu chọc, Vân Sơ hoàn toàn không tài nào chống đỡ nổi.

Ngay khoảnh khắc Vân Sơ sắp chìm đắm, trong đầu cô lại hiện lên những khung cảnh vô cùng mỹ lệ và lãng mạn đó: bãi biển, du thuyền, pháo hoa, hoa hồng...

Và cả bàn tay đeo nhẫn cưới đặt trên eo người phụ nữ khác của chồng cô.

Đoạn văn đậm chất "tình yêu" khiến người ta nhói lòng ấy.

...

Dạ dày bỗng dâng lên một trận buồn nôn trào ngược, Vân Sơ đẩy Hoắc Yến Châu ra, cúi đầu bên mép giường nôn khan.

Đèn bật sáng, sự mờ ám trong phòng ngủ tan biến hoàn toàn.

Hoắc Yến Châu lật người xuống giường, nhẹ nhàng vỗ lưng Vân Sơ: "Em bị ốm à?"

Vân Sơ đẩy Hoắc Yến Châu ra rồi xuống giường, đi thẳng vào phòng vệ sinh.

Cô không bị bệnh, chỉ đơn thuần là thấy buồn nôn mà thôi.

Hoắc Yến Châu nhìn chằm chằm tấm lưng của Vân Sơ, đôi mày khẽ nhíu lại, sau đó đi xuống lầu rót nước cho cô.

Hoàn toàn không chú ý tới đôi mắt đỏ sưng húp, giọng nói khàn đặc, cùng vết thương ở mắt cá chân của cô.

Vài phút sau, Hoắc Yến Châu quay lại phòng ngủ, Vân Sơ đã từ phòng vệ sinh bước ra, đang chuẩn bị lên giường.

Hoắc Yến Châu đưa cốc nước qua: "Ngày mai anh đặt một nhà hàng, bù lại ngày kỷ niệm nhé."

Không giải thích, không áy náy, tựa như đang thông báo vậy.

Vân Sơ phớt lờ cốc nước Hoắc Yến Châu đưa qua rồi leo lên giường: "Không cần đâu."

Hóa ra anh vẫn nhớ hôm đó là kỷ niệm ba năm ngày cưới của họ.

Thế nhưng anh vẫn bao trọn cả bãi biển, cùng tình đầu bạch nguyệt quang, đi xem bắn pháo hoa suốt cả một đêm dài với con trai của bọn họ.

Từ ngày cô gả cho anh, chuyện ăn uống sinh hoạt của anh đều do một tay cô lo liệu, ngay cả việc nhà cũng nỡ để anh nhúng tay vào dù chỉ một chút.

Thế nhưng anh lại hạ mình, tự tay làm bánh kem việt quất cho hai mẹ con nhà đó.

Rõ ràng đã phản bội cô, rõ ràng đã có một đứa con trai năm tuổi với bạch nguyệt quang, thế mà vẫn có thể thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra để muốn làm chuyện thân mật nhất với cô.

Vẫn có thể đường hoàng đứng trước mặt cô, thốt ra những lời lẽ hời hợt nhất.

Vân Sơ lần đầu tiên phát hiện ra, người chồng mà cô đã yêu suốt từng ấy năm, lại giả tạo đến nhường này.

Cả hai cùng rơi vào im lặng, bầu không khí rơi vào bế tắc.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại của Hoắc Yến Châu sáng lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
8 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


1 bình luận
  • Uv Fh Lv.1

    03/08/2026 lúc 8:47 chiều

    Truyện hay

Đăng nhập