Chương 5: Bao cao su
Lục Minh Tịnh lúc còn nhỏ điều sợ hãi nhất không phải là con hổ lớn, hay bà ngoại sói, mà chính là chú cảnh sát.
Chuyện này có liên quan đến mẹ cô, mẹ cô rất thích dùng "chú cảnh sát" để dọa cô, không chịu ăn cơm ngoan ngoãn, không chịu gội đầu, không đi ngủ đúng giờ thì đều sẽ bị "chú cảnh sát bắt đi", dẫn đến việc có một khoảng thời gian ở nhà trẻ, cô toàn gặp ác mộng liên quan đến cảnh sát.
Vạn vạn không ngờ tới, sau khi trưởng thành cô lại đem lòng yêu một người cảnh sát.
Cho dù ngay tại thời điểm này cô chẳng muốn giúp người đàn ông bạc tình bạc nghĩa này một chút nào, nhưng nghĩ đến việc bản thân là một phần tử của nhân dân, lý ra nên đại diện cho nhân dân để cung cấp chút sự giúp đỡ cho vị "đầy tớ của nhân dân" này.
Trên người Thẩm Liệt có không biết bao nhiêu vết thương lớn nhỏ, có vết sẹo dao chém, cũng có vết sẹo do đạn bắn.
Vết thương mới nằm ở vị trí dưới xương bả vai khoảng 5 cm, hơi gồ lên một mảng nhỏ, vừa đỏ vừa sưng. Người đàn ông vừa mới tắm xong, trên người mang theo mùi hương sữa tắm thoang thoảng, hơi thở lạnh lùng y như con người anh vậy. Thương hiệu sữa tắm này anh đã dùng rất nhiều năm rồi, chưa từng có ý định thay đổi, cũng là một người chung tình.
Thẩm Liệt ở trần nửa thân trên, cả người nằm sấp trên ghế sofa, Lục Minh Tịnh không có chỗ ngồi đành phải nửa quỳ nửa ngồi dưới đất, cúi người xuống, dùng lực ở tay xoa bóp mảng sưng đỏ kia.
"Có đau không?" Cô hỏi.
Anh lắc đầu, vết thương ở mức độ này đối với anh mà nói chẳng đáng là bao.
Chất lỏng màu nâu theo làn da anh chảy xuống dưới, thẳng tuột đến tận thắt lưng, sợ nó chảy xuống tiếp làm bẩn quần, Lục Minh Tịnh buông tay phải ra, dùng đầu ngón tay ấn vào điểm đó, lướt nhẹ qua da thịt anh.
Cùng lúc đó, Thẩm Liệt hít vào một ngụm khí lạnh.
Anh đột ngột quay đầu lại, gạt tay cô ra.
Lục Minh Tịnh trừng mắt nhìn anh: "Làm cái gì thế?"
"Em đừng động đậy." Giọng nói của anh mang theo một chút khàn đặc.
"Tôi làm anh đau à?"
Chóp mũi cô đỏ ửng, lại đang để mặt mộc, một mái tóc ướt rối bời xõa trên vai, cô gái nhỏ mới mười mấy đôi mươi, dáng vẻ cau mày trông có phần ngốc nghếch ngây thơ, lại mang theo vài phần nũng nịu, duyên dáng.
Thẩm Liệt ngẩn người ra một lúc lâu, anh cảm thấy chắc chắn đã có chỗ nào đó sai sót rồi, mới khiến cho cơ thể anh nảy sinh phản ứng biến đổi như vậy... Anh cương rồi.
Chỉ vì cảm giác tê dại do đầu ngón tay cô mang lại, cùng với năm chữ mang theo chút mất kiên nhẫn kia của cô.
Anh có chút hối hận, chuyện bôi thuốc thế này đáng lẽ ra anh nên về cục cảnh sát tìm Tiểu Cao giúp đỡ mới đúng.
Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng đến ngạt thở này.
"Điện thoại của tôi reo kìa." Lục Minh Tịnh giơ đôi bàn tay dính đầy dầu thuốc nhớp nháp lên: "Anh lấy hộ tôi với, ở trong túi xách ấy."
Thẩm Liệt quay lưng về phía cô đứng dậy, lại vớ lấy chiếc áo bên cạnh làm động tác như muốn mặc vào, thực chất là để che chắn trước hạ bộ, cố gắng che giấu nơi đang lồi lên rõ rệt kia.
Tiếng chuông điện thoại liên tục reo vang, người đàn ông kia cứ quay lưng về phía cô, chẳng biết đang làm cái trò gì.
"Mang qua đây đi chứ." Cô lên tiếng thúc giục.
Chiếc túi xách nhỏ đang mở toang, ngay bên cạnh chiếc điện thoại của cô, có một chiếc bao cao su vỏ màu xanh dương đang nằm chễm chệ ở đó, Thẩm Liệt cầm nó lên, sắc mặt thay đổi liên tục.
Lục Minh Tịnh thấy anh mãi không chịu đi qua, đành phải đứng dậy bước về phía anh.
"Anh nhìn cái gì thế?" Cô bất mãn trừng mắt nhìn anh, nhưng khi nhìn thấy chiếc bao cao su mà ngón tay anh đang kẹp lấy, cô liền đứng hình ngay lập tức.
"Gần đây có đối tượng hẹn hò mới à?" Thẩm Liệt nghiêng đầu nhìn cô, nhàn nhạt hỏi.
Trong túi xách của cô có để bao cao su nghĩa là gì, là đàn ông, anh quá hiểu rõ điều đó.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột tắt ngấm, Lục Minh Tịnh vừa định mở miệng nói chuyện thì màn hình lại sáng lên, người kia vẫn không chịu bỏ cuộc, lại gọi tới lần nữa.
"Tôi... nghe điện thoại trước đã." Cô dùng ánh mắt ra hiệu.
Thẩm Liệt nhấn nút nghe, còn tiện tay bật luôn loa ngoài.
"Anh về đến thành phố A rồi, tối nay vẫn chỗ cũ nhé?" Giọng nam trầm ấm, từ tính truyền đến.
Lục Minh Tịnh liếc nhìn người đàn ông bên cạnh một cái, hắng giọng: "Anh đang ở đâu?"
"Vừa mới xuống máy bay." Đầu dây bên kia có phần hơi ồn ào, anh ta lại nói tiếp: "Hay là anh qua đón em nhé?"
"Đừng, không cần đâu." Lục Minh Tịnh vội vàng nói: "Tôi qua tìm anh là được rồi."
"Anh nhớ em rồi, Minh Tịnh."
Lúc này thực sự không phải là thời điểm tốt để tán tỉnh nhau, đầu dây bên kia tiếng loa phát thanh của sân bay lại vang lên, người đàn ông vội vã nói một câu: "Tối nay nói tiếp nhé." Rồi cúp máy.
Ở bên này, Lục Minh Tịnh cảm thấy da đầu tê rần, chỉ vì ánh mắt của Thẩm Liệt lúc này thực sự quá mức nóng bỏng, hừng hực như muốn đục một cái lỗ trên mặt cô vậy.
"Em đi đi." Anh ném chiếc túi xách cho cô.
Tay cô bẩn không dám giơ ra đỡ, chiếc túi rơi thẳng xuống đất, đồ đạc bên trong vương vãi ra sàn nhà.
Lục Minh Tịnh cũng nổi nóng theo: "Anh nổi điên cái gì thế hả?"
Thẩm Liệt cũng không biết thứ cảm xúc vô cớ này từ đâu mà đến, lúc này tự thấy bản thân quả thực có hơi quá đáng. Anh cúi xuống nhặt từng thứ một lên bỏ lại vào túi cho cô, bao gồm cả chiếc bao cao su kia.
"Anh trút giận lên tôi làm cái gì?" Cô nhìn anh, khó hiểu nói: "Chẳng phải chính anh đã nói sao? Bảo tôi đi tìm một người bạn trai đi, đừng lãng phí thời gian trên người anh nữa."
Cô cười khổ một tiếng: "Tôi nghe lời anh rồi đó, tìm rồi đấy thôi."
Bình luận