Chương 75: Không một ai nhớ đến cô
Hứa An An mơ mơ màng màng nghe thấy câu hỏi của Tô Cảnh Trình, nhưng cô nhắm chặt hai mắt chẳng buồn đáp lại.
Là hay không phải, đều chẳng còn can dự gì đến Tô Cảnh Trình nữa.
Tô Cảnh Trình đợi mấy giây không thấy ai trả lời, hừ lạnh một tiếng rồi mang theo sắc mặt âm trầm sải bước rời đi.
Trong khi đó, ngay tại khu vực cổng bệnh viện, Hứa Trà Trà chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, lạnh đến mức đôi má đỏ ửng. Thân hình mảnh mai chao đảo trong gió rét, trông vô cùng yếu ớt đáng thương.
Tô Cảnh Trình vừa bước ra khỏi cửa viện, bắt gặp ngay dáng vẻ này của Hứa Trà Trà thì lập tức nhíu mày. Anh ta sải những bước chân dài tiến đến sát bên cạnh cô ta, cởi chiếc áo khoác trên người trùm lên vai cô ta.
“Mặc ít thế này mà đứng ngốc ở đây làm gì hả?”
Giọng điệu mang theo vẻ trách mưu nặng nề.
Được bọc trong chiếc áo khoác còn vương vấn hơi ấm đàn ông, cơ thể lạnh ngắt của Hứa Trà Trà lúc này mới ấm lên đôi chút: “Em đợi anh mà.”
“Trời lạnh thế này sao không vào trong phòng đợi, em có ngốc không hả.” Tô Cảnh Trình cầm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt cứng đờ của cô ta, không vui nhíu mày bao bọc lấy đôi tay ấy, cúi đầu hà hơi sưởi ấm: “Lần sau đừng làm thế nữa.”
“Anh đến tìm chị mà chẳng gọi điện trước cho em, có phải anh đang giận em không?” Hứa Trà Trà rụt rè mở lời, đôi mắt đẹp thoáng nét buồn rầu.
Tô Cảnh Trình thở dài một hơi, vươn tay kéo Hứa Trà Trà vào trong ngực rồi ôm lấy cô ta đi về phía chiếc xe đỗ bên đường.
“Anh không giận em, anh chỉ giận chú quá mức bốc đồng nóng nảy, chuyện gì không thể ngồi xuống từ từ giải quyết mà cứ phải ra tay đánh người đến nông nỗi đó, huống chi Hứa An An vốn dĩ trên người vẫn còn thương tích.” Tô Cảnh Trình ngưng đốn giây lát, đôi mắt đen lóe lên: “Lúc đó các em đều có mặt ở đấy cả cơ mà, sao không ai lao vào can ngăn thế?”
Hứa Trà Trà nép sâu vào lồng ngực Tô Cảnh Trình, đôi bàn tay thon thả vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc của anh ta, nghe vậy liền đỏ hoe vành mắt: “Em cũng muốn cản lắm chứ, nhưng lúc đó hoảng quá nên sợ suýt ngất...”
“Là do em vô dụng, gan dạ quá nhỏ.” Hứa Trà Trà nức nở, nét mặt đầy vẻ tự trách áy náy nói: “Bố lúc đó đang nổi trận lôi đình, ra tay nặng nhẹ không kiểm soát được, em cho dù có sợ hãi thế nào đi nữa thì cũng nên lao ra đỡ đòn thay cho An An mới phải.”
Nghĩ lại bộ dạng lúc vừa gặp Hứa An An ban nãy của Tô Cảnh Trình, đáy lòng anh ta không khỏi dâng lên một trận xót xa.
Thế nhưng vẻ yếu ớt tự trách đáng thương của Hứa Trà Trà lại càng khiến Tô Cảnh Trình sinh lòng thương hại cưng chiều. Anh ta nâng cằm thon gọn trắng ngần của cô ta lên, dịu dàng lau đi giọt nước mắt còn vương bên khóe mi.
Biểu cảm của Hứa Trà Trà càng thêm phần đau thương.
Tô Cảnh Trình cất lời an ủi: “Thôi quên đi, chú đang lúc nóng giận, em mà lao vào nhỡ đâu bị vạ lây thương tích thì tính sao?”
“Là lỗi của em, nếu không vì sự tồn tại của em thì An An vừa tỉnh lại đã chẳng nói với bố là muốn tách hộ khẩu để cắt đứt quan hệ hoàn toàn với chúng ta.” Hứa Trà Trà lại vùi đầu vào ngực Tô Cảnh Trình: “Nếu nhất định phải có một người hy sinh, em thà rằng người đó là em, dù sao từ đầu em vốn dĩ cũng chỉ là kẻ dư thừa không nên xuất hiện.”
Sự hiểu chuyện và lương thiện của Hứa Trà Trà khiến Tô Cảnh Trình cảm thấy xót xa sống mũi.
Chút lòng trắc ẩn vừa nảy sinh dành cho Hứa An An lập tức bị đè bẹp xuống tận đáy lòng.
Bản thân Hứa An An không biết cách cư xử đúng mực để hòa hợp với gia đình, nay lại còn mặt dày xen ngang vào chuyện tình cảm giữa anh và Trà Trà.
Lại còn thốt ra những lời đại nghịch bất đạo như muốn đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Hứa, bảo sao khiến chú Hứa tức giận lôi đình cũng là điều dễ hiểu.
Đi đến trước đầu xe, Tô Cảnh Trình mở cửa xe giục Hứa Trà Trà mau chóng ngồi vào trong.
Anh ta vòng qua ghế lái ngồi xuống: “Chuyện này em đừng bận tâm nữa, đừng cái gì cũng vơ hết trách nhiệm lên đầu mình. Tính tình em mềm mỏng thế này, sau này ra trường mà không có anh che chở thì biết phải làm sao đây.”
Hứa Trà Trà phì cười một tiếng, sụt sịt cái mũi nhỏ, khẽ gật đầu, giọng nói mềm mại mang theo chút làm nũng đáng yêu: “Vậy anh phải bảo vệ em cả đời đấy nhé.”
“Đương nhiên rồi, chẳng mấy chốc nữa em sẽ là vợ chưa cưới của anh, anh không bảo vệ em thì bảo vệ ai cơ chứ?” Tô Cảnh Trình dịu dàng mỉm cười, đem chuyện Lục Tấn Diễn sẽ ra tay giúp đỡ bọn họ thuyết phục ông nội đồng ý hôn sự kể cho Hứa Trà Trà nghe.
Hứa Trà Trà chớp chớp đôi mắt, sau đó kích động vươn tay ôm chầm lấy người đàn ông, thẹn thùng hôn nhẹ lên khóe môi anh ta một cái.
Tô Cảnh Trình ôm trọn lấy cô ta, trong lòng ngập tràn sự dịu dàng nhu tình, vươn tay búng nhẹ lên chóp mũi cô ta một cái: “Anh đưa em về nhà trước nhé, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Hứa Trà Trà ngoan ngoãn vâng dạ, đáy mắt lấp lánh niềm vui sướng hân hoan.
Vật cản lớn nhất trên con đường tình duyên giữa cô và Tô Cảnh Trình chính là ông nội Tô. Cụ ông vốn là người cực kỳ coi trọng dòng dõi huyết thống, trong chuyện hôn ước chỉ thừa nhận duy nhất đứa cháu chính thống là Hứa An An. Cho dù cô có cố gắng hoàn hảo, ưu tú đến đâu đi nữa thì trong mắt ông nội Tô, chỉ có Hứa An An mới đủ tư cách gả vào nhà họ Tô.
Thế nhưng vì vấn đề sức khỏe của Lục Tấn Diễn, ông nội Tô gần như vâng lời răm rắp mọi điều Lục Tấn Diễn nói.
Lần này có Lục Tấn Diễn đứng ra giúp đỡ, thì chuyện hôn sự giữa cô và Tô Cảnh Trình coi như nắm chắc phần thắng trong tay rồi.
Nhưng mà... rốt cuộc tại sao Lục Tấn Diễn lại đột ngột đồng ý giúp đỡ chứ?
Bên trong phòng bệnh đặc biệt, vào lúc hơn mười hai giờ đêm, Hứa An An bất ngờ lên cơn sốt cao, trán vã ra một tầng mồ hôi nhễ nhại.
Những ngón tay bấu chặt lấy ga giường, phát ra những tiếng rên rỉ khó nhọc, đau đớn đến mức nghẹt thở chẳng tài nào hô hấp nổi.
Lục Tấn Diễn buông chiếc máy tính xách tay dày cộm xuống, vươn tay chạm thử lên trán và gò má cô: “Sốt rồi, gọi bác sĩ mau.”
Hộ công túc trực bên cạnh vội vàng vâng dạ, ba chân bốn cẳng chạy hộc tốc ra ngoài gọi người.
Lục Tấn Diễn dịu dàng gọi tên cô: “An An, bác sĩ đến ngay đây thôi, chỗ nào không khỏe à?”
Hứa An An mơ màng hé mở đôi mắt, cơ thể vừa vã mồ hôi đầm đìa khiến cô cảm thấy vừa dính nháp khó chịu lại vừa nóng bừng hầm hập: “Lục đại ca... sao anh lại ở đây?”
Cô đưa mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, lúc này đã điểm hơn mười hai giờ đêm rồi cơ mà.
“Em bị sốt rồi, có muốn uống chút nước không?”
Hứa An An gật đầu nhẹ. Cổ họng cô khô khốc như đang bốc cháy, nóng rực rát bỏng hệt như có ai vừa ném than hồng vào.
Lục Tấn Diễn rót một ly nước ấm, cẩn thận đưa đến bên môi cô. Phải uống hết hơn nửa ly nước cô mới thấy dễ chịu đôi chút rồi dừng lại, sau đó anh lại nhúng chiếc khăn mặt vào thau nước vắt khô, dịu dàng lau mồ hôi cho cô.
Chẳng mấy chốc, bác sĩ trực ban đã vội vã chạy đến tiến hành kiểm tra tổng quát.
“Trước đó cơ thể bị nhiễm lạnh, đến chiều tối lại vướng phải chuyện kinh hoàng kích động quá mức, nửa đêm phát sốt là phản ứng hết sức bình thường. Chú ý theo dõi nhiệt độ để hạ sốt là được, qua được cơn sốt này là không còn đáng ngại nữa đâu. Tôi kê ít thuốc hạ sốt, lát nữa cho bệnh nhân uống là ổn.”
Sau khi bác sĩ kê đơn xong, hộ công bón cho Hứa An An uống vài viên thuốc hạ sốt rồi giúp cô chỉnh đệm chăn để cô chìm vào giấc ngủ trở lại.
“Lục tiên sinh, hay là ngài ra phòng ngoài nghỉ ngơi trước đi ạ, nửa đêm nửa hôm để tôi trông chừng An An là được rồi.”
Hộ công thầm nghĩ tình cảm giữa đôi trẻ này đúng là thắm thiết mặn nồng, vừa tan việc đã lập tức chạy đến bệnh viện túc trực chăm sóc từ chiều tối đến tận bây giờ.
Chỉ là Lục tiên sinh cái gì cũng hoàn hảo, ngoại hình tuấn tú ngời ngời, ngặt nỗi đôi chân lại bất tiện đi lại, nghĩ đến thật khiến người ta tiếc nuối thở dài.
Lục Tấn Diễn đưa tay day day thái dương đang nhói đau, liếc nhìn Hứa An An đã chìm vào giấc ngủ sâu rồi gật đầu: “Được, tôi ở phòng bên cạnh, có việc gì thì gọi tôi ngay.”
Cánh cửa phòng bệnh khép lại một cách nhẹ nhàng không một tiếng động.
Hứa An An chậm rãi hé mở đôi mắt, lướt nhìn bóng lưng cao ngất của anh biến mất sau khe cửa.
Trước kia, cô cũng từng trải qua vài lần lên cơn sốt cao mê man không dứt. Bà nội cũng từng túc trực sát bên giường bệnh hệt như Lục Tấn Diễn lúc này, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, thủ thỉ kể chuyện xưa cho cô nghe.
Từ sau khi sức khỏe bà nội kém đi, cô bị đưa trở về nhà họ Hứa, bị nhốt vào căn phòng chứa đồ chật hẹp tồi tàn.
Có một lần, cô sốt cao đến mức đầu óc mụ mẫm cuồng quay, muốn cất tiếng gọi người nhưng cổ họng khàn đặc đến mức chẳng phát ra nổi một âm thanh nào.
Cô ngã lăn từ trên giường xuống, lê lết bò ra tới sát cánh cửa phòng, để rồi xuyên qua khe cửa nhỏ bé, nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ sum vầy đầm ấm của gia đình Hứa Trà Trà vọng lại.
“Mọi người đông đủ cả rồi chứ? Đơn hàng lần này chốt thành công rực rỡ, kiếm được khoản tiền lớn đây. Hôm nay bố đã bớt ra nửa ngày trời đặc biệt để đưa cả nhà mình đi chơi giải trí đấy, thích mua gì cứ thoải mái chọn nhé!”
“Ô yeah, con muốn mua chiếc máy nghe nhạc MP4 kiểu mới nhất...”
“Con muốn mua...”
Sau đó, những âm thanh ấy cứ thế nhỏ dần rồi chìm hẳn vào không gian tĩnh mịch, trống trải đến mức cảm giác cả thế giới này chỉ còn lại trơ trọi một mình cô.
Không một ai nhớ đến sự tồn tại của Hứa An An đang nằm thoi thóp trong phòng chứa đồ lạnh lẽo.
Mãi cho đến tận đêm muộn, người giúp việc trong nhà đi ngang qua tình cờ phát hiện ra, lúc ấy mới hộc tốc đưa cô vào viện cấp cứu.
Lục Tấn Diễn bước sang căn phòng bên cạnh, chú Vân đã chuẩn bị sẵn một bát cháo thanh đạm khuya.
Chú Vân cất lời: “Đại thiếu gia, ngài ăn chút gì đi rồi hãy nghỉ ngơi, có việc gì để ngày mai làm tiếp.”
Vẻ mặt Lục Tấn Diễn lạnh lùng hờ hững, điều khiển xe lăn tiến đến bên bàn ăn. Sau khi dùng vài thìa, anh cất giọng: “Gọi điện về dinh thự cũ đi, bảo tối mai tôi về.”
Bình luận