Chương 17: Cứu người
Dương Vân đánh giá Hứa An An từ đầu đến chân một lượt. Vừa hay lúc ấy có mấy nữ sinh ra quầy thanh toán tiền rồi rời khỏi quán.
Để ghi điểm tạo ấn tượng tốt trong mắt chủ quán, Hứa An An chủ động với lấy chiếc khăn lau bàn bên cạnh, cực kỳ nhanh nhẹn dọn sạch đống vỏ hạt dưa vương vãi trên mặt bàn.
"Em từng làm qua công việc này chưa?" Dương Vân cất lời hỏi.
Hứa An An lắc đầu, nhưng ngay lập tức bồi thêm: "Nhưng em có thể học việc ạ, khả năng tiếp thu của em rất tốt, học cái gì cũng nhanh lắm, chỉ cần cho em một ngày làm quen là được ạ."
Dương Vân vẫn mang theo vẻ chần chừ do dự. Dạo gần đây cô vừa nghiên cứu ra mấy món thức uống mới, lượng khách mấy tháng nay tăng vọt làm ăn rất khấm khải, trong khi bản thân lại phải vừa bận rộn kinh doanh vừa kè kè chăm con nhỏ nên tay chân đầu bù tóc rối không sao xoay sở kịp, đó là lý do cô muốn tìm thêm một nhân viên làm bán thời gian phụ giúp.
Lời cô bé này nói nghe thì rất thành khẩn đấy, nhưng mà... lúc đi xin việc thì ai mà chẳng dẻo miệng nói những câu hay ho cho được việc.
Cô vẫn ưu tiên tìm người có kinh nghiệm làm quen tay hơn...
Ý nghĩ còn chưa dứt, phía sau bỗng vang lên một tiếng động mạnh hệt như có vật gì ngã nhào, làm đổ vỡ đống bát đũa trên chiếc bàn nhỏ, âm thanh lách cách vỡ nát vang lên chói tai.
Dương Vân hoảng hốt quay phắt đầu lại, sắc mặt biến đổi ngoạn mục, tái mét vì sợ hãi liền cắm cổ chạy lao tới.
Đứa con trai nhỏ đang nằm vật ra sàn, hai chân giãy giụa loạn xạ, khuôn mặt đỏ lựng lên vì nghẹn, cổ họng phát ra tiếng khò khè như bị thứ gì đó chặn ngang.
Cái bàn nhỏ lúc nãy chính là do thằng bé giãy đạp làm lật úp xuống.
Dương Vân hoảng loạn mất hết phương châm, cúi người bẻ miệng con trai ra cố móc thứ bị nghẹn bên trong ra ngoài. Thế nhưng dị vật đã lọt xuống quá sâu, cộng thêm đứa trẻ hoảng sợ vùng vẫy chống cự khiến Dương Vân hoàn toàn bất lực không thể can thiệp.
Cô cuống đến mức nước mắt chực trào: "Duệ Duệ, Duệ Duệ, con ngoan đừng quẫy đạp nữa..."
Hứa An An sải bước lao tới, đẩy dạt Dương Vân sang một bên rồi quát lớn: "Không được làm thế! Chị thọc tay móc kiểu đó chỉ càng đẩy dị vật vào sâu hơn thôi."
"Vậy... vậy phải làm sao bây giờ..."
"Để tôi!" Hứa An An giữ vững tĩnh táo, lạnh lùng lên tiếng.
Cô nhanh chóng vòng tay ôm thốc đứa trẻ từ phía sau, áp dụng sơ cứu bằng phương pháp Heimlich. Cô dùng tay gập ngón trỏ, ngón giữa, ngón nhẫn kèm theo ngón cái tì sát vào vùng thượng vị (bụng) của đứa trẻ, tay còn lại siết chặt đè lên trên, sau đó dồn lực đẩy giật mạnh hướng lên trên.
Một nhịp, hai nhịp, nhịp nhàng dứt khoát đẩy thốc lên.
Làm liên tục vài lần, một viên bi thủy tinh nhỏ đột ngột từ trong cổ họng văng phốc ra ngoài.
Đứa bé năm sáu tuổi trộm vía trọng lượng cũng không nhẹ, sơ cứu xong xuôi, Hứa An An lúc này mới phát hiện mồ hôi trên trán mình đã vã ra đầm đìa lúc nào không hay.
Đứa nhỏ bị dọa cho sợ phát khóc, ôm chầm lấy Dương Vân òa khóc nức nở. Khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến mức đỏ bừng, thở hổn hển không ra hơi.
Dương Vân lúc này hốc mắt cũng đỏ hoe, luống cuống ôm con vào lòng vỗ về dỗ dành.
Phải mất một lúc lâu sau, đứa bé khóc đến kiệt sức mới thiếp đi trong vòng tay mẹ. Dương Vân đặt con nằm ngoan trên ghế, ngẩng đầu nhìn Hứa An An với ánh mắt biết ơn ngập tràn.
"Cô bé, cảm ơn em nhiều lắm, nếu không có em..." Dương Vân nghẹn ngào nói, đoạn cườiượng gạo một tiếng, "Em đến xin làm bán thời gian phải không? Chị nhận em!"
"Hay thế này đi, hễ cứ rảnh lúc nào là em cứ qua đây phụ giúp. Tầm tối lượng khách đông hơn, nếu buổi chiều không có tiết học thì em cứ qua tay chân với chị. Quán tụi chị thường tầm tám giờ tối là đóng cửa, lương tính theo giờ, hễ em đến làm giờ nào chị sẽ chấm công giờ đó."
Dù là nhờ ơn cứu mạng đứa nhỏ, nhưng tìm được việc làm suôn sẻ khiến Hứa An An vô cùng phấn khởi!
Cô gật đầu cái rụp, nhanh nhảu đáp: "Vậy ngày mai em có thể bắt đầu đi làm luôn được không chị?"
Dương Vân ngẫm nghĩ một thoáng rồi gật đầu: "Được chứ, thế thì chiều mai em tới nhé."
Hứa An An đương nhiên không có ý kiến gì, có thể đi làm kiếm tiền sớm chừng nào hay chừng ấy.
Giải quyết xong xuôi vấn đề việc làm thêm, Hứa An An liếc nhìn đồng hồ thấy đã điểm, chiều nay cô còn có tiết học ở trường.
Chào tạm biệt Dương Vân, Hứa An An ba chân bốn cẳng chạy như bay về trường học tiếp tục buổi chiều bận rộn.
Đã hạ quyết tâm chuyển ngành, Hứa An An thừa biết bản thân phải lập tức hành động thiết thực.
Theo quy định xét tuyển chuyển ngành của trường, ngoài việc phải vượt qua kỳ thi đầu vào chuyên ngành y khoa, điểm số các môn thuộc chương trình chuyên ngành hiện tại của cô cũng phải đạt từ 90 điểm trở lên mới đủ điều kiện xét duyệt.
Hiện tại cô vừa phải è cổ cày cuốc chương trình học chính khóa, vừa phải tranh thủ thời gian sang ké lớp y khoa. Cả buổi chiều chạy ngược chạy xuôi như con thoi khiến Hứa An An cảm thấy xương cốt sắp rã rời đến nơi.
Lết cái cơ thể mệt mỏi rã rời trở về căn nhà thuê, vừa đặt chân đến khúc đầu cầu thang, Hứa An An bỗng khựng lại. Khóa cửa nhà đã bị kẻ nào đó đập phá toe toét, cánh cửa mở toang hoác.
Trái tim khẽ thót lại một nhịp, linh cảm chẳng lành dâng trào. Hứa An An nhíu mày, sải bước dài vượt qua bậc thang lao thẳng vào trong phòng.
Đập vào mắt cô là một bãi chiến trường hoang tàn xơ xác, đồ đạc bị đập phá vứt lung tung khắp nơi không còn món gì ra hình thù.
Nồi niêu xoong chảo trong bếp bị ném tung tóe vẩy đầy dưới sàn, chẳng có nổi một chỗ đặt chân tử tế.
Hứa An An vừa cười nhạt lạnh lùng, vừa cất bước đi thẳng vào phòng ngủ. Căn phòng cô dùng để ngủ nghỉ dạo gần đây cũng chịu chung số phận thê thảm không kém.
Chiếc chăn mền bị ném vứt lăn lóc dưới đất, trên bề mặt còn hằn rõ mấy vết giày đạp bẩn thỉu.
Đây hoàn toàn không phải trộm đột nhập cướp tài sản, bởi tiền bạc tiền mặt cô cất giữ vẫn còn nguyên vẹn.
Xem ra, đối phương cố ý đến để dằn mặt dạy cho cô một bài học.
Dù chưa xác định chính xác danh tính kẻ thủ ác, nhưng ngẫm đi ngẫm lại cũng chỉ có mấy cái bộ mặt quen thuộc đó gây ra.
Đảo mắt nhìn một lượt căn phòng bừa bộn ngập ngụa rác rưởi, đáy mắt Hứa An An phủ một tầng sương giá lạnh lẽo, tay với lấy chiếc Tiểu Linh Thông nằm gọn trong ba lô.
Bình luận