Chương 15: Cậu đừng hối hận!

Hóa ra là vì chuyện này.

Hứa An An bật cười, điềm tĩnh đáp: "Suất thi là của tôi, tôi thích cho ai thì cho, cậu quản được chắc?"

Đồ cặn bã vẫn mãi là cặn bã, không có chút giới hạn nào mà thiên vị che chở cho Hứa Trà Trà. Chỉ cần ả ta rớt một giọt nước mắt, tên Tô cặn bã này liền hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự.

"Cậu mau đi nói với thầy Lý, đổi lại suất thi cho Trà Trà đi, bằng không tôi cho cậu biết tay."

Tô Cảnh Trình tức đến mức sắpộc máu, những lời Hứa An An thốt ra quả thực có thể khiến người ta tức điên phổi.

Xem ra bộ dạng ngoan ngoãn vâng lời trước kia của cô đều là giả vờ cả.

Nghĩ đến đây, ngọn lửa giận trong lòng Tô Cảnh Trình càng bốc cao ngùn ngụt.

Hứa An An bị chọc cười. Vì Hứa Trà Trà, Tô Cảnh Trình đúng là ra sức đến mức tận cùng.

Trước kia khi cô thích hắn, trong lòng toàn bộ chỉ có hắn, không muốn hắn không vui. Cho dù là yêu cầu quá đáng thế nào đi nữa, chỉ cần thấy Tô Cảnh Trình cười, cô đều nhẫn nhịn đồng ý.

Nhưng bây giờ, trong tim không còn tình yêu, rút kiếm tự khắc thần sầu.

Ánh mắt Hứa An An lạnh xuống: "Dựa vào cái gì? Tôi đã nói rồi, suất thi của tôi, thích cho ai thì cho. Bố mẹ và các anh trai của tôi còn chẳng quản nổi tôi, cậu là cái thá gì mà đòi quản chuyện của tôi!"

Vừa dứt lời, Tô Cảnh Trình tức đến mức mặt đỏ tía tai, cổ phình to nhưng lại chẳng tìm được câu nào hợp lý để phản bác, chỉ đành trừng mắt đứng nhìn.

Dùng sức hất văng tay Tô Cảnh Trình ra, Hứa An An chỉ vào cổ tay đang hằn vệt đỏ, không chút khách khí nói: "Tô Cảnh Trình, tốt nhất cậu đừng có chọc ghẹo tôi nữa, bằng không tôi không biết bản thân mình sẽ làm ra chuyện gì đâu. Còn có lần sau, tôi tuyệt đối không dễ nói chuyện thế này nữa đâu."

Nói xong, Hứa An An quay đầu bỏ đi. Sáng sớm tinh mơ đụng phải đồ cặn bã làm ảnh hưởng cả tâm trạng một ngày, đúng là xui xẻo hết chỗ nói.

"Được, Hứa An An, đã cô đã ngoan cố không biết hối cải, vậy thì đừng có hối hận!" Tô Cảnh Trình sắc mặt âm trầm, tức lộn ruột buông lời uy hiếp.

Hứa An An mỉm cười nhẹ nhàng, nói cứ như thể trước đây cô vâng lời thì sẽ có ngày lành tháng tốt không bằng.

Cô đem cả tấm chân tình dốc sức đối tốt với bọn chúng, nhưng kết quả thì sao? Bị đẩy ngã xuống cầu thang, thảm thiết bỏ mạng trong bệnh viện.

Người mẹ thân yêu của cô, chỉ quan tâm xem sau khi cô chết đi, nội tạng có còn tươi sống hay không, có kịp đem dùng cho đứa con nuôi đang bệnh tật là Hứa Trà Trà hay không.

Kiếp trước, cô đã rơi vào bước đường cùng như thế, không thể thay đổi được gì.

Nhưng giờ đây, cô đã sống lại một đời, cô sẽ hướng về ánh sáng mà sinh trưởng, nở ra những bông hoa rực rỡ thuộc về chính mình.

Bịch bánh bao đã bị làm hỏng lãng phí, Hứa An An đành đi mua bù lại hai cái khác. Cuối cùng đôi tai cũng được thanh tịnh, thật là tuyệt vời.

Vừa bước chân vào lớp, Đường Hiểu Tĩnh đã sáp lại chào hỏi: "Buổi sáng tốt lành nhé, An An."

"Tĩnh Tĩnh, buổi sáng tốt lành!" Hứa An An cắn một miếng bánh bao, vừa nhai vừa ú ớ đáp lời.

"Cậu ăn bánh bao kiểu đó chẳng có mấy dinh dưỡng đâu, này, cho cậu đấy."

Đường Hiểu Tĩnh như làm phép, từ sau lưng lôi ra một hộp sữa tươi đưa cho Hứa An An.

Hứa An An cũng chẳng khách khí với cô bạn, nhận lấy cắm ống hút uống liền mấy ngụm.

"Tớ vừa nghe ngóng được tin Tô Cảnh Trình sáng nay đến tìm cậu gây sự à? Hắn ta không động tay động chân gì đấy chứ? Có phải vì chuyện Hứa Trà Trà lăn ra ngất xỉu hôm trước nên hắn đến đòi oan ức hộ không?"

Đường Hiểu Tĩnh bước vào lớp trước nên không tận mắt chứng kiến màn Tô Cảnh Trình gây sự với Hứa An An, nếu mà thấy được, cô bạn chắc chắn sẽ không đứng nhìn khoanh tay đứng nhìn đâu.

Hứa An An hút cạn hộp sữa trong tích tắc, tiện tay vứt vỏ hộp vào sọt rác rồi ngồi phịch xuống ghế.

"Chuyện cái suất thi hùng biện thôi mà." Hứa An An nhướng mày cười khẩy, "Hắn ta có thể giở trò mèo gì được chứ, chẳng qua dựa vào việc trước đây tôi có chút thiện cảm với hắn nên muốn đứng ra làm anh hùng cứu mĩ nhân cho Hứa Trà Trà chứ gì."

Lên mặt thật đấy nhỉ, sáng sớm tinh mơ đã lớn tiếng quát tháo cô, lại còn làm hỏng cả bữa sáng của cô nữa chứ. Đó là điều khiến Hứa An An tức tối nhất.

Tiền trong túi ngày một vơi cạn mà bản thân lại chưa có nguồn thu nhập nào, thu không đủ chi, Tô Cảnh Trình rõ ràng là đang cố tình gây sự.

Nhưng kẻ ngứa mắt với cô nhiều vô số kể, Tô Cảnh Trình thì tính là thứ hạng mấy chứ?

Cùng lắm cũng chỉ là một tên hôn phu cũ bỏ đi mà thôi.

Đường Hiểu Tĩnh vẫn mang theo vẻ lo lắng: "An An, hay là tớ trả lại suất thi đó cho cậu nhé, tớ nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy thế nào ấy..."

"Cậu trả lại cho tớ rồi để Tô Cảnh Trình cướp mất đem dâng cho Hứa Trà Trà à?"

Hứa An An không chịu, cô cũng không muốn nhìn thấy cái kết cục cay đắng đó lặp lại, thế nên mới phải ra tay phủ đầu trước.

Cô thừa hiểu tính tình Tô Cảnh Trình nói được làm được, nếu suất thi vẫn nằm trong tay cô, hắn chắc chắn sẽ tìm mọi cách đổi ngay tên thành Hứa Trà Trà trong một nốt nhạc.

Kiếp trước, vì muốn lấy lòng nhà họ Hứa, cô ngốc nghếch đem cơ hội dâng tận tay người khác. Nhưng đời này thì đừng hòng mơ tưởng cô làm thế thêm lần nữa.

Thở dài một hơi, Đường Hiểu Tĩnh ngẫm lại thấy Hứa An An nói rất có lý. Hứa Trà Trà đã thèm thuồng thì cô thèm cho vào mắt!

Thà cứ ôm chặt trong tay, để cho nó mốc meo phát thối lên chứ quyết không nhường cho con khốn Hứa Trà Trà!

Thế là Đường Hiểu Tĩnh vỗ ngực bộp một tiếng, cực kỳ trượng nghĩa tuyên bố: "An An, vậy suất thi đó cứ để tạm ở chỗ tớ, khi nào cậu đổi ý thì cứ bảo tớ bất cứ lúc nào. Còn con mẻ Hứa Trà Trà muốn mơ cao trèo cao á, nằm mơ giữa ban ngày đi!"

Hứa An An cảm thấy sống mũi cay cay.

Đường Hiểu Tĩnh đối tốt với cô như vậy, tốt hơn vạn lần đám người nhà họ Hứa chỉ biêt trách mắng chỉ trích cô. Bảo cô không cảm động là giả.

Đến giờ tan tầm buổi trưa, căng tin trường học chật kín người xếp hàng dài dằng dặc.

Hứa An An và Đường Hiểu Tĩnh chật vật lắm mới mua được cơm canh, vừa lỉnh kỉnh bưng khay tìm bàn ngồi ở khu vực phía trong.

Nào ngờ đột nhiên có một bàn tay vươn ra gạt mạnh, hất tung khay cơm trên tay Hứa An An xuống đất. Thức ăn vương vãi tung tóe khắp nơi, khay nhựa va đập phát ra âm thanh chói tai.

Khu vực ăn uống trong căng tin đông đúc lập tức đổ dồn ánh mắt về phía này, ai nấy mang theo tâm trạng hóng hớt chờ xem kịch vui.

Hứa An An ngẩng đầu, lạnh lùng liếc mắt nhìn sang. Kẻ đang đứng trước mặt chính là Hứa Tử Tùng với nụ cười đắc ý vênh váo.

Cô chẳng thèm nổi giận, quyết định chơi trò "gậy ông đập lưng ông", trực tiếp vươn tay giật phăng khay cơm trên tay hắn, "bốp" một tiếng ném mạnh xuống sàn.

Ném cho hắn một cái liếc nhìn lạnh buốt xương sống, Hứa An An quay lưng đi thẳng về phía hàng xếp dài để mua lại suất cơm khác.

Tại cái tên đầu đất thiểu năng này mà cô lại mất oan thêm ba đồng bạc mồ hôi nước mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập