Chương 12: Lục Tấn Diễn phát bệnh
Buổi chiều lớp học không nhiều, chỉ có một tiết học lớn, học xong Hứa An An liền định trực tiếp trở về nhà.
Bây giờ tuy rằng có chỗ ở, nhưng trên người cô lại chẳng có bao nhiêu tiền. Nhà họ Hứa luôn nghĩ chỉ cần cho cô miếng ăn để không chết đói thì cô đã phải cảm thiên động địa, biết ơn lắm rồi.
Hứa An An ra khỏi cổng trường, vừa đợi xe buýt vừa mở điện thoại theo thói quen, muốn lên mạng lướt ứng dụng tìm việc làm thêm. Nhưng khoảnh khắc mở màn hình lên, cô bất giác dở khóc dở cười. Chiếc điện thoại Tiểu Linh Thông này thì làm sao lướt web nổi cơ chứ, cùng lắm chỉ nghe gọi và nhắn tin mà thôi.
Chẳng mấy chốc, một chiếc ô tô màu đen bất ngờ tấp vào ngay trước mặt cô.
Theo bản năng, cô ngó nhìn vào bên trong. Cửa kính hàng ghế sau từ từ hạ xuống, để lộ ra gương mặt sâu thẳm, góc cạnh của một người đàn ông. Thần thái anh vẫn lạnh nghịu, điềm nhiên như cũ, toát lên vẻ cao quý không vướng bụi trần.
Lục Tấn Diễn liếc nhìn Hứa An An một cái rồi thong thả cất lời: "Lên xe."
Hứa An An ngẩn người ra một lúc, không hiểu chuyện gì chớp chớp mắt: "Hả?"
Người đàn ông khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: "Váy cô dính máu kìa."
Nghe vậy, hai má Hứa An An lập tức đỏ bừng lên. Cô hoảng hốt ngoái đầu nhìn ra sau lưng, quả nhiên phía sau chiếc váy màu xanh lam có một mệt màu đỏ nho nhỏ.
Tuy đã sang tháng chín nhưng thời tiết vẫn còn oi nồng, trên người cô lúc này lại chỉ có đúng chiếc váy này.
Hứa An An ngượng chín cả mặt, vội lấy một tay che đi vết đỏ sau váy. Lỡ để ai thấy không nói, đằng này lại đúng lúc bị Lục Tấn Diễn bắt gặp, cô ngại ngùng tới mức chỉ muốn độn thổ cho xong.
"Lên xe!" Giọng nói lành lạnh của Lục Tấn Diễn lại vang lên lần nữa.
Đúng lúc này, cửa xe bên ghế lái mở ra. Tài xế chú Vân bước xuống, mỉm cười hiền hậu rồi kéo cửa hàng ghế sau, lịch sự làm động tác mời cô vào.
Suy nghĩ một chút, Hứa An An cũng không giận dỗi làm màu nữa, xấu hổ bước lên xe.
Thế nhưng với tình trạng hiện tại, cô chẳng dám ngồi hẳn xuống ghế vì sợ làm bẩn đệm xe đắt tiền của người ta.
Hứa An An gục đầu thấp lè tè, chỉ đành nửa quỳ nửa khom lưng, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ tội nghiệp không biết trốn vào đâu.
Chú Vân đóng cửa xe lại rồi ngồi vào ghế lái phía trước. Chú quay đầu lại hỏi Hứa An An: "Cô gái, cháu sống ở đâu thế?"
"Khu đại viện quân khu, phía đường Thành Bắc ạ." Hứa An An cẩn trọng đáp lời, lúng túng tới mức tay chân chẳng biết phải đặt ở đâu cho phải.
Lục Tấn Diễn dời mắt nhìn sang cô gái nhỏ đang thụt xuống một mẩu kia, thản nhiên hỏi: "Khòm lưng như thế không thấy khó chịu sao?"
"Không khó chịu ạ, thế này tốt lắm..." Lời còn chưa dứt, Hứa An An vì quá giật mình căng thẳng mà lỡ đầu đụng sầm vào trần xe, đau tới mức không dám kêu thành tiếng.
Màn "vỗ mặt" diễn ra quá nhanh khiến cô thê thảm cay đắng, càng gục đầu thấp hơn nữa, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Đôi môi mỏng của Lục Tấn Diễn mím lại thành một đường thẳng. Anh liếc nhìn cô một cái, sau đó cởi áo vest ngoài ra ném sang chiếc ghế bên cạnh: "Lấy cái này lót xuống đi."
Hứa An An ngạc nhiên mở to mắt, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ khẽ rung lên. Chiếc áo vest này nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ.
Bây giờ tiền ăn cơm cô còn đang phải vắt óc tìm cách kiếm, sao dám dùng chiếc áo vest đắt đỏ thế này để lót... ngày đèn đỏ cơ chứ?
Bán cô đi cũng chẳng đền nổi đâu!
Có vẻ như đoán được suy nghĩ trong đầu cô, Lục Tấn Diễn nhướng đôi mày kiếm: "Cô nghĩ tôi rảnh rỗi tới mức đi ăn vạ một đứa sinh viên như cô sao?"
Cũng đúng nhỉ...
Hứa An An nhận lấy áo, nhỏ giọng cất lời cảm ơn rồi mới cẩn thận từng chút một đứng dậy ngồi lên vị trí đó.
Chiếc xe lao nhanh trên đường. Để tránh gượng gạo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa An An cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Trên mặt kính trong suốt phản chiếu góc nghiêng của Lục Tấn Diễn, tuấn tú vô song, vừa sạch sẽ thanh lịch lại không mất đi nét chín chắn trưởng thành của một người đàn ông.
Một người xuất sắc như thế này, sao lại qua đời sau hai năm nữa cơ chứ? Thật là đáng tiếc biết bao.
Rất nhanh sau đó, xe dừng lại ở ngã tư.
Hứa An An trút được gánh nặng trong lòng, vội vàng cảm ơn rồi phóng nhanh xuống xe.
Chẳng hiểu sao, chú Vân cũng mở cửa xe đi xuống, gọi cô lại.
Chú Vân ngập ngừng một lúc lâu rồi mới ngập ngừng hỏi: "Cô gái nhỏ ơi, cháu sống ở khu đại viện quân khu từ trước đến nay sao? Vậy cháu có quen biết ai tên là cụ bà Dư Tú Hoa không?"
Nghe thấy cái tên này, Hứa An An tò mò ngước mắt lên: "Các chú quen biết bà nội cháu sao?"
"Là bà nội cháu ư? Cháu có thể nói cho chú biết, hiện giờ cụ bà đang ở đâu không?"
Giọng nói của chú Vân thoáng mang theo chút kích động.
Hứa An An gật đầu, sau đó ánh mắt nhuốm màu đau thương: "Bà nội cháu đã qua đời ba năm trước rồi ạ."
Mất một lúc lâu, chú Vân dường như khó mà chấp nhận nổi tin tức này, gương mặt tràn ngập vẻ thất vọng tràn trề.
Chú Vân định nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống, chỉ mỉm cười hiền lành: "Là do chúng ta đến muộn rồi. Được rồi cô gái, cháu lên nhà đi."
Hứa An An gật đầu quay người bước đi, trong lòng chợt dấy lên một nghi vấn.
Chú Vân tìm bà nội là để chữa bệnh cho Lục Tấn Diễn sao?
Kiếp trước, có phải vì không tìm thấy bà nội nên Lục Tấn Diễn mới không có thuốc chữa trị rồi qua đời?
Còn chưa bước được mấy bước, phía trong xe bất ngờ vang lên tiếng hô hoán hốt hoảng của chú Vân:
"Cậu Cả, cậu làm sao thế này?!"
"Thuốc đâu rồi? Thuốc để ở đâu rồi?!" Chú Vân cuống quýt lục tung hộc chứa đồ trong xe.
Rõ ràng chú nhớ là mình có để thuốc dự phòng ở đây cơ mà, sao tự dưng lại biến đâu mất rồi?
Bước chân Hứa An An khựng lại. Cô vội vã chạy ngược trở lại, kéo cửa xe chui vào thì thấy Lục Tấn Diễn đang lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn. Đôi lông mày anh nhíu chặt, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, trên trán rịn ra từng giọt mồ hôi lạnh. Bàn tay anh chống lên đầu lộ rõ những đường gân xanh giật giật dũng mãnh.
Lục Tấn Diễn phát bệnh rồi sao?!
Hứa An An bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình. Theo bản năng, cô đưa tay ra bắt lấy mạch cổ tay anh.
Vài giây sau, Hứa An An mím môi, đại khái đã chẩn đoán ra tình hình cơ thể của Lục Tấn Diễn. Cộng thêm mùi thuốc Bắc thoang thoảng trên người anh, có mùi của hậu phác, phục linh, diazepam...
Mà những thứ này đều là dược liệu dùng để điều trị... mất ngủ mộng mị, thần kinh suy nhược.
Đặc biệt là việc phải dùng tới diazepam, chứng tỏ tình trạng đã nghiêm trọng đến mức nào.
Rối loạn giấc ngủ kéo dài sẽ khiến con người ta trở nên cáu gắt, suy nhược thần kinh. Nếu chỉ coi đó là chứng mất ngủ thông thường để điều trị thì hoàn toàn vô tác dụng.
Ngược lại, tích tụ theo thời gian sẽ càng lúc càng trở nên tồi tệ hơn.
Lục Tấn Diễn mở bừng mắt. Đôi mắt đen tuyền lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén, khóe mắt vệt lên từng tia máu đỏ rực.
Anh thở dốc quay đầu đi, gương mặt phủ một tầng u uất u ám. Từ trong cuống họng anh khó khăn nhả ra từng chữ:
"Tránh xa tôi ra!"
Bình luận