Chương 26: Cô ấy là người phụ nữ của Giang Cảnh Hành
Giang Cảnh Hành vừa nói xong câu đó, không khí xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.
Ngoại trừ Thẩm An Ninh và Giang Cảnh Hành, tất cả những người còn lại có mặt đều kinh hãi đến trợn tròn mắt.
Quản lý khách sạn thậm chí còn cho rằng mình nghe nhầm:
“Giang… Giang tổng, ngài có phải nhận nhầm người rồi không?”
“Vị tiểu thư này tuy xinh đẹp, nhưng tính tình nóng nảy, thô lỗ hung hăng, sao có thể là vợ ngài được…”
Ông ta tuy chưa từng gặp qua người vợ trong truyền thuyết của Giang Cảnh Hành, nhưng suốt một năm nay cũng đã không ít lần tiếp đãi những người có liên quan đến nhà họ Giang.
Gần như tất cả những ai quen biết Giang Cảnh Hành, khi nhắc tới vợ anh đều nói rằng cô ta là một người ngoài mặt thì ngoan ngoãn dịu dàng, bên trong đầy toan tính, tham phú phụ bần, lại còn quê mùa xuất thân từ nông thôn.
Mà người phụ nữ đang bị đám bảo vệ khống chế trước mặt này, hoàn toàn không có bất kỳ điểm tương đồng nào với vị “Giang thiếu phu nhân” trong lời đồn!
“Nhận nhầm?”
Giang Cảnh Hành nhìn quản lý khách sạn, ánh mắt dần lạnh xuống:
“Bình thường anh cũng nhận nhầm vợ mình sao?”
Nói xong, người đàn ông lạnh lùng chuyển ánh mắt về phía mấy tên bảo vệ đang khống chế Thẩm An Ninh, giọng nói lạnh lẽo nghiêm khắc:
“Còn không thả cô ấy ra, muốn tôi tự ra tay à?”
Quản lý khách sạn lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vàng xua tay ra hiệu cho đám bảo vệ thả Thẩm An Ninh và Nam Yên ra.
Hai tay hai chân cuối cùng cũng được tự do, Thẩm An Ninh khẽ thở hắt ra một hơi, vừa xoa xoa cổ tay cổ chân vì tê mỏi, vừa quay đầu lo lắng nhìn Nam Yên:
“Không sao chứ?”
Đôi mắt của Nam Yên đã khóc đến sưng đỏ.
Nghe Thẩm An Ninh hỏi han, cô bé lại không kìm được mà rơi nước mắt, vừa nức nở vừa lắc đầu:
“Em không sao.”
“Không sao thì khóc cái gì?”
Thẩm An Ninh khẽ cười một tiếng, đưa tay lau nước mắt cho cô bé:
“Chị đây không phải cũng đã ổn rồi sao?”
Nam Yên sụt sịt gật đầu, ánh mắt vô thức vượt qua Thẩm An Ninh, rơi xuống người Giang Cảnh Hành đứng phía sau cô:
“May mà… may mà có chồng của chị An Ninh…”
Nghe cô bé nói vậy, Thẩm An Ninh dường như lúc này mới nhớ ra là ai đã ra tay giúp mình.
Cô quay đầu liếc nhìn Giang Cảnh Hành một cái:
“Cảm ơn.”
Khi nói câu này, ánh mắt cô lạnh nhạt như đang nhìn một người xa lạ.
Giang Cảnh Hành cau mày:
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Nếu anh không kịp thời lao tới, cái tát của tên họ Hoàng kia giờ đã in thẳng lên mặt cô rồi!
Anh bảo vệ cô trong thời khắc mấu chốt như vậy, mà phản ứng của cô chỉ đơn giản là một câu “cảm ơn” hời hợt?
Thẩm An Ninh không muốn tiếp tục chủ đề này, chỉ nhàn nhạt nhướng mày:
“Anh tới từ khi nào?”
Sự xuất hiện của Giang Cảnh Hành lúc đầu khiến cô cảm thấy ngoài ý muốn.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng là trong dự liệu.
Thế lực của Giang Cảnh Hành hùng hậu, anh muốn tìm người, trong vòng nửa tiếng nhất định có thể tìm ra.
Chỉ là cô không ngờ, khi đang ở bên cạnh Thẩm Vũ Tình, anh vẫn còn rảnh để quan tâm tới cô.
Giang Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thẩm An Ninh một lúc lâu, rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Lúc tôi vừa ra khỏi thang máy, vừa hay thấy em dùng chân đá thẳng vào chỗ đó của ông Hoàng.”
Một câu nói khiến bầu không khí xung quanh trong nháy mắt trở nên yên lặng đầy ngượng ngập.
Nam Yên che miệng, vô thức nhìn về phía Thẩm An Ninh.
Sắc mặt Thẩm An Ninh khẽ ửng đỏ.
Tuy rằng việc cô đá vào hạ bộ tên họ Hoàng mang lại kết quả và tổn thương khiến cô vô cùng hài lòng, nhưng khi nghĩ tới việc hành động đó bị chính chồng mình là Giang Cảnh Hành nhìn thấy, cô vẫn không hiểu sao lại thấy xấu hổ.
“Quản lý Trương…”
Lúc này, ông chủ Hoàng nằm dưới đất gào thét đủ rồi, trong bộ dạng chật vật được người bên cạnh đỡ dậy, sắc mặt vô cùng khó coi:
“Người này là ai vậy?”
“Ông làm gì mà khách sáo với hắn như vậy?”
“Ông…”
“Ông Hoàng, xin chú ý lời nói.”
Quản lý Trương hít sâu một hơi, hạ giọng:
“Vị này là tổng giám đốc của Tập đoàn Giang thị, người nổi danh khắp nơi – Giang Cảnh Hành.”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức vang lên mấy tiếng hít sâu kinh hãi.
Cái tên Giang Cảnh Hành, không một ai có mặt ở đây là không biết.
Người nắm quyền tối cao của Tập đoàn Giang thị – mười tám tuổi tiếp quản tập đoàn, mười chín tuổi thanh trừng phe cánh phản nghịch trong nội bộ, hai mươi tuổi thay máu toàn bộ tầng lãnh đạo cấp cao, đưa Giang thị trở thành tập đoàn xuyên quốc gia lớn nhất toàn thành phố Dung Thành.
Dưới sự dẫn dắt của anh, Giang thị mở chi nhánh tại nhiều quốc gia trên toàn thế giới, mỗi chi nhánh đều trở thành doanh nghiệp đứng đầu địa phương.
Ở Dung Thành, Giang Cảnh Hành và Tập đoàn Giang thị chính là đại diện cho hai chữ “truyền kỳ”.
Sau lưng ông chủ Hoàng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt hoàn toàn.
Người đàn ông vô thức quay sang nhìn Thẩm An Ninh.
Hắn… hắn vậy mà lại chọc phải vợ của Giang Cảnh Hành?
Nghĩ tới những hành động vừa rồi của mình đối với Thẩm An Ninh, trong khoảnh khắc, ông Hoàng chỉ cảm thấy như trời sắp sập xuống đầu!
Bảo sao người phụ nữ này lại dám kiêu ngạo đến vậy, bảo sao cô ta lại dám nói hắn không chọc nổi cô!
Hóa ra…
Cô ta là người phụ nữ của Giang Cảnh Hành…
Bình luận