Chương 18: Cố kỹ trùng thi?
Cúp máy xong, anh tiện tay ném điện thoại xuống bàn.
“Bốp!” một tiếng vang lên.
Tống Uẩn Uẩn hoảng hốt sững người, lặng lẽ đứng một bên, không dám thở mạnh.
Chuyện dây dưa không dứt với bạn trai cũ, đặt ở bất cứ ai cũng khó chấp nhận, huống chi là kẻ cao ngạo, ngông cuồng như Giang Diệu Cảnh!
“Cái đó…” – cô khẽ cất giọng, định nói.
Nhưng Giang Diệu Cảnh đang trong cơn giận dữ, lúc này nhìn cô cũng thấy chướng mắt.
Anh không sao bình tĩnh nổi, bước qua bước lại, hàm răng nghiến ken két, ánh mắt bùng lên ngọn lửa không cách nào kiềm chế. Anh rất rõ trong lòng, cơn tức này không chỉ vì ghét bỏ, mà là vì người phụ nữ anh từng muốn lại để lộ một mặt không đáng để nhắc đến, phá nát tất cả những mộng tưởng đẹp đẽ về đêm hôm đó.
Cứ đứng đây, anh lại nhớ tới cảnh tượng vừa nghe thấy, ghê tởm vô cùng.
Anh sải bước rời khỏi phòng.
Tống Uẩn Uẩn theo bản năng đuổi theo:
“Giang tổng…”
“Cút!” – anh quát, lửa giận bốc cao.
Cô đứng khựng lại. Dù Giang Diệu Cảnh có ý cho cô cơ hội, gặp phải chuyện hôm nay, cũng không thể dễ nói chuyện.
Hiểu ý, Tống Uẩn Uẩn không dám bám theo nữa.
Hôm nay cô đến đây, chỉ mong Giang Diệu Cảnh nể tình mà tha cho, để cô tiếp tục được làm bác sĩ, có công việc nuôi sống bản thân. Giờ xem ra, tạm thời là không thể.
Cô xoay người định rời đi, nhưng ngay ở cửa, lại chạm mặt một người đàn ông.
Cố Hoài đến đây để tiêu khiển, vừa vào liền gặp Giang Diệu Cảnh, cười chào hỏi:
“Giang tổng…”
Giang Diệu Cảnh chỉ liếc anh một cái, chẳng buồn đáp, thẳng bước đi ra xe.
Cố Hoài cũng không để tâm, ai chẳng biết Giang Diệu Cảnh nổi tiếng tính khí xấu.
Anh vẫn giữ nụ cười hờ hững.
Tống Uẩn Uẩn đứng cách đó không xa, không nghe rõ bọn họ nói gì, chỉ thấy Cố Hoài cười nói với Giang Diệu Cảnh, lòng lập tức siết chặt.
Lần trước, Giang Diệu Cảnh định để chính người đàn ông này làm nhục cô!
Lẽ nào hôm nay, anh lại cố ý dẫn cô tới đây, muốn cố kỹ trùng thi (dùng lại chiêu cũ)?
Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ điên cuồng lóe lên – cô muốn liều chết cùng anh!
Người đàn ông này, thật quá độc ác.
Không, phải nói là cầm thú!
Dù anh không thích cô, cũng không cần hết lần này đến lần khác chà đạp cô như vậy chứ?
Cô xoay người định tìm chỗ trốn, nhưng vẫn bị Cố Hoài phát hiện.
“Tống Uẩn Uẩn!” – anh nhận ra bóng lưng quen thuộc, chạy lên túm lấy cánh tay cô.
Tống Uẩn Uẩn kinh hoàng quay đầu.
“Lần này, xem cô còn chạy đi đâu!” – Cố Hoài vốn đang tìm cô khắp nơi, không ngờ lại gặp ngay tại đây, quả thực là tìm khắp giày sắt chẳng thấy, chẳng tốn công mà có ngay.
Cô cố lấy bình tĩnh, nặn ra nụ cười:
“Tôi có chạy đâu. Lần trước tôi có việc gấp, nên buộc phải đi trước.”
Cố Hoài nheo đôi mắt đào hoa, lạnh giọng:
“Cô thật sự coi tôi là thằng ngu dễ lừa sao? Thương tích của tôi còn chưa lành, tôi chưa quên cái dáng vẻ hung hãn của cô khi dí dao vào tôi đâu!”
Tim Tống Uẩn Uẩn run rẩy. Lần trước nhờ có chuẩn bị nên cô mới thoát được, hôm nay hoàn toàn không có phòng bị, muốn thoát thân e rằng rất khó.
Cô chỉ còn cách kéo dài thời gian, nặn nụ cười cầu hòa:
“Chỉ là hiểu lầm, thật sự chỉ là hiểu lầm. Tôi không cố ý…”
“Thật sao?” – Cố Hoài cười tà, trong mắt lóe lên vẻ hiểm độc –
“Đã nói là hiểu lầm, vậy chẳng phải có nghĩa cô vốn sẵn lòng? Thế thì hôm nay, chúng ta tiếp tục việc dang dở lần trước thôi.”
“Cái đó…” – cô lùi lại, trong lòng hoảng loạn.
“Không nguyện ý à?” – hắn bật cười lạnh –
“Chẳng phải cô nói chỉ là hiểu lầm sao?”
Sắc mặt hắn chợt trầm xuống:
“Ta nói cho cô biết, trên đời này chưa ai dám động đến ta. Cô là người đầu tiên! Nếu ta dễ dàng bỏ qua cho cô, thì ta không còn là Cố Hoài nữa!”
Hắn dùng sức kẹp chặt cổ tay cô:
“Đi với ta!”
Tống Uẩn Uẩn giãy giụa kịch liệt, trong lòng rõ ràng – nếu ngoan ngoãn đi theo hắn, chắc chắn đời cô sẽ hỏng mất!
“Vì sao anh lại biết tôi ở đây? Là Giang Diệu Cảnh nói cho anh biết sao?”
Trong lòng cô còn ôm chút hy vọng, mong rằng Giang Diệu Cảnh chưa tàn nhẫn đến vậy.
Cố Hoài mất kiên nhẫn, buông lời:
“Ừ.”
Dù sao ban đầu, chính Giang Diệu Cảnh đã mang cô đến cho hắn.
Lòng Tống Uẩn Uẩn lạnh buốt – quả nhiên là Giang Diệu Cảnh!
“Ta có phòng riêng ở đây, vào đó, chúng ta sẽ vui vẻ. Thật kỳ lạ, một mỹ nhân hiếm có như cô, Giang Diệu Cảnh lại không tự hưởng thụ, chẳng lẽ anh ta thật sự không thích đàn bà?” – Cố Hoài nheo mắt cười.
Ai ai cũng biết, Giang Diệu Cảnh chưa từng có bạn gái, bên cạnh chỉ toàn đàn ông. Người ta đồn anh bất lực, thậm chí nói anh đồng tính…
Tống Uẩn Uẩn bật cười lạnh. Anh ta không phải không thích phụ nữ, chỉ là không thích cô mà thôi!
Xem anh ta tức giận đến thế nào chỉ vì Trần Ôn Nghiên dây dưa với bạn trai cũ. Nếu không quan tâm, sao phải nổi giận?
“Có điều, ta phải cảm ơn Giang Diệu Cảnh thật nhiều.” – Cố Hoài cười –
“Nếu không nhờ anh ta, sao ta có thể quen biết được cô?”
Ngày hôm đó dù bị thương, nhưng hình ảnh cô gái dùng dao dí vào hắn, bình tĩnh đến lạnh lẽo, đã khắc sâu trong trí nhớ hắn.
Phụ nữ bình thường, cho dù không tình nguyện, chẳng phải chỉ biết la hét, khóc lóc sao? Nhưng cô thì không!
Trong mắt Tống Uẩn Uẩn dấy lên hàn ý, cô nghiến răng:
“Tôi cũng phải cảm ơn anh ta thật nhiều!”
Cố Hoài sững lại, đôi mắt sáng lên:
“Sao? Đồng ý đi với ta rồi?”
“Ừm, đồng ý…” – cô mỉm cười, gật đầu.
Lời vừa dứt, cô cúi đầu cắn mạnh vào cánh tay đang giữ chặt mình.
Cố Hoài đau đến nhe răng, còn chưa kịp phản ứng, thì Tống Uẩn Uẩn đã bất ngờ húc đầu thẳng vào mặt hắn!
“Á!” – hắn ôm mũi, máu trào ra.
Tống Uẩn Uẩn không chần chừ, quay người bỏ chạy.
Cô hoảng loạn, nhưng vẫn liều hết sức bình sinh!
Nếu bị bắt lại, chắc chắn cô sẽ phải chịu thảm cảnh.
Cô chạy nhanh như có gió dưới chân, vừa chạy vừa ngoái lại xem Cố Hoài có đuổi theo không.
Dù không nhìn thấy bóng hắn, cô cũng không dám lơi lỏng, mãi đến khi chạy vào chỗ đông người, mới dám tHoắc Huân hển chậm lại.
Mồ hôi làm tóc cô ướt đẫm, cơ thể rã rời, cô ngồi phịch xuống ven đường.
Nhìn dòng xe tấp nập, người người qua lại, bỗng nhiên cô ôm mặt khóc nức nở.
Cô cắn chặt môi, trong lòng hận Giang Diệu Cảnh đến tận xương tủy!
Hắn hết lần này đến lần khác muốn hại cô.
Cô không thể tiếp tục sống cùng hắn được nữa. Nếu còn ở cạnh hắn, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn hại chết!
Cô nhất định phải thoát khỏi người đàn ông này.
Chỉ là lúc này, cô chưa nghĩ ra cách nào.
Cô co ro bên lề đường, giống như chú chó nhỏ bị vứt bỏ – đáng thương, cô độc.
Cô không dám trở về biệt thự, bởi cô sợ Giang Diệu Cảnh.
Nhưng ngoài đó, cô lại chẳng có chốn dung thân.
Không tiền, nghĩa là không còn chỗ dựa. Giờ cô chỉ cần có tiền, mới có điều kiện để sinh tồn.
Nghĩ vậy, cô đứng dậy, quyết định quay về nhà họ Tống.
Xem ra, cô chỉ còn cách moi tiền từ Tống Lập Thành.
Quyết định xong, cô bắt xe trở về.
Ngồi trong taxi, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, tâm trạng cô dần bình ổn.
Đến nơi, cô trả tiền rồi bước vào.
Bình luận