Chương 51: Bạch Lâm mất kiểm soát mà gây chuyện
Bạch Vi xoay một vòng trước mặt anh, khẽ nói: "Có lẽ vì bao nhiêu năm nay luôn phải sống dưới cái bóng của Bạch Lâm, nên tiềm thức tôi vẫn luôn muốn bắt chước theo phong cách của cô ta để thu hút sự chú ý của các giống đực."
Fenrir nắm chặt lấy tay cô: "Ngài chính là ngài, và ngài của hiện tại đã rất hoàn hảo rồi." Sự khẳng định chắc nịch của Fenrir khiến Bạch Vi vui vẻ từ tận đáy lòng: "Vậy từ nay về sau tôi sẽ không cần phải nhìn sắc mặt của kẻ khác mà sống nữa."
Fenrir tự tay phối thêm giày và túi xách cho cô. Cửa hàng này được coi là một thương hiệu xa xỉ nổi tiếng khắp các Tinh tế. Anh thậm chí đã phải đem viên tinh hạch cấp S vừa săn được hôm qua đi đổi thành tinh tệ mới có đủ tiền thanh toán hóa đơn.
Lúc thanh toán, Bạch Vi cảm thấy hơi xót ruột: "Đắt quá, Fenrir à, hay là thôi đi."
"Tiền anh sẽ kiếm lại được, chúng rất hợp với em." Fenrir dịu dàng dỗ dành, thuận miệng chuyển luôn xưng hô: "Trước khi Cục Quản lý đăng ký tan làm, anh đưa em đi chính thức thiết lập khế ước được không?"
Vòng vo một vòng lớn đi mua sắm, hóa ra mục đích mấu chốt của anh là ở đây.
Bạch Vi phì cười. Cô vừa định gật đầu đồng ý thì từ bên cạnh bất ngờ truyền đến giọng nói lanh lảnh của Bạch Lâm.
"Gói luôn cái túi kia lại cho tôi."
Nhân viên bán hàng đứng cạnh bối rối cúi đầu: "Xin lỗi cô Bạch, chiếc túi đó là mẫu thiết kế mới cuối cùng của cửa hàng rồi, và Thê chủ bên kia vừa mới thanh toán mua xong ạ."
Bạch Lâm vốn dĩ đang mang một cục tức anh ách trong bụng, nghe xong câu này ngọn lửa giận dữ càng bùng lên dữ dội: "Tôi là khách VIP của các người! Cái túi này tôi đã nhờ người đặt trước rồi! Sao các người dám đem bán cho kẻ khác!"
Nhân viên bán hàng sửng sốt: "Dạ không có ai thông báo với tôi là chiếc túi này đã được đặt trước ạ. Có lẽ hệ thống quản lý kho xảy ra lỗi cập nhật nên nó vẫn được treo lên kệ bán ra bình thường. Thành thật xin lỗi cô Bạch, đây là sơ suất của chúng tôi."
"Tôi không quan tâm lỗi của ai! Đây là đồ tôi đã đặt trước, lập tức lấy lại đưa cho tôi!" Bạch Lâm đang trong cơn tức giận tột độ, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Bạch Vi và chiếc túi hàng hiệu trên tay cô. Khoảnh khắc chạm mặt đó, tâm trạng của cô ta triệt để sụp đổ.
Sự khinh miệt lạnh nhạt của Giáo sư Vincent, sự sỉ nhục đuổi cổ của Hoàng tử Leviathan, và cả cái cảnh nhục nhã bị phi xa phun nước mưa đục ngầu đầy mặt... tất cả những đòn đả kích tàn nhẫn đó đồng loạt dâng lên trong lòng cô ta khi nhìn thấy khuôn mặt điềm nhiên của Bạch Vi.
Bây giờ đến cả cái túi xách, con khốn Bạch Vi này cũng dám đến cướp của cô ta!
Cảm xúc nghẹn ngào uất ức dồn nén trong lòng tức khắc vỡ vụn. Dựa vào việc giẫm đạp, ức hiếp chị gái để đổi lấy những tháng ngày hạnh phúc, thuận buồm xuôi gió được nâng niu suốt hai mươi năm qua, cô ta chưa từng bị ai đối xử tàn nhẫn như cái ngày hôm nay!
Nội tâm vốn dĩ quen thói hống hách của cô ta hoàn toàn không có đủ khả năng chịu đựng đả kích, trong khoảnh khắc này đã trực tiếp hóa điên.
"Mày!" Bạch Lâm mất khống chế xông đến trước mặt cô, sầm mặt xuống rít lên: "Mày cố ý đúng không? Cố ý chọc tức tao phải không!? Rốt cuộc mày đã dùng thủ đoạn dơ bẩn gì mà tự nhiên thay đổi như vậy?"
Bạch Vi cau mày khó chịu: "Tôi chưa từng thay đổi."
Hiện tại xung quanh không có người quen biết, bộ mặt xảo trá, xấu xí của Bạch Lâm ngay cả giả vờ cô ta cũng lười giả vờ nữa, trực tiếp nhe nanh múa vuốt công kích: "Đã nói mày là một con phế vật thì cứ ngoan ngoãn an phận làm phế vật đi! Mang theo tên nô lệ rách nát của mày chui rúc trong hang chuột là đủ rồi! Cứ lượn lờ chướng mắt trước mặt tao làm gì? Tại sao cứ phải tranh giành với tao! Mày lấy tư cách gì mà đòi tranh với tao! Đến cái túi xách cũng đòi cướp!"
Bạch Vi trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, mỉa mai:
"Tôi cướp của cô cái gì cơ?"
"Tao nói cho mày biết, Hoàng tử Leviathan không phải là người mà loại như mày có thể nắm giữ. Vương hậu của ngài ấy bắt buộc phải là tao! Đây là vì lợi ích và vinh quang của gia tộc! Nếu trong lòng mày còn vớt vát được chút tự trọng của gia tộc họ Bạch, thì khôn hồn mau chóng hủy bỏ ghép đôi với ngài ấy đi! Một Thê chủ do tiểu tam sinh ra như mày, căn bản không xứng đáng xuất hiện trước công chúng, càng không có tư cách ghép đôi với bất kỳ một cường giả giống đực nào! Mày chỉ là một thứ tạp chủng đê tiện, mày có thể sống sót chui rúc đến ngày hôm nay đều là nhờ bát cơm thừa của nhà họ Bạch ban phát!"
Đối mặt với việc Bạch Lâm đột nhiên hóa rồ chửi bới, Bạch Vi - người đang bị phá hỏng tâm trạng mua sắm - lạnh lùng vung tay, hung hăng giáng thẳng một cái tát trời giáng vào mặt cô ta.
"Chát!"
Vì dùng lực quá mạnh, Bạch Vi điềm nhiên vẩy vẩy bàn tay đang tê rần: "Sủa đủ chưa?" Bạch Lâm ôm một bên mặt sưng đỏ, trừng lớn mắt sững sờ.
Cô ta không dám tin Bạch Vi lại dám ra tay đánh mình!
Cái thứ vô dụng nhu nhược từ nhỏ đã bị cô ta giẫm đạp dưới gót giày, đến nói lớn tiếng cũng không dám cãi lại nửa lời, vậy mà nay lại dám ngang nhiên tát cô ta giữa thanh thiên bạch nhật?
Hốc mắt cô ta lập tức đỏ ngầu. Không phải vì tủi thân, mà là vì phẫn nộ tột độ.
"Con khốn! Mày đáng chết!" Điện trường tinh thần lực của Thê chủ cấp S từ người cô ta điên cuồng bùng nổ, hung hăng hóa thành một cỗ uy áp vô hình ép thẳng về phía Bạch Vi.
Trong những tình huống chênh lệch thực lực quá lớn, thú nhân cấp thấp căn bản không thể nào chống đỡ nổi uy áp của thú nhân cấp cao. Bạch Lâm muốn dùng dị năng ép Bạch Vi phải gục ngã, muốn nhìn thấy cảnh cô không chịu nổi mà phải quỳ rạp xuống đất khóc lóc cầu xin tha thứ.
Thế nhưng, Bạch Vi vẫn bình thản đứng thẳng tắp ở đó, lạnh lùng nhìn cô ta như nhìn một con hề.
"Sao có thể!" Bạch Lâm sững sờ, trừng mắt.
Một bàn tay lớn, rắn chắc từ phía sau đột ngột vươn ra, kiên định kéo Bạch Vi về phía sau bảo vệ.
Fenrir đứng sừng sững chắn trước mặt cô. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của anh hệt như một bức tường thành kiên cố, hoàn toàn chặn đứng mọi luồng khí thế ác ý của Bạch Lâm ở bên ngoài. Đôi mắt anh lập tức biến đổi thành đồng tử thú màu vàng nhạt đặc trưng của tộc sói, hung dữ và khát máu ghim thẳng vào Bạch Lâm.
"Cô dám đụng vào cô ấy thử xem?" Giọng nói của anh trầm đục, trầm đến mức giống như tiếng sấm rền cất lên từ sâu trong lồng ngực, mang theo sự tàn nhẫn và sát ý không thèm che giấu.
Cảm giác áp bức mạnh mẽ của một giống đực cấp S hoang dã bạo phát, trực tiếp tạo ra một luồng sóng xung kích làm vỡ vụn nát lớp kính cường lực bảo vệ túi xách trong cửa hàng.
Tiếng nổ vỡ choang vang lên đinh tai nhức óc, lập tức thu hút sự chú ý của Đội tuần tra khu vực.
Khi Đội tuần tra và Thú cảnh sát trang bị vũ trang chạy đến, Bạch Lâm mới giật mình nhận ra mình đã mất khống chế cảm xúc. Cô ta nhanh chóng thu lại vẻ mặt dữ tợn vặn vẹo, đổi giọng khóc lóc, chỉ thẳng tay vào Fenrir tố cáo: "Tên nô lệ này là giống đực, hắn ngang nhiên bạo loạn ở nơi công cộng và muốn tấn công tôi! Theo luật quản lý trị an Liên bang, có phải nên trực tiếp bắt giữ và trục xuất hắn khỏi tinh cầu Lam không!"
Bạch Vi chẳng qua cũng chỉ ỷ vào việc có một tên nô lệ cấp S ở bên cạnh làm lá chắn chống lưng thôi sao. Chỉ cần mượn tay cảnh sát giải quyết gọn gàng tên nô lệ này, cô ta muốn xem Bạch Vi còn lấy cái vốn liếng gì để kiêu ngạo.
Trên ngực áo của Lính tuần tra luôn được trang bị camera hành trình, mục đích chính là để làm bằng chứng giải quyết các tranh chấp hoặc ghi hình khi tác chiến.
Bạch Lâm hí hửng tưởng tượng ra cảnh sẽ được thấy Fenrir bị cảnh sát còng tay áp giải đi. Nhưng thực tế, cô ta lại thấy Fenrir vô cùng bình tĩnh thò tay vào trong ngực áo, lấy ra một cuốn sổ chứng nhận sĩ quan.
Viên cảnh sát cao kều nhận lấy cuốn sổ, mở ra lướt mắt nhìn một cái, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
Bình luận