Chương 25: An ủi Fenrir

"Anh đứng đây làm gì vậy?" Bạch Vi đi đến bên cạnh anh nhìn tấm quảng cáo đó: "Anh muốn đi à?"

Fenrir ngoảnh đầu nhìn cô: "Trông có vẻ đãi ngộ rất tốt."

"Nhưng sẽ phải rời xa tôi." Bạch Vi cau mày:

"Anh muốn đi nhanh như vậy sao?"

Fenrir im lặng rồi nói: "Tôi biết em cần hùng tính mạnh mẽ và có địa vị hơn, nhưng hiện tại tôi có thể giúp em quá ít, tôi cũng cần tiền." Bạch Vi nắm lấy tay anh: "Có phải anh tức giận vì nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và Leviathan không?"

Fenrir không muốn thừa nhận, nhưng thực tế là như vậy, anh cảm thấy tự ti.

""Đó là giả đấy, Fenrir." Bạch Vi kiễng chân cố gắng ôm lấy cổ anh, ép anh cúi xuống áp sát nhìn vào mắt cô.

Trái tim Fenrir lại đập thình thịch

Ánh mắt Bạch Vi ranh mãnh: "Fenrir anh nghe cho kỹ đây, đó chỉ là lời nói dối và kế sách của tôi. Nấm Nguyệt Quang là thứ Bạch Lâm muốn, mà hôm nay Leviathan lại đến nhà họ Bạch làm khách. Tôi đoán Bạch Lâm biết đồ bị tôi cướp mất, chắc chắn sẽ bôi nhọ tôi trước mặt Leviathan, cho nên tôi đã ra tay trước. Bởi vì ở giai đoạn hiện tại, tôi thực sự không có khả năng đối đầu với nhà họ Bạch và Leviathan, tôi chỉ có thể khiến Leviathan nghiêng về phía tôi."

"Hơn nữa, hắn sẵn sàng cho tôi nguyên một xe nấm Nguyệt Quang." Bạch Vi tính toán với anh: "Ở Lam Tinh, một cây nấm Nguyệt Quang trị giá một triệu tinh tệ, lại còn là hàng hiếm. Anh nói xem nếu Leviathan cho tôi một xe, tôi có thể kiếm được bao nhiêu tiền?" Fenrir biết mình không có tư cách hỏi như vậy,

anh không phải hùng tính của cô, nhưng anh vẫn không nhịn được: "Cho nên không có chút tình cảm nào sao?"

"Tôi chỉ muốn tiền và quyền lực của hắn để cung cấp cho tôi sự che chở tạm thời, tiền có thể tạo nền tảng giàu có cho cuộc sống tương lai của chúng ta." Bạch Vi xoa đầu anh, nhìn khuôn mặt góc cạnh cương nghị và đẹp trai của anh, nói: "Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cần anh là đủ rồi."

"Những lời tôi nói với người đàn ông khác, đều là lời nói dối." Bạch Vi áp trán vào trán

anh: "Tôi chỉ có Fenrir, tôi thích anh nhất, đừng rời xa tôi."

Fenrir cụp mắt xuống, yết hầu lăn lộn vài vòng.

Cuối cùng anh chỉ vươn tay, ôm chặt Bạch Vi vào lòng.

"Tôi sẽ không rời xa em." Anh thấp giọng nói, giọng điệu khàn khàn: "Tôi chưa từng nghĩ đến việc rời xa em, tôi chỉ muốn kiếm tiền, muốn có được địa vị và danh tiếng."

Như vậy, anh sẽ không bị cười nhạo, cũng có thế bảo vệ cô không bị bắt nạt, cũng có thể ngấng cao đầu trước những hùng tính vương giả này.

Bạch Vi sững người một chút, sau đó mim cười, đưa tay vòng qua eo anh, vùi mặt vào ngực anh.

"Đồ ngốc." Giọng nói buồn bực của cô truyền ra.

Fenrir ôm cô một lúc lâu mới từ từ buông ra.

Anh cúi đầu nhìn cô, trong đôi mắt sói có ánh sáng, cũng có sự do dự.

"Nhưng.." Anh ngập ngừng: "Tôi thực sự nghĩ rằng trở thành binh lính của Lam Tinh là một lựa chọn không tồi."

Về thông báo tuyển quân đó, mặc dù bắt đầu từ lính tuần tra cấp thấp nhất, nhưng chỉ cân năng lực xuất chúng thì sẽ có không gian thăng tiến, hơn nữa còn có thời gian nghỉ ngơi cố định, cũng có thể tan làm đúng giờ, quan trọng nhất là mức lương hậu hĩnh không thể chê vào đầu được.

Lòng tự trọng của anh không cho phép anh cứ mãi bị một thư tính nuôi dưỡng, anh khao khát muốn chứng minh thực lực của mình, đây là con đường tốt nhất mà anh có thể tiếp cận được.

Bạch Vi nhìn sự nghiêm túc nơi đáy mắt anh, gật đầu: "Nếu đây là điều anh mong muốn, tôi nhất định sẽ không từ chối, anh có thể làm những gì anh muốn."

Fenrir cuối cùng cũng lộ ra nụ cười, anh thấp giọng hỏi cô: "Em có đồ vật nào muốn mua không? Nếu tôi trúng tuyến thành công, tháng lương đầu tiên nhận được sẽ mua cho em."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập