Chương 22: Bạch Vi tính kế Leviathan, Fenrir ghen tuông

"Theo luật pháp của Lam Tinh, tài nguyên trong rừng dị thú ai là người cuối cùng săn được, người đó có quyền sở hữu."

"Cô ta muốn cướp đi cho Bạch Lâm nâng cấp, tôi không cho không phải vì tôi hẹp hòi, mà là nghĩ đến việc mang về hầm một nồi súp cho ngài uống. Dù sao vương tử ngài cũng đã cho tôi không ít tiền, vậy về mặt nguyên liệu tôi chắc chắn phải dùng loại tốt nhất mới xứng đáng với thân phận và địa vị của ngài, đúng không?"

Những lời này nói ra khiến Leviathan hoàn toàn không có bất kỳ chỗ nào để phản bác, thậm chí Bạch Vi còn tâng bốc địa vị và thể

diện của hắn, làm cho vẻ kiêu ngạo của hắn cũng dịu đi.

Kết quả của sự xoa dịu chính là, hắn vung tay lên: "Sau này không cần hái nữa, cô muốn bao nhiêu nấm Nguyệt Quang, tôi sẽ sai người đến tinh cầu B32 hái một xe đem đến cho cô."

Bạch Vi sững sờ: "Một xe nấm Nguyệt Quang? Không thể nào chứ." Bọn họ thực sự biết một cây nấm Nguyệt Quang rốt cuộc có giá trị bao nhiêu không vậy!?

Ánh mắt Leviathan nhìn xuống: "Cô nghĩ tôi không có khả năng này sao?"

Ánh mắt Bạch Vi lóe lên, cố ý hùa theo:

"Không phải, là thực sự rất khó lấy được, giống như thú nhân cấp S như Fenrir trải qua sinh tử mới miễn cưỡng lấy được một cây, một xe trong mắt tôi quả thực quá khoa trương rồi, vương tử ngài làm không được thì đừng chém gió nữa."

Mặt Leviathan đen lại: "Vậy cô thực sự đánh giá thấp tôi rồi, mức độ này tôi vẫn có thể làm được."

Hắn lại bất thình lình gọi một tiếng: "Lucas!"

Lucas ngoài cửa lập tức giải thích: "Môi trường sinh trưởng của Lam Tinh đối với nấm Nguyệt Quang tương đối khắc nghiệt, nhưng ở Hải Tinh B32 của chúng tôi có khí hậu độc đáo cộng thêm số lượng nấm Nguyệt Quang quả thực không ít, tổ chức một đội quân đi hái cũng dễ dàng, chậm nhất hai tuần là có thể giao đến tận dinh thự của cô Bạch Vi."

Nội tâm Bạch Vi gào thét cộng thêm phấn khích. Cô! Sắp! Phát! Tài! Rồi!

Nụ cười trên mặt Bạch Vi và những lời tâng bốc càng trở nên xun xoe hơn.

"Trời ơi, thực sự là như vậy sao?! Vậy vương tử Leviathan ngài cũng quá lợi hại rồi! Vậy thì tốt quá, nấm Nguyệt Quang hầm gà, nấm Nguyệt Quang xào cay, nướng than tỏi ớt, đợi nguyên liệu đến, đảm bảo vương tử ngài ăn xong sẽ khen ngon!"

Leviathan hơi hất cằm, vô cùng kiêu ngạo:

"Ừm."

"Tôi rút lại thành kiến với ngài, ngài thực sự là hùng tính tuyệt vời nhất mà tôi từng gặp." Bạch Vi cuối cùng lại đưa ra một tổng kết lớn.

Khóe môi Leviathan hơi cong lên: "Ừm." Nhưng đối mặt với đôi mắt lấp lánh như dải ngân hà của cô, hắn hiếm khi cảm thấy không quen mà quay đầu đi không nhìn thẳng vào mắt cô, xoay người lại: "Được rồi, bưng đồ ăn ra ngoài đi, tôi chuẩn bị dùng bữa rồi."

"Được ngay!"

Cái điệu bộ hiến ân cần của Bạch Vi đều lọt vào mắt Fenrir vừa từ trên lầu giao đồ ăn xuống. Thấy cô đột nhiên thân mật với Leviathan như vậy, sắc mặt anh trở nên lạnh tanh, trông có vẻ không được vui.

Đôi tai sói của anh rất thính, cuộc đối thoại của hai người dưới nhà thực chất không lọt một chữ nào đều lọt hết vào tai anh.

Câu "Ngài thực sự là hùng tính tuyệt vời nhất mà tôi từng gặp" đã đâm trúng tim Fenrir, khiến anh sinh ra cảm giác thất bại và bị đả kích.

Quả nhiên Bạch Vi vẫn thích loại hùng tính mạnh mẽ lại có tiền như vậy hơn, anh chỉ có thể coi là sức lao động giá rẻ.

Lúc ăn cơm, Leviathan còn ném một tập tài liệu đến bên tay Fenrir, mang theo thái độ ban phát: "Thân phận công dân của anh Bạch Vi lộ vẻ mặt vui mừng: "Fenrir, chúc mừng anh thoát khói thân phận nô lệ trở thành công dân."

Fenrir lại không có bất kỳ biểu cảm nào, cũng không động vào tập tài liệu đó, chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn sủi cảo trong bát của mình, sau đó đứng dậy nói: "Tôi ra ngoài một lát."

Bạch Vi nhìn bóng lưng có chút cô đơn của anh, ánh mắt suy tư, rất nhanh trong lòng đã có một suy đoán đại khái.

Leviathan hỏi cô: "Tầng ba có ai ở vậy? Tôi ngửi thấy mùi máu rất nồng." Bạch Vi: "Hùng tính cuối cùng của tôi." Về thân phận của anh ta, cô suy nghĩ một lúc, cảm thấy không thể giấu được vị vương tử này, nên thành thật nói: "Là Ma vương Succubus Link được đồn đại là đã rơi xuống vực."

Leviathan lập tức cau mày: "Link?" Bạch Vi gật đầu, vẻ mặt rầu rĩ: "Nghe nói anh ta đang bị Nữ vương Succubus mới truy sát, tôi rất lo lắng nếu có người biết anh ta ở nhà tôi, tôi sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, tôi có thể nhờ ngài một việc được không?"

Leviathan: "Nói đi."

Bạch Vi: "Bảo vệ tôi ba tháng."

Leviathan bỏ dao nĩa xuống, nhìn cô: "Ba tháng?"

Bạch Vi gật đầu: "Trong ba tháng giải trừ thời gian chờ, phiền ngài bảo vệ tôi một chút." Tại sao lại là ba tháng?

Bởi vì cố cũng sẽ không cần Link, tất cả cùng nhau giải trừ hết, mọi rắc rối đừng có tìm đến cô.

Hồi lâu sau, Leviathan gật đầu một cái:

"Được"

Sau khi ăn xong, Leviathan vẫn như thường lệ trở về bồn tắm trong phòng hắn để ngâm mình và dưỡng cái đuôi của hắn, còn Bạch Vi thì dọn dẹp xong rồi lên lầu xem tình hình của Link.

Trong bát súp cạnh tay anh ta không còn sót lại một giọt nước súp nào, sủi cáo cũng ăn sạch sẽ.

Bạch Vi: "Anh đỡ hơn chút nào chưa?"

Link đang nằm nghiêng trên giường dùng ánh mắt đầy mê hoặc nhìn cô: "Đỡ nhiều rồi, nhưng ngực tôi vẫn rất đau."

Quân áo trước ngực anh ta mở tung, trên lồng ngực trăng như sứ rách một vết thương lớn.

Những ngón tay thon dài của anh ta vươn về phía cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng và quyến luyến: "Thê chủ, mượn tinh thần lực của nàng cho ta dùng một chút, được không?

Ta không muốn đau đớn như thế này."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập