Chương 77: Ánh sáng đó đã vụt tắt

Câu nói ấy của Minh Khê khiến chút mềm lòng cuối cùng trong lòng Phó Tư Yến cũng tan biến không dấu vết.

Anh vốn không phải kiểu đàn ông giỏi dỗ dành phụ nữ. Nhường nhịn một lần, hai lần thì còn được, nhưng Minh Khê bây giờ trong mắt anh chỉ là một người ngang bướng, vô lý đến cực điểm.

Mà điều anh ghét nhất trong đời chính là bị uy hiếp.

Anh cắn chặt răng, gằn từng tiếng:

“Minh Khê! Em có thể đừng trẻ con nữa được không? Hết lần này đến lần khác mang chuyện chia tay ra để dọa tôi?”

Nhưng trái tim Minh Khê đã hoàn toàn nguội lạnh. Giờ đây, bất cứ lời nào từ anh cũng chẳng thể làm cô dao động nữa.

Ánh sáng trong lòng cô đã rơi xuống vực sâu, mãi mãi không thể thắp lên lần nữa.

“Phó Tư Yến, lần này là thật đấy. Trước kia là do tôi mù quáng, mới tin lời anh.”

“Minh Khê, em—!” Phó Tư Yến gần như muốn ném vỡ điện thoại, nghiến răng quát:

“Em bình tĩnh lại đi!”

Tút… tút… tút…

Đầu dây bên kia đã dập máy trước.

Đôi mắt Phó Tư Yến ánh lên cơn giận dữ, anh vung tay đập mạnh chiếc điện thoại.

Rầm!

Điện thoại văng vào tường, vỡ nát thành từng mảnh.

Chu Mục bước đến từ xa, thực ra vừa rồi anh đã nghe loáng thoáng một chút, biết tổng giám đốc đang cãi nhau với phu nhân.

Anh cẩn thận dò hỏi:

“Phó tổng, ngài có cần tôi đến xem tình hình bên phía phu nhân không?”

“Không cần!” Ánh mắt Phó Tư Yến lạnh lùng, lông mày nhíu chặt thành hình chữ xuyên, anh quát:

“Mọi chuyện của cô ta, sau này đừng báo cáo với tôi nữa!”

Anh thật sự đã quá nuông chiều cô, mới khiến cô không biết điều, chẳng phân biệt nổi nặng nhẹ!

Lúc nào cũng mang chuyện chia tay, ly hôn ra để ép buộc anh.

Cứ mặc kệ đi, để cô nguôi ngoai rồi sẽ tự biết sai!

Sau khi Minh Khê cúp máy, bề ngoài trông như đã bình tĩnh hơn.

Nhưng chỉ là bề ngoài mà thôi.

Chuyện của bà ngoại không thể trì hoãn được nữa, cô phải nhanh chóng sắp xếp để đưa bà về nhà. Dù chỉ được ở cạnh bà một giờ, cô cũng muốn giúp bà hoàn thành ước nguyện cuối cùng.

Đúng lúc ấy, một y tá chạy đến:

“Cô là người nhà giường số 304 đúng không?”

Cô gái nhỏ này quá xinh đẹp, dù y tá chỉ gặp một hai lần nhưng đã ấn tượng sâu sắc.

Minh Khê gật đầu: “Có chuyện gì sao?”

Trong mắt y tá hiện lên chút tiếc nuối – một cô gái xinh đẹp như vậy sao lại đi vào con đường sai lầm…

Cô nói:

“Cô mau qua đó xem đi, có người tìm cô đấy… Cẩn thận một chút!”

Minh Khê không hiểu câu “cẩn thận” có ý gì, nhưng vẫn vội vã chạy về phía phòng bệnh.

Vừa mới vào đến cửa, chân còn chưa đứng vững thì chát! – một cú tát giáng xuống khiến cô ngã ngồi xuống đất.

Một người phụ nữ béo ục ịch dẫn đầu, chỉ thẳng vào mặt cô mắng chửi: “Mày là con hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông! Cuối cùng cũng để tao bắt được rồi!”

Minh Khê không quen những người này, lập tức phản bác:

“Cô là ai? Tôi không quen cô, càng không biết chồng cô là ai!”

Nhưng đối phương chẳng hề nghe, rõ ràng là muốn trút giận cho hả dạ.

Chớp mắt một cái, người phụ nữ béo đã túm tóc cô, gọi hội bạn xông vào đánh túi bụi, mỗi bên một cái tát khiến mặt Minh Khê sưng đỏ, rướm máu.

Bà ngoại vừa bị đám người này mắng chửi tàn nhẫn, nói cháu gái bà là đồ đê tiện dụ đàn ông, giờ thấy người ta đánh Minh Khê đến thê thảm, trái tim già nua như bị dao cắt.

Bà run rẩy bò xuống giường, miệng lẩm bẩm:

“Đừng đánh cháu tôi… Đừng đánh Tiểu Khê của tôi…”

Nhưng bà đã quá yếu, không đứng nổi, trượt ngã xuống sàn, đau đến mức không thể cất tiếng kêu.

Bốp!

Một quả trứng đập thẳng vào gương mặt đầy nếp nhăn của bà.

Người phụ nữ béo không dám trực tiếp ra tay với người già, sợ đánh chết người, chỉ đứng sau cất giọng the thé:

“Trên sao dưới vậy, nhà này bà già thì thế nào, cháu gái chắc chắn cũng chẳng ra gì!”

Bà ngoại nằm trên sàn thở hổn hển, chẳng còn sức mà lau mặt, chỉ có thể yếu ớt nói:

“Đừng đánh Tiểu Khê của tôi… Nó không phải người như các người nói đâu…”

Khoảnh khắc ấy!

Con tim Minh Khê như bị dao đâm thẳng, rồi bị xoắn mạnh từng hồi, đau đớn đến muốn chết đi sống lại.

Tại sao… Tại sao lại nhẫn tâm như vậy với bà của cô…

Người phụ nữ béo chĩa ngón tay vào bà, mắng:

“Bà già nghe cho rõ! Cháu bà là con tiện nhân cướp chồng người khác!

Chúng tôi đánh là thay trời hành đạo—”

“CÂM MIỆNG!!”

Minh Khê gào lên điên cuồng rồi nhào đến, cắn thẳng vào tay người phụ nữ béo!

Rắc! – thịt rách da toạc, máu phun tung tóe.

“A A A A A!!”

Tiếng thét xé họng vang vọng khắp hành lang, khiến đám người đi cùng cũng sợ hãi lùi lại.

Máu chảy từ cánh tay người phụ nữ béo, rơi cả lên mặt Minh Khê.

Cô nhổ mạnh máu ra, quét mắt nhìn quanh, rồi che chắn cho bà ngoại, mắt đỏ bừng, mất kiểm soát như dã thú:

“Ai dám đụng đến bà tôi, tôi liều mạng với người đó!!”

Hộ công Trương dì cũng xông tới. Dù toàn thân run rẩy, bà vẫn dùng cả người mình chắn trước bà cụ.

Bà vốn định bỏ chạy, nhưng không đành lòng nhìn Minh Khê và bà ngoại chịu khổ.

Vừa khóc vừa run, bà nói với đám người vây quanh:

“Những người này đều là kẻ xấu… Các người đừng tin họ… Cô Minh là người tốt… Cô ấy trong sạch…”

Đám người hóng chuyện xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. Dù không ai dám can thiệp, nhưng lời lẽ thì vẫn phẫn nộ.

Minh Khê lau máu trên mặt, đứng dậy, rút điện thoại chụp ảnh đám người kia, từng chữ rít qua kẽ răng:

“Vu khống, phỉ báng, hành hung – từng người một, đừng hòng thoát!”

Đám phụ nữ bắt đầu chột dạ. Bọn họ chỉ nghe lời cô bạn béo, mỗi người nhận một vạn để “giải khuây”. Ai là tiểu tam, họ cũng chẳng biết rõ.

Nhà ai cũng có tí máu mặt, chẳng ai muốn dính líu tới cảnh sát.

Không khí thay đổi, vài người bắt đầu nghi ngờ: “Lỡ đánh nhầm người thì sao?”

Đúng lúc ấy, một người phụ nữ xuất hiện.

Tóc đỏ, môi hồng, đi giày cao gót ngất ngưởng, ánh mắt kiêu ngạo liếc quanh.

“Các người nói cô ấy là tiểu tam, có bằng chứng không?”

Câu hỏi như bênh vực Minh Khê, khiến nhiều người ngỡ là có người đứng ra giúp cô.

Nhưng khi Minh Khê ngẩng lên, trái tim cô như thắt lại.

Bởi người vừa nói… chính là Tống Hân.

Chỉ thấy Tống Hân cười tươi như hoa, khoác tay Minh Khê đầy thân mật, dịu dàng nói:

“Chị Minh Khê, chị không sao chứ? Nhìn chị kìa, mặt sưng lên rồi… Mấy người này thật quá đáng.”

Người phụ nữ béo nhìn sang, nghi hoặc hỏi:

“Cô quen con nhỏ này à?”

“Ừ, quen chứ. Các người đang làm gì vậy, chuyện gì cũng phải có bằng chứng chứ.”

Tống Hân ra vẻ chính nghĩa, khiến ai nấy ngỡ cô đang bảo vệ Minh Khê.

Nhưng ngay sau đó, cô ghé sát tai Minh Khê, nở nụ cười độc địa như rắn rít, thì thầm:

“Minh Khê, món quà lớn này… là em thay Tuyết Vi gửi đến cho chị đấy.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập