Chương 8: Khách Thuê Nhà

Lương Duệ nhìn đống đồ ăn trên bàn, nét mặt vô cùng phức tạp. Đồ ăn Nhật phần lớn là đồ tươi sống, mà hai phần ba số món anh gọi đều là hải sản, toàn những thứ Thẩm Hoàn không thể ăn được. Thảo nào cô lại chẳng mấy khi động đũa.

May mà chiếc điện thoại đặt bên tay vang lên tiếng chuông, giải cứu không khí gượng gạo trong phòng riêng.

Anh cầm điện thoại lên, nói với Thẩm Hoàn: "Xin lỗi, tôi nghe cái điện thoại."

Thẩm Hoàn giơ nhẹ tay ra hiệu Lương Duệ cứ tự nhiên.

Lương Duệ không đứng dậy đi ra ngoài mà nghe điện thoại ngay trước mặt cô.

Đầu dây bên kia là người của bộ phận truyền thông, đang báo cáo công việc với Lương Duệ.

Sau khi đọc các bình luận trên mạng, Lương Duệ đã mở một cuộc họp nhỏ với bộ phận thiết kế. Sau cuộc họp, anh hạ mệnh lệnh đầu tiên kể từ khi đến công ty — phải chiêu mộ lại dàn thiết kế mới.

Lần này không còn giới hạn ở việc để các nhà thiết kế nộp hồ sơ xin việc nữa, mà do M.e đứng ra tổ chức một cuộc thi thiết kế. Những người đoạt top 3 không chỉ nhận được tiền thưởng hậu hình mà còn có thể bước chân vào bộ phận thiết kế của công ty.

Lương Duệ với tư cách là một thương nhân, mọi thứ đều lấy lợi ích làm đầu. Trang phục mùa hè của M.e sắp sửa lần lượt lên kệ, anh muốn thông qua cơ hội này mượn đà tuyên truyền, tiện thể lấy lại một phần danh tiếng.

Sau khi nói qua ý tưởng sơ bộ cho bên bộ phận truyền thông, anh bảo họ cùng bộ phận kế hoạch bắt tay vào chuẩn bị.

Bên truyền thông cũng không rảnh rỗi, vội vàng gấp rút đưa ra một bản kế hoạch sơ bộ.

Phòng riêng chỉ có bấy nhiêu diện tích, dù Thẩm Hoàn có ý muốn tránh hiềm nghi nhưng cũng không tránh khỏi việc thu thập được một số thông tin then chốt từ cuộc điện thoại của Lương Duệ.

Cuộc thi thiết kế...

Cô rủ mi mắt xuống, trong lòng đã có kế hoạch.

Đợi Lương Duệ cúp điện thoại, cô thong thả lên tiếng: "M.e muốn tổ chức cuộc thi thiết kế sao?"

Giọng điệu bình thản, giống như chỉ là tiện miệng hỏi một câu mà thôi.

Lương Duệ không phủ nhận, nhấp một ngụm trà gạo lứt, tùy ý hỏi: "Đúng vậy. Thẩm tiểu thư có hứng thú à?"

Đôi mắt hoa đào của Thẩm Hoàn nhìn chằm chằm Lương Duệ: "Ừm. Lương tổng có hoan nghênh không?"

Lúc này Lương Duệ vẫn chưa biết Thẩm Hoàn học thiết kế thời trang, thấy Thẩm Hoàn trả lời thản nhiên thì chỉ thấy buồn cười. Anh không lộ ra mặt, lấy lệ bằng giọng điệu bình thường: "Vậy Thẩm tiểu thư có thể theo dõi trang web chính thức xem sao."

Nói xong, anh bấm chuông gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán.

Một chai nước hoa, một bữa tối không mấy hòa hợp, cũng không tạo nên gợn sóng nào giữa Thẩm Hoàn và Lương Duệ.

Hai người sau bữa tối đó cũng không hề liên lạc lại.

Lương Duệ bắt đầu bận rộn với các vấn đề liên quan đến cuộc thi thiết kế.

Mọi chuyện còn phức tạp và khó tiến triển hơn so với những gì anh tưởng tượng. Đầu tiên là một số cấp cao cho rằng cuộc thi như vậy là không cần thiết, lãng phí ngân sách và nhân lực; tiếp đó là địa điểm thi đấu cũng như việc đặt quảng cáo vẫn chưa được xác định.

Hàng loạt vấn đề khiến anh phải hủy các buổi tụ tập bạn bè, hầu như dành phần lớn thời gian vùi đầu ở công ty.

Lương Tòng Bách lại rất hài lòng với sự thay đổi của Lương Duệ, còn đặc biệt gửi tin nhắn hỏi thăm tiến độ liên quan, nhưng đều bị Lương Duệ lấy lệ vài câu gạt đi.

Tối nay, Lương Duệ lại bận rộn ở công ty đến tận mười một giờ.

Anh nhìn bản kế hoạch trên máy tính, trong lòng vô cớ bực bội, tiện tay châm một điếu thuốc.

Ban đầu, vị giám đốc nhường phòng nghỉ cho Lương Duệ vốn tưởng anh chỉ đến công ty chơi bời nên không bố trí phòng nghỉ. Nhưng nơi ở của Lương Duệ lại cách công ty không gần, nếu gặp phải tắc đường thì đi đi về về có khi mất tới ba tiếng đồng hồ.

Chuyện ở công ty vốn đã phiền lòng, anh không muốn lãng phí thời gian vì những việc này nữa liền gửi tin nhắn cho Trần An: 【 Trợ lý Trần, giúp tôi để ý mấy căn nhà gần công ty nhé. 】

Trần An là trợ lý mới do giám đốc Lý tìm lại cho Lương Duệ, kinh nghiệm phong phú, giúp anh đỡ phải bận tâm nhiều chuyện phiền phức.

Lương Duệ hút xong điếu thuốc này liền cầm chìa khóa xe đi xuống nhà.

Lúc chờ đèn đỏ, anh đột nhiên chú ý thấy quảng cáo về khu Ngự Đàn Uyển ở bên đường.

Trợ lý Trần giúp anh chọn nhà cần có thời gian, hiện tại lại đang có một nơi ở phù hợp.

Căn nhà cưới do bác Thẩm Hoàn chuẩn bị chính là ở Ngự Đàn Uyển. Chìa khóa anh cũng có, nhưng không biết đã vứt ở góc nào trong nhà rồi.

Quan trọng nhất là căn biệt thự đó dường như rất gần công ty.

TỪ sau lần chia tay ở quán đồ Nhật dạo trước, Thẩm Hoàn thực sự đã theo dõi trang Weibo chính thức của M.e. Ngay từ ngày trang chính thức bắt đầu tuyên truyền cuộc thi, cô đã đăng ký trên mạng.

Cuộc thi sẽ tiến hành sàng lọc, sau khi vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên mới có thể bước vào vòng sơ khảo.

Vòng sơ khảo chỉ cần bản thảo đầu tiên, cô đang ở trong phòng thiết kế vẽ bản thảo thì nghe thấy một giọng nam quen thuộc.

"Chuyện nhà cửa cậu cứ cố gắng hết sức, muộn một chút tôi mới đến công ty."

Cô không đóng cửa phòng, giọng nói đó truyền vào tai rõ mồng một.

Bàn tay đang cắt may khựng lại. Cô do dự đặt kéo xuống, đứng dậy bước ra khỏi phòng thiết kế, vừa hay đụng mặt Lương Duệ đang đứng ở giữa phòng khách bốn phía đánh giá căn nhà.

"Thẩm Hoàn?" Lương Duệ đột nhiên nhìn thấy Thẩm Hoàn trong nhà, nhất thời có chút kinh ngạc, đến cả tiếng "Thẩm tiểu thư" hay gọi cũng quên mất.

Tìm được căn nhà phù hợp cần có thời gian, dạo trước ở bữa tiệc nghe ý của bác Thẩm Hoàn thì Thẩm Hoàn chưa chuyển vào nhà mới, nên anh mới tính dọn đến đây ở tạm một thời gian.

Nhưng bây giờ.......

Lương Duệ đảo mắt đánh giá Thẩm Hoàn từ trên xuống dưới, phát hiện tóc cô xõa tung tùy ý, mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng, chân trần, dáng vẻ vô cùng thong thả tự nhiên.

Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào biệt thự, anh đã chú ý thấy trong nhà có rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, còn đang tò mò là do ai chuẩn bị. Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Hoàn liền có được câu trả lời.

Thẩm Hoàn tuy cũng kinh ngạc trước sự xuất hiện của Lương Duệ, nhưng trên mặt lại không hề lộ ra. Ánh mắt cô rơi vào chiếc vali bên cạnh Lương Duệ: "Anh định chuyển qua đây ở à?"

Lương Duệ do dự.

Thẩm Hoàn đã chuyển vào ở trước một bước, nếu anh lại chuyển vào.......

Có tính là sống chung không?

Thẩm Hoàn không bỏ sót bất kỳ nét biểu cảm nào trên mặt Lương Duệ. Từ biểu cảm gương mặt anh, cô đã đoán ra anh đang nghĩ gì.

Cô để chân trần đi về phía Lương Duệ, lúc đi qua người anh không dừng lại mà đi thẳng về phía bàn ăn: "Phòng ngủ chính ở tầng trên tôi đã ở rồi, anh muốn chuyển vào thì ngủ ở phòng ngủ phụ bên cạnh."

Ánh mắt Lương Duệ vô thức di chuyển theo Thẩm Hoàn, nhìn cô đi tới căn bếp mở tự rót cho mình một cốc nước.

Thẩm Hoàn uống từng ngụm nhỏ hết nửa cốc nước, như nhớ ra điều gì liền giơ chiếc cốc thủy tinh trên tay lên nhìn Lương Duệ: "Quên mất không hỏi, anh có uống không?"

Ánh mắt Lương Duệ rơi vào bàn tay đang cầm cốc thủy tinh của Thẩm Hoàn, cuối cùng lại dời xuống bờ môi cô.

Cô vừa uống nước xong, trên môi vẫn còn dính những giọt nước đọng, giống như đang chờ người đến hái thưởng.

Chẳng hiểu sao, anh vô cớ cảm thấy có chút khát nước.

Anh đặt vali xuống, sải đôi chân dài đi về phía Thẩm Hoàn, dừng lại ở khoảng cách cách cô một bàn tay.

Sức ép trên người Lương Duệ quá mạnh, Thẩm Hoàn theo bản năng lùi lại một bước nhỏ, cho đến khi lưng tựa vào bàn ăn mới buộc phải dừng lại.

Lương Duệ một tay chống bán phần lên bàn ăn, bao bọc nửa người Thẩm Hoàn vào trong, khóe miệng khẽ nhếch: "Thẩm tiểu thư, nam đơn nữ chiếc, cô thế mà lại tin tưởng tôi, không sợ tôi làm gì cô sao?"

Giọng nói của anh vừa thấp vừa trầm, khi nói đến câu cuối cùng còn cố tình nhấn mạnh đầy ẩn ý, như thể đang ám chỉ điều gì.

Lương Duệ ghé lại quá gần, gần đến mức Thẩm Hoàn có thể ngửi thấy mùi nước hoa thanh nhã trên người anh. Mùi hương này cô vô cùng quen thuộc.

Là mùi nước hoa cô đã chọn cho Lương Duệ.

Cô bất động thanh sắc đặt cốc thủy tinh trên tay xuống, chớp chớp mắt thật nhẹ, giống như thực sự không hiểu lời ám chỉ của Lương Duệ.

Tiếp đó, cô hơi ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ thiên nga xinh đẹp, khẽ hỏi ngược lại: "Cho nên, anh sẽ làm gì tôi?"

Lông mày Lương Duệ nhếch nhẹ, mắt không hề lệch đi mà nhìn chằm chằm Thẩm Hoàn.

Khóe mắt Thẩm Hoàn ngước lên, một gương mặt vừa ngây thơ vừa quyến rũ, không giống như hỏi han đơn thuần mà giống như đang thả thính quyến rũ hơn.

Càng như thế này, anh càng muốn xé bỏ dáng vẻ điềm tĩnh này của Thẩm Hoàn. Thế là, anh cúi nửa người xuống, hạ thấp giọng nói, ghé sát vào tai Thẩm Hoàn bảo: "Có lẽ sẽ làm một số chuyện mà người trưởng thành nên làm."

Luồng hơi nóng hổi phả vào cổ Thẩm Hoàn, có chút ngứa lại rất nóng.

Ngón tay cô giấu sau lưng vô thức siết chặt, nhưng lại không muốn để Lương Duệ phát hiện nên giả vờ điềm tĩnh đối thị với anh: "Ví dụ như?"

Lương Duệ quan sát thần sắc của Thẩm Hoàn, lại áp sát thêm lần nữa: "Ví dụ như..."

Anh kéo dài giọng điệu, nhất quyết không chịu nói ra, ngược lại còn kéo không khí giữa hai người trở nên mập mờ hơn nữa.

Đúng lúc này, một tiếng kinh ngạc vang lên.

"Chao ôi!"

Thẩm Hoàn thích yên tĩnh, cộng thêm việc Dâu Tây lại nhát gan sợ người lạ nên không để bảo mẫu ở lại đây sống chung, chỉ bảo họ đến đúng giờ nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh.

Thời điểm này vừa hay là lúc bảo mẫu đến nấu cơm.

Bảo mẫu vừa mở cửa đã thấy hai người đứng trước bàn ăn, chóp mũi sát lại gần nhau, tư thế mập mờ, thật sự bị dọa cho giật thót tim, vô thức thốt lên tiếng gọi.

Bà tay cầm đồ ăn quay lưng đi không nhìn Thẩm Hoàn và Lương Duệ, miệng còn lẩm nhẩm: "Xin lỗi xin lỗi, tôi không biết hai người đang... cái đó."

Dù da mặt Lương Duệ có dày đến đâu thì cũng không thể tiếp tục giữ tư thế này để trêu chọc Thẩm Hoàn trước mặt người lớn tuổi, chỉ đành lui người ra, nới rộng khoảng cách với Thẩm Hoàn.

Thẩm Hoàn thu tay lại, vẻ mặt có vẻ bình thản dặn dò bảo mẫu: "Dì ơi, trong nhà có thêm một người, sau này chuẩn bị đồ ăn cho hai người nhé."

Cô lại nhìn sang Lương Duệ: "Tôi lên tầng thay quần áo trước, anh cứ tự nhiên."

Nói xong, cô liền bước lên tầng. Bóng lưng điềm tĩnh và thong thả, như thể màn trêu chọc với Lương Duệ vừa rồi chẳng gây ra chút ảnh hưởng nào đối với cô.

Bảo mẫu liếc mắt thấy hai người đã tách ra cũng quay người lại, xách nguyên liệu nấu ăn đi vào bếp.

Lương Duệ không vội xách vali lên tầng mà đi tham quan một vòng quanh biệt thự, cuối cùng lại trò chuyện với bảo mẫu. Anh hỏi Thẩm Hoàn chuyển vào từ khi nào, bảo mẫu đã làm việc ở đây bao lâu.

Bảo mẫu thấy Lương Duệ đẹp trai, nói chuyện lại không có vẻ ta đây nên bắt chuyện thêm vài câu với anh.

Chẳng biết từ lúc nào, mối quan hệ cũng trở nên gần gũi hơn.

Nhớ ra điều gì, bảo mẫu vừa sơ chế nguyên liệu vừa coi đây như chuyện đùa mà kể cho Lương Duệ nghe: "Hóa ra Cô Thẩm đã có bạn trai rồi đấy nhỉ. Hồi trước tôi thấy Cô Thẩm ở một mình, còn tính giới thiệu đứa cháu trai nhà tôi cho cô ấy. Giờ nghĩ lại may mà chưa nhắc đến."

Có lẽ do tính chiếm hữu của đàn ông nổi dậy, nghe bảo mẫu tính giới thiệu bạn trai cho Thẩm Hoàn, tâm trạng Lương Duệ không hề dễ chịu.

Ngón tay anh miết một vòng trên cốc thủy tinh, đáp: "Không phải bạn trai."

"Hả?" Bảo mẫu nhất thời chưa kịp phản ứng, nương theo lời Lương Duệ mà hỏi tiếp, "Không phải bạn trai thì là gì?"

"Là..." Lời đến mút chỉ môi, Lương Duệ lại thu trở về. Vì anh thấy Thẩm Hoàn đã thay xong quần áo đi tới.

Thẩm Hoàn lúc đi xuống tầng vừa hay nghe thấy cuộc trò chuyện của anh và bảo mẫu, theo bản năng phóng ánh mắt về phía anh, chờ đợi câu trả lời từ anh.

Nhận được ánh mắt của Thẩm Hoàn, giọng điệu anh ngoặt sang hướng khác, quăng lại câu hỏi cho Thẩm Hoàn: "Thẩm Hoàn, dì hỏi chúng ta là quan hệ gì. Cô nói xem?"

Khóe miệng anh đong đếm nụ cười, toàn thân toát lên một vẻ phóng túng cợt nhả.

Thẩm Hoàn biết Lương Duệ muốn nghe điều gì, nhưng làm sao cô có thể dễ dàng chiều theo ý anh được.

Cô suy nghĩ hai giây, không lạnh không nóng buông ra một câu trả lời: "Chỉ là khách thuê nhà thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập