Chương 99: Giàu sang không quên nhau

Tuy nhiên, vừa bước chân vào phòng khám, Kiều Nguyệt Nguyệt đã vội vã chạy đến.

"Tôi, tôi là người thân của cô ấy, có chuyện gì cứ nói với tôi.

Anh ta không phải, anh ta chỉ là cấp trên của bệnh nhân thôi." Sau đó liếc nhìn Phó Nam Tiêu phía sau, có chút mỉa mai nói.

"Phó tổng, tôi không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng, Thanh Ninh tỉnh rồi, chắc cũng không muốn gặp anh đâu, hay là anh cứ đợi bên ngoài đi." Nói xong, cô vượt qua Phó Nam Tiêu, trực tiếp đóng sầm cửa lại trước mặt anh.

Sắc mặt Phó Nam Tiêu tối sầm, nhưng vì lo lắng cho người đang nằm bên 348- trong, cuối cùng anh không nói gì.

Thấy anh đi ra, Kiều Nguyệt Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô tiến lên đóng cửa lại, rồi ngồi xuống trước mặt bác sĩ: "Bác sĩ, tôi muốn hỏi kết quả kiểm tra của Mạnh Thanh Ninh thế

nào rồi?" ...

Mạnh Thanh Ninh nằm trên giường bệnh, thấy Phó Nam Tiêu mặt lạnh lùng bước vào, tim cô liền thắt lại.

"Anh..." Không lẽ anh đã biết rồi sao?

" Bạn em đến rồi, đang ở chỗ bác sĩ, anh qua xem em cần gì không." Nghe anh nói vậy, Mạnh Thanh Ninh thở phào nhẹ nhõm không dễ nhận ra.

Kiều Nguyệt Nguyệt đến thật đúng lúc.

Thấy cô mồ hôi đầm đìa, môi không còn chút m.á.u nào, Phó Nam Tiêu hiếm hoi dịu giọng nói: "Đói không?

Có muốn ăn chút gì không?" "Không đói," Mạnh Thanh Ninh lắc đầu.

Phó Nam Tiêu nắm tay cô: "Ngoan nào, nghe lời đi." Mạnh Thanh Ninh có chút bực bội.

Anh tỏ ra thâm tình như vậy làm gì?

Cô muốn rút tay mình ra, vừa cử động một chút đã bị đối phương nắm chặt hơn, 349- đành bỏ cuộc.

Ngẩng mắt nhìn anh: "Phó tổng, anh không bận sao?" Nghe cô đuổi khéo, sắc mặt Phó Nam Tiêu có chút khó coi.

Nhưng nhìn cô cau mày, khuôn mặt không chút máu, thậm chí còn tái hơn cả ga trải giường bên dưới, đôi mắt hơi ướt, giống như Tây Thi yếu ớt.

Cơn giận trong lòng cũng tan biến hết. "Thời gian ở bên em vẫn có." Mạnh Thanh Ninh mím môi, không nói thêm gì, vùi mặt vào chăn.

Rất nhanh, cửa phòng bệnh mở ra, xua tan đi bầu không khí có phần nặng nề.

Người bước vào là Kiều Nguyệt Nguyệt.

" Kết quả kiểm tra thế nào?" Phó Nam Tiêu hỏi.

Nghĩ đến chính người trước mắt đã khiến bạn thân mình đau khổ như vậy, Kiều Nguyệt Nguyệt cố nhịn xung động lườm nguýt nói.

"Chỉ là vấn đề về đường ruột và dạ dày, cô ấy thường xuyên quên ăn khi bận, cộng thêm cảm xúc kích động sẽ gây ra đau dạ dày." Kiều Nguyệt Nguyệt ngồi bên kia giường bệnh, đắp lại chăn cho Mạnh Thanh Ninh: "Chỉ cần ăn uống điều độ, ăn thanh 350- đạm, giữ tinh thần thoải mái là sẽ nhanh khỏi thôi." Nói đến tinh thần thoải mái, Phó Nam Tiêu nhớ đến chuyện xảy ra trong văn phòng buổi sáng, trong lòng không khỏi thoáng qua vài phần hối hận.

Kiều Nguyệt Nguyệt trách móc nhìn cô: " Cậu cũng vậy, cứ bận là quên hết mọi thứ, lần này may mắn thôi, nếu cậu không biết quý trọng sức khỏe, lần sau chưa chắc đã được vậy đâu." "Nhất định, nhất định." Thấy hai người trò chuyện thoải mái, khóe mắt Phó Nam Tiêu cũng thoáng qua ý cười.

Chỉ là từ khi gặp Kiều Nguyệt Nguyệt ở phòng khám, trong lòng anh đã có chút nghi ngờ, cho đến bây giờ vẫn chưa tan biến.

"Nghe Thanh Ninh nói, cô Kiều đã mang

thai rồi?

Chúc mừng." Kiều Nguyệt Nguyệt sững

sờ.

Mang thai, cô ấy ư?

Mạnh Thanh Ninh bên cạnh cũng sững người, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Nguyệt Nguyệt dưới chăn theo bản năng.

Kiều Nguyệt Nguyệt đau, nhanh chóng phản ứng lại: "Đúng vậy, đã hơn ba tháng rồi, này, 351- sau này Ninh Ninh là mẹ nuôi của con tôi đấy, phải giữ gìn sức khỏe thật tốt mới được." "Lại chưa nghe Thanh Ninh nhắc đến chồng cô." Phó Nam Tiêu cười nhạt nói.

Nhưng đôi mắt anh lại sắc bén, khiến người ta không kìm được muốn khai ra tất

cả.

Kiều Nguyệt Nguyệt khẽ cúi đầu, không nhìn vào mắt anh, trông có vẻ khá buồn bã.

" Đừng nhắc đến nữa, người đó hoàn toàn không có trách nhiệm, biết tôi mang thai liền bỏ rơi tôi, đồ tồi!" "Nguyệt Nguyệt..." Mạnh Thanh Ninh cũng không ngờ cô ấy lại nói ra, không khỏi trợn tròn mắt.

Kiều Nguyệt Nguyệt ra vẻ thật sự lau nước mắt: "Nhưng tôi lại không nỡ bỏ con, chỉ đành sinh nó ra thôi." Cô ấy không hề kiêng dè mà bịa đặt về người bạn trai không tồn tại này, lại nói càng lúc càng chân thật, càng lúc càng xúc động.

Mạnh Thanh Ninh còn phải nghi ngờ cô ấy có tranh thủ cơ hội này để trút hết oán hận với bạn trai cũ ra không.

Nhưng hiệu quả rất rõ rệt, Phó Nam Tiêu đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

3 52- Sự nghi ngờ vốn chỉ xuất phát từ trực giác lúc này cũng tan thành mây khói.

Chuông điện thoại reo lần thứ tư, Phó Nam

Tiêu nhìn lướt qua, định tắt đi, Mạnh Thanh Ninh lại nói: "Nghe đi, gọi nhiều cuộc rồi, chắc chắn là có chuyện quan trọng." Phó Nam Tiêu biết là Lâm Trình nhắc anh đi họp.

Lẽ ra anh nên bỏ lại mọi thứ để đi làm, nhưng bây giờ anh lại có chút do dự. "Công việc quan trọng hơn." Kiều Nguyệt Nguyệt cũng hít hít mũi: "Phó tổng cứ đi đi, ở đây có tôi rồi." Cuộc điện thoại thứ năm gọi đến, Phó Nam Tiêu lúc này mới nghe máy rồi vội vã rời đi.

Trước khi ra khỏi cửa còn không quên dặn dò: "Có vấn đề gì thì gọi điện." Cùng với cánh cửa đóng lại, phòng bệnh cũng trở nên yên tĩnh.

Mạnh Thanh Ninh và Kiều Nguyệt Nguyệt nhìn nhau, cả hai đồng thanh bật cười. "Thế nào?

Diễn xuất của tớ không tệ chứ?" Kiều Nguyệt Nguyệt kiêu ngạo khoanh tay, vẻ mặt đòi khen.

Mạnh Thanh Ninh cũng cười rạng rỡ: "Đã 3 53- có thể vào giới giải trí nhận giải Ảnh hậu Tam Kim rồi." "Đương nhiên," Kiều Nguyệt Nguyệt lau mũi, "Nhưng hôm nay cậu làm tớ sợ c.h.ế.t khiếp, còn chưa kịp xin nghỉ đã chạy ra rồi." "Nhưng cậu yên tâm, tớ vừa nói với quản lý là có cuộc hẹn khách hàng đột xuất, không sao đâu." Mạnh Thanh Ninh biết cô ấy cố ý nói vậy để cô không lo lắng, trong lòng vừa cảm động vừa áy náy.

"Nguyệt Nguyệt, tớ cứ luôn gây phiền phức cho cậu..." Kiều Nguyệt Nguyệt trừng mắt nhìn cô: "Cậu nói gì vậy?" "Không phải nói bạn thân là người nhà do mình chọn sao?

Giúp được cậu tớ rất vui, không hề thấy phiền phức chút nào, lẽ nào khi tớ có chuyện tìm cậu, cậu sẽ chê tớ phiền sao?" Mạnh Thanh Ninh vội vàng lắc đầu:

"Đương nhiên không." "Vậy thì thôi chứ," Kiều Nguyệt Nguyệt trêu chọc, "Hơn nữa tớ vừa nhìn đã biết cậu là người làm nên chuyện, đến lúc đó tớ còn phải bám váy cậu đó!" 354- Mạnh Thanh Ninh bật cười: "Được thôi, giàu sang không quên nhau." " Đừng nói chuyện này nữa, hôm nay cậu suýt sảy thai cậu có biết không?

Bác sĩ nói tớ sợ c.h.ế.t khiếp." Kiều

Nguyệt Nguyệt quay lại vấn đề chính.

" Hả?" Mạnh Thanh Ninh biến sắc.

" Cậu ngày nào cũng cảm xúc lên xuống quá lớn, lo lắng bất an thì sao tốt cho thai nhi được?

Bác sĩ nói, chú ý ăn uống là một phần, phần còn lại là giữ tinh thần thoải mái cũng rất quan trọng, cảm xúc của người mẹ ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển của thai nhi." Mạnh Thanh Ninh giật mình sợ hãi: "Tớ biết rồi, cảm ơn cậu Nguyệt Nguyệt." Nhưng ở bên cạnh Phó Nam Tiêu, cảm xúc của cô luôn d.a.o động quá lớn.

Xem ra, cô phải nhanh chóng rời xa anh ta thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập