Chương 65: Thư giãn thật tốt

Anh ta trực tiếp giữ lấy eo cô và kéo cô vào căn phòng bên cạnh.

Trong phòng không bật đèn, cô bị ép sát vào cửa, không nhìn rõ người trước mặt, chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng bên tai.

Cảm thấy tay đối phương nới lỏng một chút, Mạnh Thanh Ninh vừa định mở miệng kêu cứu thì bàn tay đó lại bịt chặt miệng cô.

Đầu óc cô ngưng đọng, cô cố gắng giãy giụa để thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta, nước mắt ào ạt rơi xuống.

“ Là anh.” Giọng nói trầm thấp, 92 - mang theo vài phần quen thuộc vang lên.

Phó Nam Tiêu!

Mạnh Thanh Ninh lập tức lặng im.

Mắt cô dần quen với bóng tối, nhận ra dáng người cao lớn trước mặt quả nhiên là

Phó Nam Tiêu.

Vừa nãy quá căng thẳng, cô không hề chú ý đến mùi gỗ đàn hương đặc trưng trên người anh.

Cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn bên ngoài cửa.

Có lẽ đã phát hiện cô biến mất, người truy đuổi bên ngoài bực tức đ.ấ.m vào tường.

Cảm thấy người đuổi theo đã dần đi xa, trái tim Mạnh Thanh Ninh mới trở về vị trí cũ.

Ngay sau đó, cảm giác sợ hãi như thủy triều dâng lên, nước mắt cô trào ra.

Cô nắm tay đ.ấ.m vào vai anh, giọng khản đặc, “Anh lại dọa tôi…” Phó Nam Tiêu nắm lấy tay cô, cúi đầu nhìn đôi mắt cô ngấn lệ, giọng điệu hiếm khi bình tĩnh.

“ Anh còn chưa hỏi em, đến đây làm gì?” Mạnh Thanh Ninh dựa vào cửa thở dốc, mùi gỗ đàn hương gần ngay trước mắt, trái tim cô cũng dần lắng xuống.

Cô đang suy nghĩ có nên cho Phó Nam Tiêu xem 93 - đoạn video vừa quay được hay không.

Nhưng cô không thể chắc chắn anh sẽ đối xử với những bằng chứng này bằng thái độ và cách thức nào.

Lỡ như anh coi trọng thân phận của Tô Tần hơn cả thể diện, liệu anh có ép cô xóa đi không?

Không thể trách cô nghĩ nhiều, dù sao đây không phải lần đầu tiên Phó Nam Tiêu bao che cho Tô Tần.

Tâm tư quay cuồng.

Mạnh Thanh Ninh mím môi, nói dối, “ Tâm trạng không tốt, đến đây thư giãn một chút.” “Vậy chạy loạn làm gì?” Phó Nam Tiêu truy hỏi, đôi mắt lạnh lùng dò xét.

“Vừa nãy có người say đột nhiên xông ra, làm tôi sợ hãi.” Lông mi cô khẽ run, nước mắt trên mặt còn chưa khô, quả thực trông cô có vẻ rất sợ hãi.

Phó Nam Tiêu không hỏi nữa.

Anh nhìn cô một lúc trong bóng tối, rồi bật đèn lên.

Ánh sáng vàng ấm áp từ trần nhà chiếu xuống, chút sợ hãi cuối cùng trong lòng cô cũng bị ánh đèn xua tan.

Thấy anh không nói gì, Mạnh Thanh Ninh không chắc anh đã tin hay chưa, cũng không chắc anh có 94 - biết cô đã mượn danh anh để lẻn vào đây không.

“ Tôi…” Cô vừa định mở lời, cơ thể người đàn ông đã đột nhiên áp tới, hai người dán sát vào nhau hơn.

Điều này cũng chặn lại lời Mạnh Thanh Ninh chưa kịp nói ra.

Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, không khí mờ ám dần tăng nhiệt.

Hai người đã có vô số lần quan hệ, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ hiểu đối phương muốn làm gì tiếp theo.

Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô.

Ngay lúc Mạnh Thanh Ninh nghĩ anh sắp hôn cô thì cô lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của đối phương.

“Đừng nói dối.” Ba từ này khiến trái tim Mạnh Thanh Ninh rung lên khe khẽ, toàn thân tê dại.

Ở khoảng cách gần như vậy, ngay cả nốt ruồi nhỏ dưới đuôi lông mày anh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Đúng là hồ ly tinh.

“ Tôi không có…” Cô cụp mắt, rõ ràng

thiếu tự tin.

May mắn thay, Phó Nam Tiêu không có ý định đào sâu.

Anh đột nhiên cười khẽ một tiếng.

Trước khi cô kịp phản ứng, anh 95 - đã vòng tay ôm lấy cổ cô và niêm phong đôi môi cô lại.

Không chịu nổi sự tấn công dữ dội của anh, Mạnh Thanh Ninh theo bản năng giãy giụa.

Phó Nam Tiêu một tay giữ chặt hai tay cô giơ lên trên đầu, tay kia ôm lấy eo cô, áp sát hai cơ thể vào nhau.

Dù đã trải qua bao nhiêu lần, cô vẫn khó lòng thích nghi được với kiểu hôn bất chấp mạng sống của anh.

Ngay khi dưỡng khí trong phổi sắp bị rút cạn, cuối cùng anh cũng buông cô ra.

Mạnh Thanh Ninh ôm n.g.ự.c thở dốc kịch liệt, không khí tươi mới tràn vào cổ họng, cơn đau ở n.g.ự.c nhắc nhở cô vừa rồi suýt chút nữa nghẹt thở.

Khóe mắt rơi xuống vài giọt nước mắt sinh

lý.

Nhìn nụ cười ác ý của kẻ gây ra, cô vừa giận vừa bực.

Cô muốn mở cửa đi ra ngoài, nhưng lại sợ Tô Tần và Diệp Tề đang đợi cô ở bên ngoài.

Mặc dù họ không nhìn thấy mặt cô, nhưng với tính cách điên cuồng của Tô Tần, việc đổ tội lên đầu cô cũng hoàn toàn có thể xảy ra.

Trong khoảng mười mấy giây cô trấn tĩnh lại, Phó Nam Tiêu đột nhiên nắm lấy cánh tay cô và kéo cô vào trong.

“ Phó Nam Tiêu, rốt cuộc anh muốn làm gì?” Mạnh Thanh Ninh theo bản năng trở nên căng thẳng, đưa tay muốn gỡ tay anh

ra.

Phó Nam Tiêu hỷ nộ vô thường, tính cách hung hăng càng khó lường.

Cô không chắc liệu Phó Nam Tiêu, người vừa tỏ vẻ muốn buông tha cho cô, giờ đây có thay đổi ý định hay không.

Nhưng sức lực của cô trước mặt anh luôn yếu ớt một cách đáng thương.

Cứ như vậy, cô bị nửa kéo nửa lôi vào phòng ngủ.

Mạnh Thanh Ninh bị quăng lên giường, cơ thể cô lún sâu vào chiếc đệm mềm mại rồi

lại bật lên.

“ Anh muốn làm gì?!” Phó Nam Tiêu giật cà vạt, đưa tay ấn Mạnh Thanh Ninh đang muốn đứng dậy xuống giường.

“ Em không phải đến đây để thư giãn sao, vậy thì thư giãn thật tốt đi.” Nói rồi, anh lại cúi đầu niêm phong đôi môi cô.

9 7 - Lần này dịu dàng hơn nhiều, Mạnh Thanh Ninh nghe thấy một tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng mình.

Động tác của Phó Nam Tiêu dừng lại một chút, sau đó dần trở nên mãnh liệt hơn.

Hơi thở của hai người quấn quýt vào nhau.

Mạnh Thanh Ninh cảm nhận được bàn tay hơi lạnh của anh đang xoa nắn lớp mỡ mềm mại ở eo cô, cảm giác nhột nhột tê dại lan khắp cơ thể từ eo.

Ngay khi bàn tay anh chuẩn bị dò xét sâu hơn từ eo, tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang sự mê đắm của cả hai.

Phó Nam Tiêu lấy điện thoại trên tủ đầu giường.

Khi nhìn thấy số gọi đến, anh khẽ nhíu mày.

Anh giữ nguyên tư thế đó để bắt máy.

“Mẹ.” Giọng của Tống Thanh Từ truyền đến rõ ràng qua ống nghe, “Nam Tiêu à, sao con vẫn chưa về?” Phó Nam Tiêu không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Có chuyện gì sao?” Trừ khi có việc cần tìm anh, Tống Thanh Từ hiếm khi chủ động liên lạc với anh.

Quả nhiên, sau đó cô nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia: “Các phương án bố trí địa điểm tiệc đính 98 - hôn đã được gửi đến rồi, mẹ thấy cái nào cũng đẹp, con mau về chọn đi, xem còn chi tiết nào cần chỉnh sửa không.” Nghe vậy, Mạnh Thanh Ninh liếc nhìn anh một cái.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, Phó Nam Tiêu lại dời mắt đi.

“ Con biết rồi.” Cúp điện thoại, Phó Nam

Tiêu đứng dậy, nhặt chiếc cà vạt vừa bị

vứt dưới đất lên, do dự một giây, rồi vẫn thắt nó vào cổ.

“ Anh đi trước, tối nay em có thể ở lại đây, mọi chi phí ghi vào tài khoản của anh.” Mạnh Thanh Ninh quay mặt đi không nhìn anh nữa, nhưng khóe mắt đã đỏ hoe một cách lặng lẽ.

Má cô bị bàn tay rộng lớn của người đàn ông nhẹ nhàng xoa, cô nghe thấy giọng nói khàn đặc của anh.

“ Ngoan.” Tiếng bước chân dần xa, cánh cửa phòng “cạch” một tiếng khóa lại, cả không gian ngay lập tức chìm vào yên

tĩnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập