Chương 61: Muốn \"cả hai\"
Xem ra, người cứu cô chắc chắn là Phó Nam Tiêu.
Nhưng liệu anh ấy có biết Tô Tần đã làm tất cả những chuyện này không?
Và khi biết rồi, anh sẽ làm gì?
Anh đã chọn nhà họ Tô thay vì cô.
Nhưng làm sao cô lại không nhận ra, Phó Nam Tiêu rõ ràng đang muốn cả hai thứ: một mặt không nỡ từ bỏ nguồn lực phía sau Tô Tần, mặt khác lại muốn có một người tình trong tay.
Thế nhưng, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.
Mạnh Thanh Ninh cụp mắt xuống, trong mắt không có một chút cảm xúc.
Ai cũng có lòng tham, đó là bản chất con người, nhưng lòng tham của anh lại khiến Tô Tần trút mọi tai họa lên cô và gia đình cô.
Điều này quá bất công.
Đến tận hôm nay, cô đã hoàn toàn không còn kỳ vọng vào 72 - việc có thể dựa vào Phó Nam Tiêu để trừng phạt Tô Tần.
Muốn trả thù, cô chỉ có thể tự mình hành động.
Đó là lý do cô không nói gì, bởi vì nói ra, có lẽ đổi lại cũng chỉ là một câu nói nhẹ bẫng từ Phó Nam Tiêu.
Vậy thì, cô cần gì phải nói?
“Đến nơi rồi.” Xe taxi đã dừng trước cổng khu chung cư.
Mạnh Thanh Ninh lấy điện thoại ra thanh toán, lúc này cô mới nhận thấy lòng bàn tay đã bị bấm đến mức hằn lên vài vệt đỏ.
“ Cô gái nhỏ, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, đừng quá làm khó mình.” Tài xế nhìn Mạnh Thanh Ninh qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt cô không tốt, nghĩ đến cô con gái cùng tuổi của mình, ông không kìm được mà an ủi.
Mạnh Thanh Ninh sững sờ, rồi cười nói:
“Cảm ơn bác tài, cháu sẽ làm được.
Chúc bác cũng bình an.” Bước đi trên đường, tâm trạng cô nhờ câu an ủi của người lạ mà thư thái hơn nhiều.
Chỉ là trên đường về, phía sau lại vang lên một giọng nói: “Thanh Ninh.” Mạnh Thanh Ninh nghe tiếng ngẩng đầu, thấy
Hoắc Minh 73 - Tranh đang đi về phía cô.
Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi trắng, trông thật sạch sẽ và tràn đầy sức sống.
“ Hoắc tiên sinh.” Hoắc Minh Tranh đánh giá cô một lượt, vẻ mặt có chút kỳ lạ, “Cô bị làm sao vậy?” Nói rồi, anh đưa tay chạm vào vết bầm trên trán cô.
“ Á!” Mạnh Thanh Ninh ôm trán, sống mũi cay xè theo phản xạ tự nhiên, “Không sao, tôi chỉ vô tình va vào thôi.” Quần áo cô dính đầy bụi, nhiều nếp nhăn, thậm chí giày còn bị tróc một mảng da nhỏ, trông cô có vẻ khá chật vật.
Hoắc Minh Tranh ngửi thấy mùi thuốc sát trùng trên người cô, biết chuyện không đơn giản như cô nói.
Nhưng thấy cô rõ ràng muốn giấu giếm, anh cũng không hỏi thêm.
“ Trán sưng lên rồi mà vẫn vui vẻ được à?” Mạnh Thanh Ninh bĩu môi, “Cũng không phải là vui lắm, nhưng cũng không thể cứ mãi ủ rũ được.” Kiểu như vui trong cái khổ vậy.
Hoắc Minh Tranh nghe vậy bật cười, “Cô đúng là thoáng đạt đấy.” “À mà Hoắc tiên sinh,” 74 - Mạnh Thanh Ninh chợt nhớ ra điều gì đó, “Anh đợi tôi một lát, tôi có thứ muốn tặng anh.” Nói xong, cô không đợi anh đồng ý đã chạy về nhà, lát sau nhanh chóng xuất hiện trước mặt Hoắc Minh
Tranh với một chiếc túi.
“ Đây là...?” Hoắc Minh Tranh thoáng ngạc nhiên.
Mạnh Thanh Ninh đưa chiếc túi về phía anh, “Anh đã giúp tôi rất nhiều, nhưng tôi chưa nghiêm túc cảm ơn anh.
Tôi đã chọn một món quà nhỏ, mong anh nhận cho.” Hoắc Minh Tranh mỉm cười, đôi mắt vốn ôn nhu như ngọc giờ đây bỗng ánh lên một tầng ấm áp, tựa như ánh dương giữa trưa mùa đông, ấm áp nhưng không hề gay gắt.
“Vậy thì tôi xin nhận vậy.” Hai người chia tay, Mạnh Thanh Ninh về nhà nghỉ ngơi.
Phó Nam Tiêu thỉnh thoảng có gọi điện thoại, nhưng cô đều từ chối, và anh cũng không gọi lại nữa.
Cứ thế trôi qua vài ngày, vết thương trên mặt cô đã đỡ hơn nhiều.
Sáng sớm, Mạnh Thanh Ninh đi làm.
7 5 - Nhưng lại thấy xe của Hoắc Minh Tranh ở dưới lầu.
“ Hoắc tiên sinh, sao anh lại ở đây?” Trông có vẻ như đã dừng lại một lúc rồi.
Bình luận