Chương 25: Hai vợ chồng thật biết làm khổ người ta

“Anh ơi, cà phê này là bộ phận nào gọi ạ?” Mạnh Thanh Ninh giả vờ rất quen thuộc.

Anh giao hàng hơi ngơ ngác, theo bản năng trả lời: “Là bộ phận thư 196- ký gọi

ạ.” Đúng lúc.

Mạnh Thanh Ninh cười nói: “May quá tôi cũng là bộ phận thư ký, tôi mang lên luôn cho, đỡ mất công anh phải đi nhiều.” Anh giao hàng còn hơi do dự, nhưng thấy đối phương cười tươi tắn, lại mặc trang phục công sở rất chuyên nghiệp, trông không giống giả mạo.

Thế là Mạnh Thanh Ninh đưa Tiêu Nhiên Nhiên thuận lợi trà trộn vào Hoàn Vũ.

Tranh thủ lúc không ai nhận ra họ, Mạnh

Thanh Ninh và Tiêu Nhiên Nhiên đặt cà phê ở phòng trà nước rồi đi thẳng đến văn phòng của Giám đốc Dương.

Thư ký Trần thấy Mạnh Thanh Ninh, định ngăn lại thì Mạnh Thanh Ninh đã gõ cửa văn phòng.

“ Vào đi.” Giám đốc Dương quả nhiên đang ở công ty.

Thấy hai người, Giám đốc Dương thoáng chút bối rối, rồi lập tức trách mắng Thư ký

Trần.

“ Sao ngay cả chuyện này cũng không làm được?” “Xin lỗi, Giám đốc Dương…” Mạnh Thanh Ninh đỡ lời cho cô ấy, “Là tôi tự ý đi lên, Giám đốc Dương đừng 197- trách Thư ký Trần nữa.” Nghe vậy Giám đốc Dương xua tay, Thư ký Trần đóng cửa đi ra ngoài.

Phó Nam Tiêu trở lại Phó thị, nhưng không thấy Mạnh Thanh Ninh.

Sau một lúc lâu quay lại xem vẫn không thấy.

“ Thư ký Mạnh chắc là đi Hoàn Vũ rồi.” Lâm Trình đoán được suy nghĩ của anh ta.

Phó Nam Tiêu nhíu mày.

Công việc hôm nay của cô ấy lẽ ra không cần ra ngoài mới đúng.

Lâm Trình kể lại mọi chuyện xảy ra sáng nay cho anh ta nghe.

Phó Nam Tiêu nhìn tài liệu trên tay, dường như không nghe, nhưng nhìn kỹ thì thấy tài liệu dừng lại ở trang đó không hề lật.

Tòa nhà Hoàn Vũ.

Mạnh Thanh Ninh lấy tài liệu ra đặt lên bàn làm việc.

“ Giám đốc Dương, xin anh xác nhận mấy tài liệu này, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào nhé.” Giám đốc Dương lại không thèm nhìn tài liệu, ông ta lấy một điếu thuốc châm lửa hút một hơi rồi mới nhìn cô.

“ Thực tập sinh công ty cô phạm lỗi, trách nhiệm sao có thể đổ lên đầu Hoàn Vũ chứ?” Giám đốc Dương tiếp tục nhả khói.

“ Thư ký Mạnh, cô nói xem?” Mạnh Thanh 1 98- Ninh hơi khó chịu với mùi khói thuốc này, lặng lẽ lùi lại một chút.

“ Giám đốc Dương, thực tập sinh làm sai chúng tôi đương nhiên sẽ phê bình cô ấy, nhưng đừng vì chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng đến sự hợp tác giữa quý công ty và Phó thị, anh thấy sao?” Giám đốc Dương hừ lạnh một tiếng, dụi tắt điếu thuốc.

Ánh mắt nhìn Mạnh Thanh Ninh đầy khinh thường, “Cô chỉ là một thư ký nhỏ, không biết dùng thủ đoạn gì mà trà trộn vào Hoàn Vũ, nếu không phải nể mặt Phó Nam Tiêu, tôi đã cho bảo vệ tống cô ra ngoài rồi.” Đây đã là hành vi gây khó dễ

rồi.

Mạnh Thanh Ninh vẻ mặt không đổi, vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp.

“Vậy thì Giám đốc Dương, trước khi gọi bảo vệ, làm ơn ký tên vào tài liệu trước được không?” “Mạnh Thanh Ninh!” Giám đốc Dương đập bàn đứng dậy, dọa Tiêu Nhiên Nhiên vội vàng nắm lấy tay Mạnh Thanh Ninh.

Ông ta còn định nói gì nữa thì điện thoại trên bàn lại reo lên.

Nhìn màn hình hiển thị, 199- Giám đốc

Dương thay đổi hẳn thái độ hung hăng, lo sợ bắt máy đi ra cửa sổ.

Không quên lườm cô một cái.

“Ấy ấy, vâng, đúng vậy, đúng vậy…” Nhưng vừa nghe điện thoại, sắc mặt ông ta đã thay đổi.

Xem ra đối phương là nhân vật ông ta không dám đắc tội, Mạnh Thanh Ninh nhớ lại một câu cô từng thấy trên mạng,

“ Trước kiêu ngạo sau cung kính, nghĩ mà thấy buồn cười.” Quả đúng là hợp cảnh.

Điện thoại nhanh chóng kết thúc, khi nhìn cô lần nữa, thái độ Giám đốc Dương hoàn toàn khác.

“ Khụ khụ, Thư ký Mạnh.” Giám đốc

Dương hắng giọng, “Sao còn đứng đó?

Ngồi đi, ngồi đi.” Ông ta vừa chào hỏi, trong lòng vừa không ngừng chửi rủa.

Sao hai vợ chồng này thích trêu người đến thế, một người gọi điện đến bảo mình tuyệt đối không được để chuyện này suôn sẻ, một người lại nói bảo mình đừng gây chuyện.

Không thể hiểu nổi.

Nhưng dù sao, ông ta vẫn sợ Phó Nam Tiêu hơn.

Thôi, dù sao cũng là anh ta ra 200- lệnh, có chuyện gì thì để anh ta tự đi giải thích với người ta.

Bên cạnh, Mạnh Thanh Ninh cười nói:

“ Giám đốc Dương vẫn nên xem tài liệu trước đi, chúng tôi còn đang vội về dọn dẹp mớ hỗn độn đây.” Lần này ông ta lại sảng khoái, lật qua loa xác nhận không có vấn đề gì rồi vung bút ký tên.

Điều này khiến Mạnh Thanh Ninh cũng hơi sững sờ, còn tưởng sẽ phải dây dưa một hồi nữa chứ.

Tuy nhiên, dù sao kết quả cũng tốt, cô cũng lười nghĩ nhiều.

Chuyện bên Hoàn Vũ coi như giải quyết xong, nhưng những tài liệu còn lại Mạnh Thanh Ninh và Tiêu Nhiên Nhiên vẫn phải tăng ca vài tiếng mới thực sự sắp xếp xong.

Ngẩng đầu lên thì mặt trời đã lặn rồi.

Mạnh Thanh Ninh xoa bóp vai gáy cứng đờ, nhìn Tiêu Nhiên Nhiên bên cạnh vẫn đang gõ bàn phím lia lịa, hỏi: “Sao rồi

Tiểu Nhiên, còn bao nhiêu nữa?” Tiêu Nhiên Nhiên không ngẩng đầu, mắt chăm chú nhìn màn hình, một lát sau, cô ấy thở phào một hơi.

2 01- “Chị Ninh, em cũng xong rồi!” Hai người lúc này mới hoàn toàn thư giãn.

Để cảm ơn Mạnh Thanh Ninh, Tiêu Nhiên Nhiên đặc biệt gọi món ăn và trà sữa mà cô thường thích, giờ vừa giao đến, hai người tiện thể ăn tối luôn.

Mạnh Thanh Ninh biết cô ấy thấy áy náy nên cứ để cô ấy làm theo ý mình.

“ Nói thật chị Ninh, em càng ngày càng phục chị rồi đấy, hôm nay lúc Giám đốc

Dương đập bàn em sợ c.h.ế.t khiếp, mà chị không nháy mắt luôn.” “Lần này nếu không có chị, em chắc chắn bị đuổi việc rồi, nhiều tài liệu như vậy một mình em không thể sắp xếp nhanh như thế được.” Nhìn khuôn mặt cô ấy vẫn còn nét ngây thơ của người mới bước ra từ giảng đường, Mạnh Thanh Ninh không nỡ trách mắng.

Nhưng cô cũng thực sự quý cô gái nhỏ này, nên vẫn có vài lời cần phải nói.

“ Tiểu Nhiên, bài học hôm nay em phải nhớ kỹ, lỗi này sau này không được tái phạm nữa, em phải biết, bất kỳ một sơ suất vô tình nào cũng có thể khiến công ty chịu tổn thất lớn, trách nhiệm đó chúng ta không gánh nổi đâu.” Thực tế, hôm nay mọi 202- việc suôn sẻ đến mức cô cũng không ngờ tới.

Tiêu Nhiên Nhiên ôm trà sữa liên tục gật đầu, “Chị Ninh, sau này em sẽ tập trung cao độ làm việc, cố gắng sớm trở thành thư ký xuất sắc như chị.” Nhìn đôi mắt lấp lánh ngưỡng mộ của cô gái nhỏ, Mạnh Thanh Ninh cười: “Vậy thì em phải cố gắng lên nhé, biết đâu sau này vị trí thư ký trưởng của chị sẽ là của em.” “Chị Ninh đừng nói thế, làm sao em có thể thay thế chị được, hôm nay gặp chuyện lớn như vậy mà chị không hề lo lắng chút nào, ngầu quá, cứ như nữ hiệp trong tiểu thuyết vậy.” “Em sẽ luôn đi theo chị!” Tiêu

Nhiên Nhiên vốn là người mê cái đẹp, giờ lại càng trở thành fan cuồng của Mạnh Thanh Ninh.

Nụ cười của Mạnh Thanh Ninh có chút chua chát.

Những người trong công ty nói cũng không sai, hoàn cảnh thư ký trưởng của cô không hề tốt như vẻ ngoài.

Thậm chí còn vô cùng khó khăn.

Thôi, bây giờ chỉ có thể đi bước nào hay bước đó thôi.

Hai người kết thúc công việc và về nhà 2 03- nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, Mạnh Thanh Ninh đã nộp những tài liệu đã sắp xếp lại.

Cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện này, cô đang định pha một ly cà phê để tỉnh táo thì lại gặp Tô Tần ở phòng trà nước.

“Tổng giám đốc Tô.” Dù thế nào Mạnh Thanh Ninh cũng nên chào hỏi trước.

“ Năng lực làm việc của cô quả thực không tồi, thảo nào Nam Tiêu lại coi trọng cô đến vậy.” Cà phê pha xong, Tô Tần cầm ly lên, khi đi ngang qua cô, cô ấy cười nói: “Làm tốt nhé.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập