Chương 9: Khoảng cách giữa hai thế giới

Thượng Chi Đào ngủ một giấc thật đã đời, ngày hôm sau lúc vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng người đang nói chuyện trong phòng khách.

"Trưa nay cùng ăn cơm nhé? Cứ coi như để làm quen luôn." Là Tôn Vũ lên tiếng, cô ấy là người thích kết giao bạn bè.

"Được chứ. Tớ không biết nấu ăn, vậy tớ chịu trách nhiệm đi mua thức ăn nhé." Giọng của Viễn Chử vang lên, Thượng Chi Đào cũng từng nghe qua. Cô nhảy xuống giường, tìm nội y mặc vào, rồi khoác thêm một chiếc áo thun rộng thùng thình đẩy cửa bước ra, mỉm cười hỏi họ: "Mọi người tính tụ tập ăn uống ạ?"

"Đúng vậy. Hôm nay là lần đầu tiên phòng 601 của tụi mình có mặt đông đủ, ăn một bữa cơm để làm quen với nhau." Tôn Vũ nói. Tuần này công ty của bạn trai cô ấy đi teambuilding ở ngoại ô Bắc Kinh, thế nên cô ấy vẫn không cần phải đi tìm anh ta.

"Em cũng muốn tham gia, có được không ạ?" Thượng Chi Đào trưng cầu ý kiến của mọi người, cô cũng là người thích náo nhiệt. Chân ướt chân ráo mới đến thành phố này, cô luôn muốn kết giao vài người bạn.

Một chàng trai khác chưa từng gặp mặt cũng mỉm cười nói: "Đương nhiên là được rồi." Anh ta mặc một chiếc áo thun văn hóa doanh nghiệp, cái logo đó Thượng Chi Đào rất quen thuộc, trong lòng khẽ chấn kinh. Bắc Kinh đúng là một thành phố ngọa hổ tàng long, những người đi lại trên đường trông thì hết sức bình thường, nhưng chẳng có ai thực sự là kẻ vô danh tiểu tốt cả.

"Vậy để tớ giới thiệu một chút nhé!" Tôn Vũ làm điệu làm bộ đứng ra đóng vai trò người giới thiệu: "Thượng Chi Đào, Tôn Viễn Chử, Trương Lôi."

Mấy người trẻ tuổi đều bật cười thành tiếng: "Vậy tụi tớ đi mua thức ăn đây." Trương Lôi và Tôn Viễn Chử tự nguyện nhận nhiệm vụ đi mua đồ. Tôn Vũ đứng bên cửa sổ nhìn bóng họ đi xa dần, rồi quay đầu lại hỏi Thượng Chi Đào: "Cậu có bạn trai chưa?"

"Dạ chưa."

"Thế thì cậu cứ chung sống hòa hợp với hai chàng trai này nhé, công việc của họ tốt cực kỳ luôn. Đúng chuẩn quý tộc mới nổi ngành Internet đấy."

Tôn Vũ nói chuyện rất thực tế, một mình bươn chải ở thành phố này không bằng hai người, nếu đối phương là người có thu nhập khá thì cuộc sống sẽ tương đối dễ thở hơn. Thượng Chi Đào đỏ bừng mặt: "Em không vội ạ, em vừa mới tốt nghiệp, chỉ muốn làm việc thật tốt thôi."

"Làm việc và yêu đương đâu có xung đột gì nhau!"

Thượng Chi Đào vội vàng xua tay: "Đừng đừng ạ, sống cùng dưới một mái nhà mà thế thì gượng gạo lắm."

Tôn Vũ khúc khích cười lớn. Cô gái Quý Châu vừa nóng bỏng vừa kiều diễm này thích nhất là làm bà mai se duyên cho người khác. Thượng Chi Đào thực sự không hề có tâm tư đó, trong đầu cô lúc này toàn là công việc, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, cẩn trọng khép nép: "Chị biết không? Ngày đầu tiên em vào làm, một vị sếp lớn đã khuyên em từ chức đấy." Thượng Chi Đào thở dài một tiếng: "Em có chút lo lắng, trông anh ta không giống như đang nói đùa đâu."

"Cậu đắc tội anh ta à?"

"Đâu có ạ..."

"Anh ta nhắm trúng cậu rồi?"

"...Anh ta chắc là không thiếu bạn gái đâu ạ..."

"Thế tại sao ngay ngày đầu tiên anh ta đã muốn đuổi việc cậu?"

Đúng vậy, tại sao chứ? Thượng Chi Đào suy nghĩ mấy ngày liền mà vẫn không thông, chẳng lẽ thực sự là vì cô là kẻ bình thường, nhạt nhòa nhất trong số những lính mới cùng đợt sao? Có lẽ là vậy rồi.

Cô mang theo sự hiếu kỳ quay vào đi rửa dọn, giặt quần áo. Đợi đến khi cô thu dọn hòm hòm thì các chàng trai cũng đã quay về, xách theo bốn túi lớn đầy ắp đồ ăn. Thượng Chi Đào vội hỏi: "Hết bao nhiêu tiền ạ? Tụi mình chia Campuchia (chia tiền) đi?"

"Không cần không cần đâu." Tôn Viễn Chử mỉm cười lắc đầu: "Tụi mình đừng làm những người bạn cùng phòng suốt ngày cãi vã vì mấy hào tiền điện, đi làm ăn xa xứ ở ngoài thì đùm bọc lẫn nhau, không chấp nhặt chút tiền lẻ này đâu."

Trương Lôi cũng lắc đầu: "Làm vậy thì khách sáo quá, lần sau đến lượt hai cậu."

"Được thôi." Tôn Vũ thắt tạp dề đi vào bếp: "Để tớ trổ tài một phen."

"Em... chỉ biết nấu mì thôi ạ..." Thượng Chi Đào có chút ngượng ngùng, chút tay nghề lẻ của cô thực sự không dám mang ra khoe mẽ.

"Cậu đến nhặt rau làm đồ phụ!" Tôn Vũ mỉm cười đưa củ tỏi cho cô, rồi xoay người đi làm cá, chặt sườn, động tác vô cùng nhanh nhẹn. Các chàng trai chen chúc trước cửa bếp nhìn Tôn Vũ múa dao xào nấu thoăn thoắt, không kìm được trầm trồ tán thưởng: "Con gái biết nấu ăn giờ không còn nhiều nữa rồi."

Thượng Chi Đào giơ ngón tay cái với Tôn Vũ: "Tuyệt đỉnh luôn chị ơi." Gương mặt cô bị hơi nóng trong bếp hun cho hồng hào phúng phính, thần thái tràn ngập sự trong trẻo, sạch sẽ của thiếu nữ, trông giống như một học sinh ngoan ngoãn, vâng lời.

Trương Lôi liếc nhìn Tôn Viễn Chử một cái, khẽ hắng giọng.

"Mọi người đều ăn được cay chứ?" Tôn Vũ hỏi cả nhà.

"Được chứ." Mấy người đồng thanh gật đầu.

Tôn Vũ nghe vậy liền chạy vèo về phòng lấy ra một hũ ớt chưng, rồi đẩy Thượng Chi Đào ra ngoài: "Ra ngoài đi em, sặc đấy." Sau đó cô đóng cửa bếp lại. Mùi thơm nhanh chóng len lỏi bay ra, cánh mũi Thượng Chi Đào khẽ động đậy, đột nhiên cô cảm thấy sự cô đơn trống trải suốt một tuần qua của mình đã được chữa lành.

Có phải ở những thành phố lớn như thế này, con người ta rất dễ trở thành bạn bè của nhau không?

Mấy người trẻ tuổi ngồi quây quần bên nhau, ai nấy đều có chút ngượng ngùng.

"Có làm chút rượu không nhỉ?" Tôn Vũ hỏi. Tửu lượng của cô rất tốt, cô gái lớn lên ở thị trấn Mao Đài mà, tiệc thôi nôi hồi một tuổi các bậc tiền bối đã dùng đũa chấm rượu nhỏ vào miệng cô rồi, cái tửu lượng đó là được ngâm trong mùi hương nồng đượm đặc trưng của thị trấn Mao Đài mà ra.

Các chàng trai gật đầu đồng ý, Thượng Chi Đào có chút ái ngại: "Em không biết uống rượu đâu ạ."

"Con gái Đông Bắc mà lại không biết uống rượu sao?" Trương Lôi hỏi cô.

"Thế người Nội Mông cũng đâu phải ai cũng biết cưỡi ngựa đâu anh..." Thượng Chi Đào biện minh cho mình.

"Thế thì không uống nữa, hì hì." Trương Lôi gãi gãi sau gáy: "Dân làm kỹ thuật không có thói quen ép con gái uống rượu đâu, trừ khi tự cô ấy muốn uống." Nói rồi anh đứng dậy đi lấy Coca. Tôn Viễn Chử còn chu đáo hỏi thêm Thượng Chi Đào một câu: "Cậu uống được đồ lạnh không?"

"Được chứ ạ."

Đều là những người trôi dạt nơi đất khách quê người, từ Nam ra Bắc, từ Tây sang Đông, ngồi lại với nhau, khoảng cách bỗng chốc biến mất, mọi người đều được gọi chung bằng một cái tên: "người tha hương".

Thế là họ trò chuyện rôm rả đủ mọi chuyện trên đời, từ trưa cho tới chập tối mà vẫn cảm thấy chưa thấu hết ý. Nội dung họ nói chuyện cũng rất thú vị, đều là những chuyện vui trong công việc của mỗi người. Thượng Chi Đào là lính mới tò te trên chốn công sở, chẳng có chuyện gì hay ho để kể, thế nên cô chỉ lặng lẽ ngồi nghe.

Hóa ra công việc cũng phân ra thành rất nhiều loại.

Tôn Viễn Chử làm về Big Data (Dữ liệu lớn), anh giảng giải về logic ứng dụng của Big Data, cũng như những vấn đề mà Big Data có thể giải quyết. Anh kể chuyện anh và đồng nghiệp vì một cái logic thu thập dữ liệu mà đập phá cả máy tính trong phòng họp, khiến Tôn Vũ cười khúc khích không thôi.

Còn Trương Lôi, anh làm về thương mại hóa sản phẩm, ngày nào cũng phải tiếp xúc với đủ loại người khác nhau. Đi công tác, khảo sát nghiên cứu, nhậu nhẹt, xây dựng mô hình, tạo nên cho anh một vẻ phong trần, lõi đời. Những năm sau này, Thượng Chi Đào đã quen biết rất nhiều ông trùm trong giới thương mại hóa, cô phát hiện ra phần lớn họ đều có nét giống Trương Lôi. Và Trương Lôi, sau này cũng trở thành một trong những ông trùm đó.

Tôn Vũ thì xuất thân từ dân Sales (bán hàng). Trước đây cô làm Sales cho một công ty hàng đầu về trình diễn thị giác, cuối cùng vì khách hàng bị cấp trên cưỡng chế sắp xếp cho đồng nghiệp khác nên cô đã kiên quyết từ chức.

Quả là một nhóm người thú vị!

Lúc đang rửa bát thì điện thoại của Thượng Chi Đào vang lên, cô chạy ra cầm máy, nghe thấy giọng của Lumi: "Hey cưng ơi, cái khoản tiền hôm qua chị thấy quy trình sắp chạy xong rồi, nhớ nhắc Luke phê duyệt cái mail phê duyệt giải ngân nhé!"

"Dạ vâng ạ."

Thượng Chi Đào cúp điện thoại, nhớ tới việc hôm qua anh ta hẹn người ta đi ăn tối và xem hòa nhạc qua điện thoại. Cô nhìn thời gian, cân nhắc một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định gửi cho anh một tin nhắn.

Chào anh Luke ạ, khoản thanh toán cho dự án hôm qua bên tài chính đã bắt đầu chạy quy trình rồi ạ. Còn một cái mail cuối cùng cần anh phê duyệt xác nhận nữa. Xin lỗi vì đã làm phiền anh ạ.

Mãi một lúc lâu sau Loan Niệm mới nhắn lại một chữ "Được", rồi không còn lời nào khác. May mà công việc đã được giải quyết, Thượng Chi Đào mở máy tính lên check mail, chờ đợi quy trình cuối cùng chạy nốt, nhưng Loan Niệm mãi cho đến chín giờ tối vẫn chưa phê duyệt.

"Sao vẫn chưa duyệt thế em?" Lư Mễ gọi điện hỏi cô.

"Em gửi tin nhắn rồi, anh ấy nhắn lại là 'Được'. Có khi nào đang không tiện không chị?" Thượng Chi Đào có chút không chắc chắn.

"Cứ đi hỏi lại xem." Lumi giục Thượng Chi Đào xông lên, rồi lại an ủi cô: "Đừng sợ, em là giỏi nhất."

"Dạ vâng."

Thượng Chi Đào lại gửi thêm một tin nhắn nữa cho Loan Niệm: "Chào anh Luke ạ, xin hỏi hiện tại anh có tiện phê duyệt không ạ?"

Không tiện. Loan Niệm không nhắn lại cho cô, ném điện thoại ngược vào trong túi quần. Buổi hòa nhạc đã đi đến hồi kết, Khương Lan ở bên cạnh vẫn đang chăm chú xem. Loan Niệm từ tận đáy lòng ghét cay ghét đắng cái đêm cuối tuần nhàm chán này, nhưng cái vị khách hàng lớn (bên A) này rất khó gặm, Hội đồng quản trị đã cử anh ra trận. Loan Niệm là người biết chừng mực, anh trò chuyện trên trời dưới biển với cô ta, khoảng cách giữ ở mức mập mờ lúc gần lúc xa. Đối phương cũng không phải kẻ ngốc, cho đến tận khi bước vào thính phòng vẫn chưa chịu nhả lời. Loan Niệm cũng chẳng vội, cứ thả mồi treo đó thôi, việc này thành công cũng đâu có chia thêm tiền cho anh, anh vội cái gì chứ?

Thế nhưng cái cô Thượng Chi Đào kia đúng là kiên trì bền bỉ thật, lại một tin nhắn nữa nhảy vào: Xin hỏi anh có tiện phê duyệt gấp giúp em không ạ? Bên tài chính đang đợi rồi ạ.

"Bảo cô ta đợi đi."

"…… Dạ vâng ạ."

"Có việc gì sao anh?" Người phụ nữ bên cạnh ghé sát vào tai Loan Niệm khẽ khàng hỏi, mùi nước hoa quyến rũ trên người cô ta cũng theo đó mà thoảng qua.

"Không có gì."

"Cảm ơn anh đã đi xem hòa nhạc cùng em nha." Đầu ngón tay của Khương Lan lướt qua mu bàn tay của Loan Niệm, nhẹ nhàng, đầy khêu gợi. Loan Niệm là người từng trải qua chốn phong nguyệt, nhưng anh không hề có hứng thú với Khương Lan. Anh nắm lấy cổ tay cô ta, chậm rãi dời bàn tay của cô ta về lại phía đầu gối của chính cô ta.

Anh cũng có phải là trai bao đâu.

Anh không bán thân.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập