Chương 11: Góc khuất nơi văn phòng
Thượng Chi Đào lao thẳng vào trong thang máy, sau đó gác một chân lên, đặt chiếc ba lô lên đùi rồi cố nhét cuốn tiếng Anh thương mại vào trong. Cửa thang máy vừa suýt khép lại thì bỗng mở ra, Loan Niệm đeo kính râm bước vào.
Thượng Chi Đào hoảng hốt hạ chân xuống, đứng thẳng người dậy chào anh: "Chào Luke buổi sáng ạ."
"Chào buổi sáng." Đôi mắt của Loan Niệm nhìn cô một cái qua lớp kính râm, cuốn tiếng Anh thương mại kia vẫn còn một nửa lộ ra ngoài lộ liễu. Cho nên là chú chim ngốc nghếch này định tranh thủ bổ túc tiếng Anh trên đường đi làm đấy à? Thượng Chi Đào không biết Loan Niệm đang dò xét mình, cô đứng im thin thít và khép nép ở đó. Cô biết Loan Niệm không thích tán gẫu với người khác, nên sau khi chào buổi sáng xong liền ngậm chặt miệng không nói thêm lời nào. Gương mặt ra vẻ nghiêm túc, trang trọng như thể có việc hệ trọng lắm.
Nhưng cô lại rất bất ngờ khi thấy Loan Niệm lại siêng năng đến vậy. Tuần trước đi làm năm ngày, ngoại trừ có một buổi sáng anh đi gặp khách hàng, thời gian còn lại anh đều đến công ty từ rất sớm để xử lý công việc. Khi một người có thiên phú lại còn chăm chỉ hơn người khác, điều đó quả thực rất đáng sợ. Thế nên hôm đó anh nói với cô đi làm là để kiếm tiền ăn chơi hưởng lạc chắc chắn là nói dối rồi, anh đến sớm hơn bất kỳ ai, về muộn hơn bất kỳ ai, thì còn đâu ra thời gian mà ăn chơi hưởng lạc nữa chứ?
Thượng Chi Đào khẳng định chắc nịch Loan Niệm chính là kiểu người khẩu thị tâm phi (nghĩ một đằng nói một nẻo). Anh sở hữu một cái miệng rất độc và tính khí kỳ quặc, nhưng anh lại không phải là kẻ thích đùa giỡn với đời. Thượng Chi Đào chưa từng nghe nói có kẻ chơi bời lêu lổng nào mà ngày làm việc lại ở công ty điên cuồng cày cuốc với cường độ cao mười mấy tiếng đồng hồ liền cả.
Hai người một trước một sau bước ra khỏi thang máy, Loan Niệm đút hai tay vào túi quần, nhìn thấy dì lao công thế mà lại chủ động mở lời chào hỏi: "Chào dì buổi sáng ạ."
Mà dì lao công trông cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên: "Chào buổi sáng cậu nhé."
Thượng Chi Đào kinh ngạc đến rớt cả cằm, cái vị Luke vốn lầm lì không thích để ý đến ai, hóa ra lại là người có giáo dưỡng tốt đến thế sao? Cô đi phía sau suy nghĩ lung tung, suýt chút nữa là đâm sầm vào Loan Niệm khi anh đột ngột dừng lại.
"Ngày nào cô cũng đến vào giờ này à?" Loan Niệm đột nhiên hỏi cô.
"Dạ vâng ạ." Biểu cảm của Thượng Chi Đào có chút ngơ ngác: "Tầm giờ này đường không bị tắc ạ."
Thấy Loan Niệm quay người bước đi, cô vội bước nhanh lên phía trước hỏi: "Có công việc nào cần em xử lý vào buổi sáng không anh Luke?"
"Cô cần xử lý công việc gì, chẳng lẽ không phải nên đi hỏi sếp của cô sao?"
"Thế tại sao anh lại hỏi em ngày nào cũng mấy giờ đến ạ?" Đúng là cái đồ cứng đầu, cứ thích truy hỏi đến cùng cho bằng được.
"Để xem cô chăm chỉ được bao lâu."
Loan Niệm cười như không cười, buông lại một câu rồi xoay người đi thẳng. Thượng Chi Đào mang khuôn mặt đầy hoài nghi đi theo sau anh, rồi rẽ vào vị trí làm việc của mình. Lúc ngồi xuống, cô ngước mắt nhìn về phía văn phòng của Loan Niệm, anh đã ngồi trước bàn làm việc và mở máy tính lên từ lúc nào.
Thượng Chi Đào nhớ lại lời Lumi nhận xét về Loan Niệm: Anh ấy nghiêm khắc, nhưng khi làm việc thì cực kỳ nghiêm túc.
Thượng Chi Đào cảm thấy Lumi nói chuẩn không cần chỉnh, lúc làm việc anh thực sự rất nghiêm túc, nghiêm túc hơn Alex nhiều. Alex làm Marketing, quanh năm suốt tháng chơi đùa với đời, thường xuyên chẳng thấy bóng dáng đâu. Nhưng Alex được cái là dễ tính, dễ chiều, ngày nào cũng tươi cười hớn hở. Không giống như Luke, lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền. Đã thế, còn không ngừng mỉa mai, châm chọc người khác. Thật là đáng ghét mà!
Thượng Chi Đào vừa nghĩ ngợi vừa mở file tài liệu, viết kế hoạch làm việc của ngày hôm đó vào. Cô biết rõ bản thân không có đường tắt để đi, lại càng không muốn bị đào thải, tuyệt đối không thể để Luke đạt được ý nguyện. Cô lại nhớ đến việc Loan Niệm khuyên cô đổi việc, hiện tại cô cảm thấy bị đào thải không có gì xấu hổ, bị Loan Niệm nói ra nói vào mới là điều nhục nhã nhất.
Chẳng biết vì sao, trong lòng cô ngấm ngầm nảy sinh tâm lý ganh đua, muốn phân cao thấp với Loan Niệm.
Loan Niệm đương nhiên không hề biết Thượng Chi Đào đang âm thầm đấu đá với mình, trong tay anh đang có một dự án lớn phải theo sát, nhưng nhân sự bên bộ phận Sáng tạo không đủ, trao đổi với mấy bộ phận khác đều không có kết quả. Thế là anh liền hỏi Alex: "Có thể điều động cho tôi hai người chuyên chạy thực thi (Execution) được không?"
"Chuyên chạy thực thi nghĩa là sao?"
"Là kiểu không cần phải động não, giúp tôi xử lý một số tài liệu, tư liệu mang tính máy móc, và theo dõi tiến độ quy trình." Loan Niệm nghĩ nghĩ rồi bồi thêm một câu: "Tìm người nào nhanh nhẹn, lanh lợi chút nhé."
"Lumi và Flora đi." Alex thừa biết Loan Niệm bồi thêm câu đó là có ý gì, chẳng phải là đang chê Thượng Chi Đào không làm được việc sao? Anh càng không thích thế: "Vừa vặn hai đứa nó là người đối ứng công việc với bộ phận của ông, dễ ra tay."
"Không được."
"Ai không được?"
"Flora không được."
"Thế thì hết người rồi..." Alex bắt đầu giở trò ăn vạ. Ở công ty người khác nhường nhịn Loan Niệm vì kiêng nể việc anh ta có thể thực sự sẽ được bổ nhiệm giống như lời đồn. Nhưng Alex thì thèm vào chấp cái đó, dân làm Marketing đi đến đâu mà chẳng tìm được việc chứ? Ông nhìn không vừa mắt tôi thì được, chứ nhìn không vừa mắt người của tôi là không xong đâu. Nói đi cũng phải nói lại, Alex là một người cực kỳ bảo bọc, che chở cho cấp dưới của mình.
Loan Niệm nghe ra ẩn ý của Alex rồi, Thượng Chi Đào thích dùng thì dùng, không dùng thì bộ phận Marketing không còn ai khác nữa đâu. Anh ngước mắt lên thì thấy Thượng Chi Đào đang đứng dậy, cách một tấm vách ngăn nói chuyện với Kitty. Kitty không biết đang nói cái gì, trông có chút hống hách, bề trên, còn Thượng Chi Đào thì cứ liên tục gật đầu lia lịa.
Đúng là đồ không có tiền đồ. Đối với sếp thì khúm núm kính cẩn, đối với đồng nghiệp cùng đợt cũng không ngẩng đầu lên nổi. Loan Niệm khẽ nhíu mày, nói với Alex: "Được rồi. Ông có thể tuyển thêm người nào dùng được việc chút không? Tracy không phải cấp chỉ tiêu nhân sự (Headcount - HC) cho ông rồi à?"
"Đang tuyển đây! Hai đứa này cứ cho ông mượn dùng trước, dùng xong nhớ trả gấp cho tôi đấy."
"Được. Bảo hai đứa nó tối nay thu dọn hành lý, ngày mai đi Quảng Châu với tụi tôi."
Chuyến đi công tác đầu tiên trong cuộc đời của Thượng Chi Đào đã ập đến một cách bất ngờ không kịp trở tay như thế. Giữa đêm cô về nhà thu dọn hành lý, lúc nằm lên giường thế mà lại có chút trằn trọc không ngủ được. Đi công tác thôi mà, có phải đi lấy chồng đâu, sao lại phấn khích thế này chứ? Cô dứt khoát ngồi bật dậy, lấy cuốn sổ tay ra, tự tay vẽ một bản đồ Trung Quốc bản đơn giản lên đó, rồi cắm một chiếc cờ nhỏ vào vị trí Quảng Châu. Cô vừa làm vừa nghĩ thầm: Hành trình của mình sẽ bắt đầu từ nơi đây, sau này mình còn phải đi đến nhiều nơi hơn nữa.
Cô mở thao láo mắt cho đến tận khi trời tờ mờ sáng, sau đó kéo va li đi đón chuyến bay sớm. Ánh bình minh trên đường cao tốc dẫn ra sân bay quả thực rất đẹp, bầu trời ngập tràn những sắc màu mờ ảo, khiến vạn vật trên thế gian bỗng chốc trở nên dịu dàng, mềm mại.
Cô đến sớm trước hai tiếng đồng hồ, lúc đến nơi trên người như được tắm mình trong ánh nắng sớm, vì vội vã đi đường nên gương mặt khẽ ửng hồng, mái tóc xõa tung trên vai, tỏa ra hơi ấm tràn trề. Loan Niệm đang uống cà phê, ánh mắt khẽ khựng lại một nhịp trên bóng hình vội vã kia. Thượng Chi Đào đeo một cặp kính gọng đen trên mặt, trông ngốc nghếch như một chú ngỗng tơ. Chú ngỗng tơ đó liếc nhìn anh một cái, rồi lại vờ như không thấy, đi ra một góc xa xa ngồi xuống, quay lưng lại phía anh.
Khá khen cho cô.
Kỹ năng diễn xuất đúng là vụng về hết chỗ nói.
Thượng Chi Đào cảm giác như có gai đâm sau lưng, tổng thể cứ thấy Loan Niệm đang nhìn chằm chằm vào mình. Là do cô chột dạ nên mới giả vờ như không nhìn thấy anh. Chứ không thì sao nữa? Lại gần chào một tiếng rồi bị anh ta ngó lơ bơ vơ một góc à? Cô không hề biết cái tấm lưng đứng thẳng tắp của mình đã tố cáo sự căng thẳng tột độ, trông như thể đang chờ đợi ai đó đến giải cứu mình vậy. Đáng thương tội nghiệp vô cùng.
Cuối cùng cũng trông ngóng được Lumi thong thả bước tới với dáng điệu như một siêu mẫu, Thượng Chi Đào thở phào một cái nhẹ nhõm, vẫy vẫy tay với chị: "Lumi ơi."
"Ồ, đến sớm thế em. Ơ kìa? Kia không phải Luke sao?"
"Thế ạ? Luke cũng đến rồi ạ?" Thượng Chi Đào giả bộ quay đầu lại nhìn, thấy Loan Niệm đang cúi đầu đọc sách, trông như không nghe thấy gì.
Lumi kéo Thượng Chi Đào đến trước mặt anh: "Chào Luke buổi sáng nha."
"Chào buổi sáng." Loan Niệm ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách, nhìn thấy bộ dạng giả vờ như "bây giờ mới nhìn thấy anh" của Thượng Chi Đào, anh bĩu môi một cái: "Cô cũng buổi sáng tốt lành, Flora."
Ủa? Chủ động chào buổi sáng cơ à?
Nhìn thấy sự trêu chọc hiện rõ trong ánh mắt của Loan Niệm, Thượng Chi Đào mặt mũi đỏ bừng lên như gấc chín: "Chào anh Luke buổi sáng ạ."
"Em đỏ mặt cái gì thế?" Lumi đột nhiên quay sang hỏi Thượng Chi Đào như vậy, Thượng Chi Đào ở phía sau liền lén lút dùng ngón tay chọc chọc vào lưng chị, Lumi lại bồi thêm một câu: "Thế em chọc chị làm cái gì?"
...
Loan Niệm đột nhiên bật cười, phát ra thành tiếng rõ ràng.
Lumi ở công ty hai năm rồi, chưa bao giờ nghe thấy Loan Niệm cười kiểu như thế này, chị kinh ngạc nhìn anh, lại phát hiện ra cái lão này lúc cười lên trông đẹp trai dã man, hàm răng đều tăm tắp, sạch sẽ, nụ cười tỏa nắng rạng rỡ, chẳng giống với cái bộ dạng hãm tài ngày thường chút nào.
"Uống cà phê không?" Loan Niệm không thèm để ý đến ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm của hai người bọn họ, đứng bật dậy hỏi.
"Dạ?" Thượng Chi Đào phản ứng chậm chạp.
"Uống chứ!" Lumi phản ứng nhanh như chớp, là sếp bao mà, dại gì không bóc lột: "Đào Đào nhỏ qua xách phụ anh ấy đi em, chị vừa mới đến nơi, còn đang thở hổn hển đây này!"
Loan Niệm bước đi được hai bước, thấy Thượng Chi Đào vẫn đứng ngốc ra đó, anh liền quay đầu lại buông một câu: "Có đi không thì bảo?"
Bình luận