Chương 70: Cả phòng ngập tràn mùi giấm
Sau khi giải quyết được nguy cơ cho Tống Hoan , Hoắc Tư Dực bỗng nhận ra sự mâu thuẫn giữa lời nói và hành động của mình có thể sẽ khiến cấp dưới cười nhạo. Anh bèn ngước nhìn Phong Cảnh. Quả nhiên Phong Cảnh đang nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý. Tuy hai người là quan hệ cấp trên cấp dưới , nhưng vì lớn lên cùng nhau nên anh rất hiểu Phong Cảnh. Ánh mắt này rõ ràng là đang châm chọc anh.
Hoắc Tư Dực lập tức có chút tức giận , tối sầm mặt chất vấn : "Cậu còn đứng chôn chân ở đó làm gì?"
Phong Cảnh bị ánh mắt sắc bén của anh nhìn đến sởn gai ốc. Không phải anh ta muốn đứng đây bầu bạn với bạo quân , mà là bạo quân chưa cho phép anh ta đi nên anh ta mới không dám rời đi.
"Nếu... nếu Anh Hoắc không có dặn dò gì khác , tôi... tôi xin phép ra ngoài trước." Nói xong câu này , Phong Cảnh vội vàng chuồn ra ngoài.
Hoắc Tư Dực lạnh lùng nhìn theo anh ta , cho đến khi cánh cửa văn phòng đóng lại mới thu hồi ánh mắt , nhìn chằm chằm Tống Hoan trên màn hình một lúc , khẽ mở đôi môi mỏng , uất ức thốt ra hai chữ
: "Đồ đê tiện!"
Ngoài cửa, Phong Cảnh như vừa thoát chết , lau mồ hôi trên trán. Phong Trì và Phong Xiết đều xúm lại gần , họ thấp giọng hỏi : "Anh Hoắc sao rồi?"
"Hội chứng hậu thất tình, rất nghiêm trọng." Phong Cảnh nói với vẻ mặt lạnh lùng. Anh ta đưa tay nới lỏng cà vạt , dặn dò Phong Trì : "Điều vài vệ sĩ đến Bảo tàng mỹ thuật để bảo vệ phu nhân , nhớ là đừng để phu nhân phát hiện."
"Đây là ý của Anh Hoắc sao?" Phong Xiết hỏi. "Anh Hoắc đã mắng Tống Hoan là đồ đê tiện suốt nửa ngày , rõ ràng là ghét đến tận xương tủy , làm sao có thể còn phái người đi bảo vệ cô được!" Phong Cảnh véo một cái vào đầu Phong
Xiết : "Thông minh không đủ thì bớt nói lại , hỏi nhiều chuyện làm gì?"
Phong Xiết ngây ngô gãi gãi gáy , không dám nói gì nữa. Phong Trì vội vàng điều động vài vệ sĩ sắp xếp đến Bảo tàng mỹ thuật.
Tống Hoan hoàn toàn không biết Hoắc Tư Dực vẫn luôn dõi theo mình , kể từ đêm qua anh giận dữ bỏ đi thì không còn liên lạc với cô nữa. Cô theo bản năng nghĩ rằng anh sẽ không thèm để ý đến cô trong một thời gian ngắn.
Không để ý cũng tốt , cả hai cùng nhau bình tâm.
Sau khi lại một lần nữa chọc tức Cát
Long Nhất đến mức phải bỏ đi , Tống
Hoan cảm thấy khá vui. Nghĩ đến chuyện Ôn Nghi vừa rồi đã dũng cảm bảo vệ mình , cô lại một lần nữa cảm thấy ấm lòng.
Trong đoàn làm phim này, Ôn Nghi là người thấp kém nhất , dường như ai cũng có thể giẫm lên đầu cô ấy một cái. Bản thân cô ấy cũng cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình , để có thể sống sót trong chương trình này và kiếm được chút tiền thù lao ít ỏi. Nhưng khi cô bị Cát Long Nhất nhắm vào , Ôn Nghi lại dũng cảm đứng lên. Khoảnh khắc đó, Ôn Nghi nhất định đã không hề nghĩ đến hậu quả. Người bạn này, cô kết giao chắc rồi.
"Ôn Nghi, cảm ơn cô vừa nãy đã che chở cho tôi như vậy. Đi thôi, tôi mời cô ăn tối." Tống Hoan nói.
"Tống Hoan, cô đừng khách sáo với tôi. Thực ra tôi cũng chẳng làm gì cho cô cả , ngược lại là cô đã bảo vệ tôi rất tốt khi
Tần Yến Đình bắt nạt tôi."
Lúc nói câu này, trên mặt Ôn Nghi tràn đầy vẻ lo lắng : "Tống Hoan, Cát Long Nhất hình như thật sự hận cô đấy. Vừa nãy may mà có Giám đốc bảo tàng Lý , ông ta mới không ra tay với cô. Nhưng ra khỏi bảo tàng, cô sẽ rất nguy hiểm đó."
Tống Hoan cười : "Không phải đã nói với cô rồi sao , ông ta sẽ trở thành chuột chạy ngoài đường , không có khả năng trả thù tôi đâu , cô đừng lo lắng."
Nói rồi, cô tiến lên nắm lấy tay Ôn Nghi :
"Đi thôi, tôi mời cô ăn tối." Ôn Nghi ngoan ngoãn đi theo Tống Hoan. Cũng không biết tại sao , cô ấy lại tin tưởng Tống Hoan một cách tự nhiên , vẻ mặt và lời nói tự tin của Tống Hoan luôn khiến cô ấy cảm thấy yên tâm.
Hoắc Tư Dực vẫn luôn theo dõi mọi hành động của Tống Hoan qua camera. Khi thấy cô nắm tay Ôn Nghi , vừa đi vừa cười nói , gương mặt anh bỗng chốc tối sầm.
Cô chưa bao giờ nắm tay anh như vậy. Đối với người khác thì tốt như thế , đối với anh thì lại lạnh lùng tuyệt tình. Đồ đê tiện!
Cả căn phòng ngập tràn mùi giấm chua.
Vì chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ phát sóng tiếp theo , nên Tống Hoan và Ôn
Nghi không đi xa , chỉ ăn tối ở nhà hàng đối diện bảo tàng mỹ thuật. Tuy không phải là nhà hàng cao cấp , nhưng cũng là đẳng cấp mà Ôn Nghi bình thường không dám bước vào , nên cô ấy hơi dè dặt.
"Tống Hoan, ăn ở đây chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ , để tôi mời cô cho." Ôn Nghi nói.
Tống Hoan cười cầm lấy thực đơn : "Đã nói là tôi mời cô mà , đừng tranh với tôi nữa. Chỉ cần cô không sợ bị người khác chê cười vì ăn cơm với một cô gái xấu xí là được."
"Làm gì có chuyện đó!" Ôn Nghi cũng cười Tống Hoan : "Tôi đã quan sát kỹ ngũ quan của cô rồi , thực ra cô chẳng hề xấu đâu , chỉ là cách trang điểm hơi chói mắt thôi. Hay là cô thử đổi một kiểu trang điểm khác xem?"
"Tôi quen rồi." Tống Hoan cười qua loa. Vì biết Ôn Nghi không quen với các món ăn ở đây , sợ cô ấy ngại gọi món , nên cô đã gọi sẵn đồ ăn.
Sau khi gọi món xong , cô chống tay lên cằm , nhìn Ôn Nghi hỏi : "Ôn Nghi, ước mơ của cô là gì?"
Cô hỏi câu này , vốn dĩ muốn xem Ôn Nghi có hứng thú phát triển trong giới hội họa không , nếu Ôn Nghi có ý muốn , cô có thể giúp cô ấy vào nghề. Nhưng câu trả lời của Ôn Nghi lại là : "Ước mơ lớn nhất của tôi bây giờ là mời được Thần y Vân An!"
Bình luận