Chương 62: Thật sự quá ghê tởm

Tiếng hát chói tai trong phòng livestream đến từ một nhân viên bên cạnh Cát Long Nhất, giọng điệu vô cùng khoa trương, tràn đầy vẻ nịnh bợ. Nguyên nhân là vì anh ta nhìn thấy bức tranh mà Thẩm Thanh Âm vừa vẽ trong lớp học.

"Trời ơi, kỹ năng vẽ của cô Thẩm thật sự khiến người ta phải trầm trồ thán phục, quả nhiên là một tài nữ xuất chúng".

Tiếp nối nhân viên này, những người khác cũng liên tục cất tiếng khen ngợi, lời tâng bốc bay rợp trời.

Tổ quay phim dưới sự chỉ đạo của Mao Huyên, đô quay cận cảnh bức tranh của Thẩm Thanh Âm.

Khi ống kính quay trở lại, Thẩm Thanh Âm đứng giữa đám đông, cười tươi như một đóa hoa: "Tôi biết tất cả quý vị ở đây đều là những người tài năng trong giới hội họa, xin mọi người hãy chỉ dạy thêm ạ".

"Cô Thẩm vẽ đẹp như vậy, chúng tôi nào có tư cách chỉ giáo cô nữa. Người có thể hướng dẫn cô nâng cao kỹ năng vẽ lên một tầm cao mới chỉ có Đại sư Cát mà thôi".

Nghe vậy, Cát Long Nhất đắc ý cười cười , cũng nhìn bức tranh của Thẩm Thanh Âm liên tục gật đầu: "Kỹ năng vẽ cơ bản quả thực rất vững chắc, chỉ cần chút chỉ dẫn là có thể đạt được bước nhảy vọt về chất, tiến lên một đẳng cấp cao hơn".

Thẩm Thanh Âm đúng lúc đứng ở vị trí đã được tổ chương trình sắp xếp từ trước, đi về phía trước.

"Từ khi tự học vẽ đến nay, ước mơ lớn nhất của em là có thể bái Đại sư Cát làm thầy. Không biết hôm nay em có may mắn không, có thể lọt vào mắt xanh của Đại sư Cát không". "Ha ha ha..."

Cát Long Nhất giữ vững vẻ đạo mạo của một đại sư, cười vang: "Thanh Âm à, em và tôi xem như là có duyên hướng về nhau vậy. Tôi rất tán thưởng tài năng của em, đang có ý định nhận em làm học trò. Vừa nãy còn sợ em chê miếu nhỏ mà không chịu vào ấy chứ".

"Cảm ơn thầy". Thẩm Thanh Âm cúi gập người thật sâu: "Em không biết phải diễn tả tâm trạng kích động của mình lúc này như thế nào nữa. Đại sư Cát là một nhân vật huyền thoại trong giới hội họa , có

thể trở thành học trò của thầy là phúc ba đời của em".

Những người xung quanh đều vỗ tay nhiệt liệt, như thể đây là một sự kiện trọng đại đang diễn ra.

"Chúc mừng Đại sư Cát đã nhận được một học trò xuất sắc. Sau này Đại sư Cát và cô Thẩm cùng nhau hợp lực, nhất định sẽ tạo nên kỳ tích trong giới hội họa".

"Đại sư Cát lại thu nhận thêm một đệ tử ưu tú, đây là một sự kiện lớn đối với giới hội họa Hải Thành , nên tổ chức một buổi lễ bái sư trang trọng mới phải".

"Chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ chuẩn bị ngay lập tức, nhất định phải hoàn thành buổi lễ bái sư một cách viên mãn trước khi Chung kết cuộc thi tranh sơn dầu Cúp Tinh Hán tối nay bắt đầu".

Cát Long Nhất bình thường vốn thích nghe người khác nịnh bợ, làm việc gì cũng thích phô trương. Những người xung quanh ông ta đều học được cách chiều lòng ông ta , một tràng tâng bốc và ca ngợi khiến Cát Long Nhất càng thêm hớn hở, mặt mày hồng hào.

Buổi lễ bái sư là một phần đã được tổ chương trình sắp xếp từ trước , chỉ là mượn lời của đám xun xoe nịnh nọt này để nói cho khán giả trong phòng livestream nghe mà thôi.

Khán giả trong phòng livestream không biết sự thật, thật sự đã bị đám kẻ đồi bại đạo đức giả này lừa gạt.

"Wow! Nữ thần Thanh Âm đã trở thành học trò của Đại sư Cát, sau này chắc chắn sẽ có một con đường thuận lợi trong giới hội họa!"

"Thẩm Thanh Âm quá xuất sắc, người ưu tú đi đến đâu cũng tỏa sáng (*)"

"Tôi rất mong chờ buổi lễ bái sư lần nữa , tôi nghe nói Đại sư Cát rất coi trọng lễ nghi cổ điển , buổi lễ bái sư lần này chắc chắn sẽ mang đến cho chúng ta những bất ngờ và sự chấn động không thể đoán trước (*)".

Đến đây, hình ảnh của Thẩm Thanh Âm đã vô cùng rạng rỡ , khu vực bình luận trong phòng livestream tràn ngập lời khen ngợi. Các khách mời khác và nhân viên đi cùng không biết sự thật tại hiện trường cũng đều vô cùng ghen tị.

Tần Viễn Trạch đứng ở vị trí gần của mình, nhìn Thẩm Thanh Âm được mọi người vây quanh như sao vậy trăng , đôi mắt lấp lánh ý cười, vẻ mặt như thể "ta cũng được vinh dự lây".

Chỉ có Tống Hoan khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy châm biếm.

Màn kịch mà Cát Long Nhất và Thẩm Thanh Âm diễn, thực sự khiến cô cảm thấy ghê tởm.

Khi lớp học mới bắt đầu, cô còn nghĩ Cát Long Nhất sẽ trực tiếp vẽ tranh tại chỗ. Ai ngờ ông ta chỉ nói suông thao thao bất tuyệt. Các tác phẩm dùng để giảng dạy đều là do học trò của ông ta chấp bút , mọi người từ đầu đến cuối cũng không thấy ông ta vẽ một nét nào.

Những người có mặt tại hiện trường không ai dám nói gì. Khán giả trong khu vực bình luận của phòng livestream ban đầu đều rất ngạc nhiên, hỏi tại sao Đại sư Cát dạy học lại không tự mình chấp bút làm mẫu?

Mãi không ai trả lời câu hỏi này. Sau đó có người tìm lý do giúp ông ta, nói rằng địa vị của Đại sư Cát trong giới hội họa cực kỳ cao , các tác phẩm của ông ta đều là những vật quý giá, không thể tùy tiện vẽ hay tùy tiện trưng bày. Đại sư tự nhiên có những quy tắc và phong thái riêng của một đại sư.

Dần dần, luận điệu này đã chiếm ưu thế trong khu vực bình luận, và không ai còn nghi ngờ gì nữa , thậm chí còn cảm thấy ông ta làm vậy là điều đương nhiên.

Màn thao tác ma quỷ của Cát Long Nhất, có thể lừa được khán giả trong phòng livestream và các khách mời khác tại

hiện trường , nhưng lại không thể lừa được đôi mắt của Tống Hoan. Cô thấy rõ ông ta vốn dĩ không biết vẽ , nội dung giảng dạy trong lớp cũng hoàn toàn là đọc thuộc lòng lời thoại.

Điều này thật sự quá nực cười. Đường đường là một Hội trưởng Hiệp hội họa sĩ Hải Thành , một đời đại sư với các tác phẩm đã đoạt nhiều giải thưởng lớn trong và ngoài nước , lại hóa ra là một kẻ không biết vẽ.

Vậy thì, những tác phẩm đoạt giải của ông ta từ đâu mà có?

Ông ta đã thao túng quy trình như thế nào để trở thành Hội trưởng Hiệp hội họa sĩ?

Bản thân Cát Long Nhất đã giả dối, vậy thì bức tranh ông ta cung cấp cho Thẩm Thanh Âm để tham gia cuộc thi, chắc chắn cũng không phải do ông ta tự tay vẽ. Rốt cuộc ai là tay sai đứng sau ông ta?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập