Chương 45: Uống bát canh này sẽ thế nào
Bữa tối hôm nay, trên bàn ăn, không khí không có chút quỷ dị. Ban đầu, mọi người đều nghĩ sau khi bị ông cụ mắng, vẻ mặt Tống Hoan Hoan sẽ không tốt, thế nhưng lúc cô xuống ăn cơm lại không có gì khác thường, Hoắc Tư Dực cũng chẳng có vẻ gì khác với ngày thường. Thế nên, mọi người đều không đoán được rốt cuộc Hoắc lão gia đã gọi hai vợ chồng này vào thư phòng nói những gì.
Khi mọi người đang nghi ngờ, quản gia bưng một bát canh đặt bên tay Hoắc Tư Dực. Hoắc Tư Huyền còn nhỏ, không hiểu ý nghĩa của bát canh này, nhưng những người khác thì hiểu.
Năm đó, khi Hoắc Thượng Đình đại học có một mối tình đầu, sau này lại bị gia tộc ép cưới Tang Mĩ Vân. Sau khi kết hôn, anh không chịu động phòng với Tang Mĩ Vân, liền bị Hoắc lão gia ép uống một bát canh như vậy, rồi bị nhốt cùng phòng với Tang Mĩ Vân. Nửa đêm, thuốc phát tác, Hoắc Thượng Đình không thể kiềm chế được bản thân, từ đó mới có đêm tân hôn với Tang Mĩ Vân.
Hôm nay Hoắc Tư Dực được sắp xếp bát canh này, mọi người đều hiểu ra tất cả.
Đêm tân hôn Hoắc Tư Dực không động phòng với Tống Hoan Hoan, ngày ngày ngọt ngào bảo vệ nàng cũng chỉ là diễn kịch, mục đích là để lừa Hoắc lão gia.
Nhưng Hoắc lão gia có hỏa nhãn kim tinh nên đã nhìn ra. Vừa rồi lão gia gọi hai vợ chồng vào mắng, bây giờ lại dùng bát canh này ép Hoắc Tư Dực động phòng với Tống Hoan Hoan.
Nghĩ thông suốt những điều này, mọi người đều nhìn Hoắc Tư Dực với ánh mắt đồng cảm. Có người đàn ông nào nhìn Tống Hoan Hoan xấu xí như vậy mà ăn nổi, Hoắc Tư Dực nếu trong tác dụng của thuốc mà ngủ với Tống Hoan, sau tỉnh lại mà không phát điên mới là lạ?.
Ngươi thừa kế đáng thương!
Hoắc Tư Huyền không hiểu chuyện, vẫn cứ ồn ào: “Bát canh của anh cả trông ngon quá, em cũng muốn uống!”
Diệp Nhã Kỳ ngồi bên cạnh Hoắc Tư
Huyền, nhẹ nhàng kéo tay áo của cậu:
“Tiểu Huyền, đừng nói bậy!”
Hoắc Tư Huyền vốn là tên ham ăn, bị tước đoạt quyền ăn uống liền vô cùng kích động: “Em nói bậy gì chứ? Nhà họ Hoắc nghèo đến mức chỉ làm được một bát canh thôi à? Em đang tuổi lớn mà đến một bát canh cũng không được uống sao?”
Hoắc Thượng Đình bị bát canh này khơi gợi lại chuyện đau lòng, đang bực bội, liền chộp lấy một cái đùi gà nhét vào miệng Hoắc Tư Huyền.
Rồi lạnh lùng mắng: “Ăn cơm đi! Anh cả gánh vác cả Nhà họ Hoắc, rất vất vả, nên phải uống canh bổ thận, còn là một đứa trẻ suốt ngày chỉ biết ăn chơi bố cái gì? Nhìn con béo ú như thế kia, bố nữa thì chặn m.á.u m.ũi bây giờ!”
Hoắc Tư Huyền bị một tràng mắng này dọa cho không dám nói gì nữa.
Tang Mĩ Vân vừa nãy còn đang chờ xem trò cười của Tống Hoan, giờ lại cúi đầu một cách khó coi, hận không thể khiến người ta không cảm nhận được sự tổn tại của mình, bởi vì bát canh này lại một lần nữa nhắc nhở mọi người, cô là một người vợ không được chồng yêu thương.
Nhà ăn rộng lớn đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh, tất cả mọi người đều đang chờ đợi quyết định của Hoắc Tư Dực.
Hoắc Thượng Đình năm đó phải khuất phục, vì nếu anh rời khỏi nhà họ Hoắc thì không thể sinh tồn.
Nhưng Hoắc Tư Dực thì khác, cả Nhà họ Hoắc đều phải dựa vào anh mới có thể phát triển tốt hơn, nếu anh tự lập nghiệp, cũng sẽ là một ông trùm huyền thoại trong giới kinh doanh.
Cho nên nếu anh kiên quyết không nghe theo, Hoắc lão gia cũng chẳng có cách nào với anh.
Diệp Nhã Kỳ nhẹ nhàng cắn môi, trong lòng không thể không lo lắng, chỉ sợ
Hoắc Tư Dực bưng bát canh đó lên uống.
Sự cái gì thì cái đó đến, Hoắc Tư Dực ăn sạch đồ ăn trong đĩa, rồi bình thản bưng bát canh lên, uống cạn không còn một giọt.
Mọi người:?
Người thừa kế quả nhiên xứng đáng là người được Hoắc lão gia chọn lựa kỹ lưỡng, đúng là có tinh thần trách nhiệm vô song đối với gia tộc.
Vì tuân thủ gia huấn quy gia, mà không tiếc tự làm khổ mình ngủ với một người xấu xí.
Ánh mắt của mọi người bỗng có một chút cảm xúc bi tráng, người thừa kế thật vĩ đại, bọn họ tự thấy hổ thẹn không bằng!
Còn Diệp Nhã Kỳ thì suýt chút nữa chảy
m.á.u mũi, Hoắc Tư Dực đã uống bát canh này, thì có nghĩa là anh đã chấp nhận số phận, sẽ coi Tống Hoan là vợ và giữ lại trong Nhà họ Hoắc.
Vậy có phải làm sao?
Hoắc lão gia thì cười tít mắt, vô cùng hài lòng với kết quả này, trong mắt ông, Hoắc Tư Dực cưới Tống Hoan tuy có chút tủi thân, nhưng lại là kết quả viên mãn nhất.
Ông năm đó vì Hoắc Tư Dực mà thiếu nợ ân tình của lão gia Nhà họ Thẩm, ân tình này cũng nên do chính Hoắc Tư Dực hoàn trả.
Khi Hoắc Tư Dực còn nhỏ mắc một căn bệnh rất nặng, tưởng chừng như không qua khỏi, đã uống một viên Vĩnh Hương Hoàn do lão gia Nhà họ Thẩm gửi tới, nhờ đó mà chuyển nguy thành an.
Một thời gian sau, Hoắc lão gia mới biết, viên thuốc Vĩnh Hương Hoàn có được hiệu thần kỳ đó, là do cô con dâu Nhà họ Thẩm chưa bao giờ lộ mặt, tức mẹ của
Tống Hoan, Tống Cấm nghiên cứu chế ra.
Vì vậy, xét về căn nguyên, Nhà họ Hoắc nợ ân tình của mẹ Tống Hoan.
Bây giờ để Tống Hoan làm vợ của Hoắc Tư Dực, mới coi là thật sự báo đáp ân nghĩa của viên thuốc đó, đây là số mệnh của Hoắc Tư Dực.
Hoắc Tư Dực không bận tâm người khác nhìn mình bằng ánh mắt như thế nào, sau khi đặt bát canh xuống liền lên lầu
Tống Hoan ban đầu không biết bát canh này có ẩn ý gì, nhưng sau khi quan sát một lượt sắc mặt và ánh mắt của mọi người, cô cũng đoán ra được, lúc này mới chợt hiểu ra lời Hoắc lão gia nói "tối nay sẽ sắp xếp ổn thỏa" là có ý gì. Anh Hoắc uống bát canh này sẽ thế nào?
Tối nay cô còn định nói rõ mọi chuyện với anh ấy mà...
Bình luận