Chương 38: Hoắc Phu nhân miệng nói không mà lòng nói có
Nhìn vẻ kiểu kiêu ngạo đáng yêu của cô gái, Hoắc Tư Dực mỉm cười, không nói gì mà đi thẳng vào phòng tắm.
Tống Hoan nghĩ rằng anh đã đồng ý, vui vẻ chui vào chăn, còn tiện tay tắt đèn.
Nhớ lại đêm tân hôn, anh cũng đối xử với cô vô lý và độc đoán như vậy, cô cũng muốn cho anh nếm thử cảm giác mồ mẫm trong bóng tối để ngủ trên ghế sofa.
Mười phút sau, Hoắc Tư Dực bước ra khỏi phòng tắm, đối mặt với căn phòng tối om, không khỏi dừng lại.
Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, ánh sáng yếu ớt mờ ảo in hình dáng cô gái đang nằm trong chăn, nhỏ nhắn mềm mại, ngay cả tiếng thở cũng nhẹ nhàng.
Mấy ngày đi công tác, đêm nào anh cũng nhớ mùi hương thoang thoảng trên người cô, nhớ cảm giác ôm và hôn cô, đặc biệt khi nghĩ đến vẻ gợi cảm, quyến rũ của cô vào đêm chia tay, trong lòng anh như có một chiếc vuốt không ngừng cào cấu, khiến anh mất ngủ khó chịu.
Giờ phút này được ở chung một phòng, lòng đã yên nhưng cơ thể lại bồn chồn, toàn bộ máu trong người như đang chảy nhanh về một nơi, miệng lưỡi khô khàn đến lạ.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Thực ra Tống Hoan không ngủ, lúc người đàn ông đang nhìn cô, cô cũng lén lút nhìn anh.
Trước đây đều là anh tùy ý nhìn cô, cô xấu hổ né tránh, đêm nay mượn bóng tối che lấp, ánh mắt của cô cũng rất phóng túng, từ đầu đến chân đều nhìn anh một lượt.
Anh vừa tắm xong, mang theo hơi nóng ẩm ướt, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, cơ thể vạm vỡ rắn chắc toát ra một hơi thở nam tính nóng nàn, bao trùm mọi ngóc ngách trong phòng.
Tỷ lệ cơ thể của anh thực sự rất hoàn hảo, cơ bắp săn chắc hiện về đẹp hoang dã và gợi cảm không hề thua kém người mẫu hàng đầu, phụ nữ nào nhìn xong có thể chống lại sức hút này chứ?
Tống Hoan tự nhận, cô thật sự đã bị mê hoặc, cô cũng không phải là người lãnh cảm, bình thường cũng thích ngắm trai đẹp, Hoắc Tư Dực chính là cực phẩm trong cực phẩm, ngay cả trong bóng tối lén lút ngắm nhìn cũng khiến cô cảm thấy rất mãn nhãn.
Ngay lúc cô đang lén lút mừng thầm, Hoắc Tư Dực đột nhiên vứt chiếc khăn tắm trong tay, sải bước đến giường, chưa kịp để cô nghĩ thông, anh đã vén chăn lên, nằm xuống bên cạnh cô.
Giây tiếp theo, cánh tay rắn chắc của anh vòng qua eo, ôm cô vào lòng.
"Á!"
Tống Hoan giật mình, tim đập thình thịch, chuyển biến quá nhanh, cô không kịp thích ứng.
Cô chỉ cần lén lút thưởng thức thân hình của anh là đủ, không cần nhiệt tình như vậy đâu…
"Hoắc, Anh Hoắc, anh ngủ sai chỗ rồi, tối nay sofa mới là nơi thuộc về anh."
"Hứ!"
Hoắc Tư Dực cười khẽ một tiếng, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên eo anh, "Chỉ lén lút nhìn có gì hay, sao vào chẳng phải tốt hơn sao?"
"Ai, ai lén lút nhìn chứ?"
Hoắc Tư Dực không để ý đến lời phản bác miệng nói không mà lòng thì có của cô, nắm bàn tay nhỏ của cô sờ hết eo anh, rồi đến ngực anh, giọng nói đầy mê hoặc hỏi cô, "Lúc mộng du sờ, và lúc tỉnh táo sờ, cảm giác có khác nhau không, hả?"
Tống Hoan chỉ muốn tìm một cái hố chui xuống, cảm giác như lòng bàn tay sắp bị anh làm cho nóng đến chảy.
Lúc mộng du sờ anh thì cô không có ký ức, dĩ nhiên là lúc tỉnh táo sờ mới có cảm giác, nhưng cô cố chấp nói, "Không có gì khác biệt."
"Không có gì khác biệt sao?"
"Đúng vậy, đều giống như sờ đá."
"Chậc!"
Hoắc Tư Dực không khỏi tặc lưỡi, "Hoắc phu nhân nhất định phải giả vờ ngây ngô với tôi sao? Rõ ràng là em thèm khát cơ thể tôi, còn không chịu thừa nhận! Phụ nữ thèm khát cơ thể chồng mình đâu phải là chuyện mất mặt, em trốn tránh cái gì? Tôi lại đâu phải là không cho!"
"Anh đừng nói nữa!"
Tống Hoan nhanh chóng đưa tay che miệng anh lại, không cho anh nói tiếp.
Anh chàng này nói chuyện với cô không bao giờ biết giữ kẽ, lần nào cũng trêu chọc đến mức cô đỏ mặt, cô cảm thấy thật là muốn tức.
"Anh Hoắc, tôi thừa nhận tôi thấy sắc này lòng tham anh, nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, chứ không có ý định có bất kỳ mối quan hệ xa hơn với anh, điều này cũng giống như các cô gái trong mơ tưởng về hoàng tử bạch mã, nhưng khi tỉnh dậy thì đều tan biến hết, anh đừng lúc nào cũng trêu chọc người khác như vậy."
Hoắc Tư Dực bị cô che môi không nói được, bên hông lén lòn bàn tay mềm mại của cô.
Tống Hoan chỉ cảm thấy môi anh cũng nóng đến đáng sợ, nhanh chóng rút tay lại, giây tiếp theo tấm mắt tối sầm, người đàn ông đã đè lên người cô, hôn mạnh vào môi cô, ép cơ thể nhỏ bé của cô hoàn toàn vào lòng anh.
Trong lòng Tống Hoan muốn phản kháng, nhưng cơ thể không nghe lời, đầu óc cũng bắt đầu quay cuồng, mùi hương trong trẻo, sạch sẽ trên người đàn ông khiến cô không thể kiềm chế được mà đắm chìm vào.
Cô không đội tóc giả, tóc đen như thác đổ trên gối, Hoắc Tư Dực khẽ vuốt đã cảm nhận được sự mượt mà.
Anh hôn môi cô một lúc, lại hôn lên tai nhỏ của cô, kề sát tai cô thì thầm, "Hoắc phu nhân, thấy sắc nảy lòng tham là một khởi đầu rất tốt, tôi rất thích khởi đầu này."
Chiếc khăn tắm trên người anh đã trở nên lỏng lẻo, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, Tống Hoan cảm thấy vô cùng nguy hiểm, nhanh chóng dùng tay đẩy vào ngực anh, muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại như bức tường đồng vách sắt, không hề nhúc nhích.
Anh không những không buông cô ra, còn lại lần nữa ôm cô vào lòng, "Hoắc phu nhân, bây giờ em có muốn có một chút quan hệ xa hơn với tôi không, loại mà khi tỉnh dậy hoàng tử bạch mã cũng không tan biến ấy..."
Bình luận