Chương 63: Đây là quan tâm lẫn nhau mà

"Được rồi, ông tin cháu, vậy thì cứ nhận lấy món quà này đi, thứ này không quý trọng bằng cháu đâu."

Lão gia tử đã nói đến mức đó, Vân Tô không từ chối nữa: "Vâng, cháu xin nhận ạ, cảm ơn ông nội."

Tần lão gia tử lúc này mới buông bàn tay đang ôm ngực xuống: "Thực ra ông nhìn ra được cháu là một đứa trẻ ngoan, nhất định sẽ không lừa ông đâu."

Vân Tô: "..."

Kỹ năng diễn xuất của hai ông cháu nhà này... đỉnh thật đấy!

"Ồ, còn có rượu trái cây cháu thích uống nữa, ông cũng mang qua cho cháu một ít." Lão gia tử cười nói: "Buổi tối có thể cùng uống với Tư Yến."

Vân Tô mỉm cười: "Cảm ơn ông nội."

"Không cần khách sáo với ông." Nói đoạn, lão gia tử đứng dậy: "Vậy ông đi trước đây."

Vân Tô lập tức đứng dậy theo: "Ông đi ạ? Sao ông không ở lại đây?"

"Không ở đâu, ta vẫn nên về cái nhà cũ của mình thôi, ở cả đời quen rồi."

Nếu không phải vì muốn vun đắp cho hai người ở bên nhau, lão gia tử đã không ở lại công quán. Hiện tại hai đứa đã về trang viên, lại còn ở chung một phòng, ông không cần thiết phải ở lại nữa.

Vẫn là không khí ở nhà cũ khiến ông thấy thoải mái nhất, mọi ký ức tươi đẹp đều ở đó, ông không nỡ rời đi, cũng chẳng muốn đi đâu cả.

"Vậy ít nhất ông cũng ở lại dùng cơm tối rồi hãy đi, Tư Yến chắc sẽ về sớm thôi ạ." Vân Tô đỡ lấy cánh tay lão gia tử nói.

"Không ăn đâu, ông có hẹn rồi, để khi khác nhé."

"Vậy hôm nào cháu và Tư Yến sẽ qua thăm ông."

"Được." Lão gia tử vui vẻ rời đi.

Nửa giờ sau, Tần Tư Yến trở về. Thấy chỉ có mình Vân Tô ở phòng khách, anh liền hỏi: "Ông nội đâu?"

"Ông bảo có hẹn nên về rồi." Nói đoạn, Vân Tô đẩy hộp trang sức trên bàn trà về phía trước: "Cái này anh cất đi."

"Đây là gì?"

Vân Tô nhìn anh, ung dung nói: "Quà tặng cho cháu dâu nhà họ Tần, vợ tương lai của anh đấy, anh tự giữ lấy đi."

Tần Tư Yến không nói gì, đưa tay vẫy một người hầu đang đứng đằng xa.

Người hầu hiểu ý, lập tức đi tới: "Nhị gia."

Tần Tư Yến liếc nhìn chiếc hộp trên bàn, dặn dò: "Mang cái này về phòng ngủ cho phu nhân."

"Vâng." Người hầu cẩn thận bế chiếc hộp lên, quay sang hỏi: "Phu nhân, để vào tủ có được không ạ?"

"Được." Vân Tô thản nhiên đáp.

Tần Tư Yến xoay người lên lầu, trông có vẻ không vui, chỉ để lại một bóng lưng lạnh lùng.

Vân Tô đoán anh bực mình vì chuyện ba mươi triệu kia, nhưng Lam Ưu Thảo là loại dược liệu quý giá như vậy, cô không thể lấy không của anh được.

Những ngày tiếp theo, tuy hai người sống chung dưới một mái nhà nhưng lại chẳng mấy khi giao tiếp, mọi người trong trang viên đều nhìn ra rõ rệt.

Tối hôm đó, Tần Tư Yến vẫn như cũ, dùng xong bữa tối là vào ngay thư phòng, quanh thân tỏa ra lệ khí, trong vòng mười mét không ai dám lại gần. Mọi người làm việc hay nói năng đều hết sức cẩn thận, sợ chọc giận vị gia này mà rước họa vào thân. Ngay cả Vũ Văn Lạc và Thượng Quan Tình cũng không ngoại lệ.

Vân Tô mấy ngày nay tâm trạng cũng không thông suốt, ăn cơm xong liền ra vườn hoa hóng gió. Một tiếng bước chân vang lên, Thượng Quan Tình đi tới bên cạnh cô, khẽ hỏi: "Phu nhân, dạo này người và Nhị gia đang xảy ra mâu thuẫn sao?"

Vân Tô vẻ mặt thản nhiên: "Không có, vẫn rất tốt."

Thượng Quan Tình: "..."

Phía sau không xa, Vũ Văn Lạc đột nhiên lên tiếng: "Tốt cái gì mà tốt! Mấy ngày nay rõ ràng tâm trạng Nhị gia không tốt, chắc chắn là do cô chọc Nhị gia không vui rồi!"

Thượng Quan Tình lườm anh ta một cái, ra hiệu cho anh ta im miệng, rồi tiếp tục nói với Vân Tô: "Phu nhân, mấy ngày nay Nhị gia thực sự rất đáng sợ, chúng tôi không chịu nổi nữa rồi, người có thể đi... dỗ dành ngài ấy một chút không?"

"Tôi dỗ anh ta?" Vân Tô cau mày: "Dựa vào cái gì chứ?"

Cô có làm gì sai đâu, vả lại cô cũng không biết dỗ dành người khác.

Vũ Văn Lạc vẻ mặt phẫn nộ: "Cái người phụ nữ không biết điều này, đừng tưởng Nhị gia nuông chiều cô thì cô có thể cậy sủng mà kiêu, đợi đến ngày Nhị gia không cần..."

"Vũ Văn Lạc!" Không đợi anh ta nói hết, Thượng Quan Tình đã ngắt lời: "Anh im miệng cho tôi! Không biết nói chuyện thì biến về đi, phiền chết đi được!"

Người đàn ông hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa. Anh ta thực sự cũng có chút không chịu nổi tính khí thất thường của Nhị gia mấy ngày nay, quá đáng sợ.

Thượng Quan Tình nhìn Vân Tô, nói tiếp: "Phu nhân, tôi nhìn ra được Nhị gia thực sự rất quan tâm người. Ngài ấy chưa từng đối xử với người phụ nữ nào như vậy cả. Người là mối tình đầu của ngài ấy, cứ coi như vì ngài ấy lần đầu yêu đương nên thiếu kinh nghiệm, người có thể dỗ ngài ấy một chút không..."

Ngón tay Vân Tô hơi siết lại: "Tôi cũng chưa từng phải nhẫn nhịn một người đàn ông nào như thế này."

Từ sau khi kết hôn theo hợp đồng, cô đã nhẫn nhịn anh rất nhiều rồi, lúc thì ở công quán, lúc thì nhà cũ, lúc lại ở trang viên, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà chiến tranh lạnh với cô. Cô không bỏ đi luôn đã là may rồi!

Thượng Quan Tình: "Vậy... vậy ngài ấy đối với người cũng là duy nhất và khác biệt, đây là hai người đang quan tâm lẫn nhau mà, tại sao còn phải chiến tranh lạnh?"

Vân Tô nhíu mày: "... Lý lẽ kiểu gì vậy."

"Sao lại là lý lẽ cùn được, đó là sự thật mà. Chẳng lẽ người không thích ngài ấy một chút nào sao? Kể cả không nhìn vào tiền bạc, thì hãy nghĩ đến gương mặt khuynh đảo chúng sinh kia, thân hình mê hồn đó... chẳng phải là cực phẩm sao?"

Vân Tô bỗng nhiên bị cô ta dẫn dắt lệch hướng, trong đầu bắt đầu hiện lên gương mặt và vóc dáng của Tần Tư Yến, đúng là cực phẩm thật.

Vũ Văn Lạc cau mày, liếc trắng mắt nhìn hai người.

Nhưng rất nhanh, Vân Tô đã lấy lại tinh thần, buông một câu: "Cũng chỉ có vậy thôi."

Thượng Quan Tình: "..."

Vân Tô nói tiếp: "Tính khí Tần Tư Yến thế nào các người còn hiểu rõ hơn tôi, có phải là dễ dàng dỗ dành được đâu, cho nên các người nói với tôi những chuyện này cũng vô ích."

Thượng Quan Tình: "Người khác thì không được, nhưng người chắc chắn được. Không tin, người cứ thử mà xem."

Vân Tô bỗng bật cười: "Cô thấy tôi ngốc sao?"

"Dĩ nhiên là không, tôi thấy phu nhân rất túc trí đa mưu." Ngừng một lát, Thượng Quan Tình lại bày ra vẻ mặt muốn khóc: "Phu nhân, chúng tôi thực sự không chịu nổi nữa, cầu xin người đấy, hãy làm hòa với Nhị gia đi."

"Xin lỗi." Vân Tô thản nhiên nói: "Tôi thực sự lực bất tòng tâm."

Cô và Tần Tư Yến căn bản không phải là mâu thuẫn, mà là bất đồng quan điểm. Họ vốn dĩ không cùng một con đường, chỉ là tình cờ bị trói buộc lại với nhau mà thôi.

Thấy nói thế nào cũng không lay chuyển được cô, Thượng Quan Tình hạ quyết tâm: "Vậy thì người đừng trách tôi."

Nói xong, cô ta lấy một thứ gì đó quệt nhẹ lên cánh tay Vân Tô.

Vân Tô cảm nhận được một luồng hơi lạnh, đôi mắt sắc lẹm nhìn cô ta: "Cái gì thế?"

Thượng Quan Tình khẽ ho một tiếng: "Nấm độc dưới gốc cây, chạm vào là sẽ trúng độc, khiến người ta nảy sinh ảo giác mạnh. Thuốc giải chỉ có ở chỗ Nhị gia thôi, người chỉ có thể đi tìm Nhị gia mà lấy."

Cô ta nói thật, cũng là vì bị ép đến đường cùng mới phải hạ hạ sách này. Loại nấm độc này chỉ khiến người ta ảo giác chứ không gây hại cho cơ thể hay tính mạng.

Sắc mặt Vân Tô thay đổi đột ngột, nhìn về phía những cây nấm màu sắc dưới gốc cây. Cô biết loại nấm này, Thượng Quan Tình thực sự không lừa cô.

"Xin lỗi phu nhân, tôi cũng là bất đắc dĩ, mong người và Nhị gia làm hòa, có một đêm tuyệt vời. Chúng tôi đi đây!"

Nói xong, người phụ nữ kéo Vũ Văn Lạc chạy mất.

Sắc mặt Vân Tô thay đổi liên tục, không ngờ thuộc hạ của Tần Tư Yến lại không đứng đắn như vậy. Đầu óc cô đã bắt đầu choáng váng, buộc phải nhanh chóng quay về tòa nhà chính.

Tần Tư Yến đang ở trong thư phòng họp video với một lãnh đạo cấp cao của chi nhánh nước ngoài. Cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, ngay sau đó Vân Tô bước vào, giọng nói hơi khàn: "Tần Tư Yến..."

Vừa thốt ra lời, người đàn ông trong màn hình máy tính liền khựng lại.

Gương mặt Tần Tư Yến lạnh lùng cứng rắn, nói một câu: "Đến đây thôi." Rồi trực tiếp tắt video, đôi mắt phượng hẹp dài chuyển hướng nhìn về phía người phụ nữ vừa xông vào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập