Chương 61: Nụ hôn bất ngờ rơi xuống
Ánh mắt thâm trầm của Tần Tư Yến dừng lại trên khuôn mặt nghiêng nghiêm túc của người phụ nữ vài giây, sau đó anh chuyển hướng nhìn vào màn hình máy tính: "Em đang tìm Lam Ưu Thảo?"
Nghe vậy, Vân Tô lập tức quay đầu nhìn anh: "Anh biết Lam Ưu Thảo sao? Anh biết ở đâu có không?"
"Em tìm thứ này làm gì?"
"Một người bạn của tôi cần."
Tần Tư Yến liếc nhìn khu vườn phía xa, đôi môi mỏng khẽ mở: "Trong vườn có."
Vân Tô: "... Cây sống sao?"
"Đúng vậy."
Vân Tô: "Có thể bán cho tôi một cây được không?"
Tần Tư Yến nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm, không nói gì.
Vân Tô: "Giá cả tùy anh đưa ra."
Tần Tư Yến: "Tôi không thiếu tiền."
Vân Tô: "Điều kiện tùy anh chọn."
"Bạn kiểu gì?"
"Một người bạn Đông y."
"Quan hệ với em tốt lắm sao?"
"Rất tốt."
Im lặng một lát, Tần Tư Yến mới nói: "Cần bao nhiêu, tôi bảo người đi lấy."
Vân Tô lập tức đáp: "Một cây là đủ rồi."
Tần Tư Yến lấy điện thoại từ trong túi ra, gọi cho quản gia, dặn dò: "Đi lấy ba cây Lam Ưu Thảo."
Nhìn anh, Vân Tô lại hỏi lần nữa: "Bao nhiêu tiền?"
Tần Tư Yến cúp máy, tông giọng hơi lạnh: "Còn nhắc đến tiền nữa, một cây em cũng đừng hòng có!"
Vân Tô: "..."
"Xuống dưới được chưa?" Tần Tư Yến lại lên tiếng.
Vân Tô gập máy tính lại, đứng dậy: "Đi thôi."
Đồng thời cô cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Nam Việt: 【Tìm thấy rồi, ngày mai sẽ có người gửi cho anh.】
Nam Việt: 【Nhanh vậy sao! Tìm thấy ở đâu? Bao nhiêu tiền?】
Vân Tô: 【Trồng tại nhà một người bạn.】
Nam Việt: 【Lam Ưu Thảo giá thị trường hiện tại là ba mươi triệu một cây, anh chuyển khoản cho em, em đưa cho người bạn đó đi, loại ân tình này anh không muốn nợ đâu.】
Suy nghĩ một lúc, Vân Tô trả lời: 【Được.】
Tần Tư Yến đợi cô gửi xong tin nhắn, sau đó hai người cùng nhau xuống lầu.
Trong thang máy, Vân Tô lại nhắn cho A Linh: 【A Linh, không cần tìm nữa, tôi tìm thấy rồi.】
A Linh: 【OK.】
Tại nhà hàng.
Vân Tô ăn vài miếng, bỗng nhìn ra khu vườn ngoài cửa sổ: "Trong vườn nhà anh trồng rất nhiều thảo dược sao?"
Tuy cô không tinh thông y thuật, nhưng dưới sự ảnh hưởng của Nam Việt, cô nhận biết được không ít thảo dược. Lúc chiều về cô đã thoáng thấy vài loại.
"Ừm." Tần Tư Yến đáp.
"Tại sao lại trồng nhiều thảo dược thế? Cả ở nhà cũ cũng trồng không ít, mà dường như đều là loại giải độc."
Trên mặt Tần Tư Yến thoáng qua một tia khác lạ, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh: "Để dự phòng khi cần thiết."
Vân Tô khẽ nhướng mày: "Chẳng lẽ còn có người dám hạ độc anh?"
Tần Tư Yến: "Tất nhiên là có, không chỉ có người hạ độc, mà còn có người dùng mỹ nhân kế (sắc dụ)."
Vân Tô: "... Những kẻ dùng mỹ nhân kế chắc là nhiều hơn nhỉ."
Im lặng một giây, Tần Tư Yến không tiếp lời chủ đề này mà chuyển hướng: "Em hứng thú với thảo dược sao?"
"Cũng tạm, tôi nhận biết được nhiều loại, nhưng có một số chưa thấy thực vật thật bao giờ."
"Lát nữa ăn cơm xong, ra vườn đi dạo đi."
Vân Tô gật đầu: "Được."
Sau bữa tối, hai người ra vườn hoa.
Tuy trời đã tối nhưng trong vườn vẫn sáng như ban ngày, có thể nhìn rõ vô số loại thực vật quý hiếm.
Vân Tô nhìn xuống chân: "Ở đây cũng có Thiên Linh Thảo, nghe nói loại thực vật này rất khó sống."
Tần Tư Yến nói: "Sẽ có người chuyên môn chăm sóc."
Vân Tô bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm anh: "Anh đã từng... bị dính chiêu bao giờ chưa? Từ những kẻ hạ độc anh ấy."
Tần Tư Yến nhất thời im lặng. Thấy anh không nói, Vân Tô liền hiểu ra, tuổi còn trẻ mà giữ được cơ nghiệp lớn thế này, làm gì có chuyện dễ dàng.
Phía xa bỗng truyền đến một tiếng động nhỏ, Vân Tô quay đầu nhìn lại. Bên kia hồ có một bóng người cao lớn đang đứng, đó là Vũ Văn Lạc.
Thị lực của Vân Tô cực tốt, dù đứng xa vẫn nhìn rõ vẻ mặt khó chịu của Vũ Văn Lạc, trông giống như một con chó lớn bị cướp mất chủ nhân, dù giận nhưng không dám nói.
Vân Tô bỗng mỉm cười. Tần Tư Yến nhìn theo hướng mắt cô, ánh mắt sắc lẹm thêm vài phần.
"Tần Tư Yến." Vân Tô đột nhiên gọi.
Người đàn ông quay đầu lại nhìn cô, Vân Tô bỗng đưa tay túm lấy cổ áo anh, kiễng chân, ngẩng đầu, đặt một nụ hôn lên môi anh.
Giống như trong vườn nhà họ Quý, lúc anh hôn cô, đột ngột và ngắn ngủi.
Chỉ là chạm nhẹ một cái, Vân Tô liền tách ra, sau đó buông cổ áo anh.
Đôi mắt phượng sâu thẳm của Tần Tư Yến lặng lẽ nhìn cô. Vân Tô mặt không đổi sắc, khẽ mở môi: "Lạnh rồi, về thôi."
Cô vừa định đi, bàn tay lớn của người đàn ông đột ngột giữ chặt sau gáy cô, nụ hôn bất ngờ rơi xuống.
Vân Tô sững sờ, định đẩy vai anh nhưng tay đã bị bàn tay lớn còn lại của anh nắm chặt. Lần này khác với nụ hôn nhẹ trước đó, nó mạnh mẽ và kéo dài.
Không biết bao lâu sau, hai người mới tách ra. Mặt Vân Tô đỏ bừng, hơi thở có chút dồn dập, nhưng gương mặt vẫn không lộ biểu cảm gì, không rõ là thẹn thùng hay là bị nghẹt thở.
Tần Tư Yến nhìn ngắm gương mặt tinh xảo của cô, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc vang lên: "Như thế này thì hiệu quả hơn."
Vân Tô không nói gì, đợi nhịp thở ổn định lại, cô lần nữa nhìn sang phía bên kia hồ, đã không còn thấy bóng người nào nữa. "Cấp dưới của anh không nhảy hồ rồi chứ?"
Tần Tư Yến: "Không phải lạnh rồi sao, về thôi?"
Khựng lại một lát, Vân Tô quay người: "Về."
Hai người đi thẳng về phòng ngủ. Vân Tô cất máy tính trước, sau đó vào phòng tắm. Trong đó đã chuẩn bị sẵn áo choàng tắm và đồ ngủ nữ. Tắm xong, cô thay một bộ đồ ngủ lụa tơ tằm màu đen bước ra.
Tần Tư Yến đang tựa vào đầu giường đọc sách, biết cô đi tới nhưng không nhìn cô. Vân Tô tự mình đi qua, ngồi xuống phía bên kia, cũng tựa vào đầu giường, cầm điện thoại lên xem. Có tin nhắn Nam Việt gửi tới, là một địa chỉ.
Vân Tô gửi tin cho một người khác: 【Ngày mai đến đại học Kinh Đô tìm tôi, giúp tôi gửi một món đồ.】
Đối phương không nói thừa, chỉ đáp: 【Được.】
Còn có một tin nhắn thoại từ Vô Ảnh gửi tới. Vân Tô chưa kịp ấn mở thì nó đã tự động phát, giọng nam đột ngột vang lên: 【Cưng à, ngày mai có thời gian không?】
Trong phút chốc, không gian im phăng phắc. Vân Tô cảm nhận rõ rệt ánh mắt của người đàn ông bên cạnh bắn sang. Cô nắm chặt điện thoại, nhìn anh: "Không phải như anh nghĩ đâu."
"Ai đấy?" Tần Tư Yến hỏi.
"Một hacker, đối thủ không đội trời chung của tôi."
"Đối thủ không đội trời chung... mà gọi em là 'cưng à'?"
"Anh ta cố ý đấy." Ngừng một lát, Vân Tô nói thêm: "Tôi đã hứa với anh trong hai năm này sẽ không yêu đương, nhất định sẽ giữ lời."
Tần Tư Yến không nói gì, chỉ khẽ hừ một tiếng.
Vân Tô: "..."
Sáng hôm sau, lúc Vân Tô chuẩn bị ra ngoài, quản gia mang tới một chiếc hộp, bên trong đựng ba cây Lam Ưu Thảo.
"Phu nhân, đây là Lam Ưu Thảo người cần ạ."
Nhìn ba cây thực vật quý hiếm, Vân Tô lấy ra một cây: "Tôi lấy một cây là được rồi, hai cây còn lại hãy bảo quản đi."
Quản gia nhìn sang Tần Tư Yến. Người đàn ông chậm rãi lên tiếng: "Nghe theo phu nhân."
Quản gia cúi đầu: "Vâng."
Vân Tô bỏ Lam Ưu Thảo vào chiếc hộp nhỏ đã chuẩn bị sẵn, nhìn Tần Tư Yến: "Cảm ơn nhé."
Tần Tư Yến: "Không đi nữa là muộn đấy."
Vân Tô lên xe, tài xế đưa cô đến trường. Trên đường đi, cô cầm điện thoại chuyển khoản ba mươi triệu cho Tần Tư Yến.
Bình luận