Chương 55: Giám định cổ họa

Sau khi trả lời tin nhắn, Vân Tô trực tiếp gửi đường link trang web cho Giang Sóc. Giữa hai người đã có phương thức liên lạc, chỉ là rất ít khi nói chuyện.

Giang Sóc nhìn tin nhắn nhận được trên điện thoại, mắt sáng rực: "Cảm ơn nhé, không hổ là kỹ sư được Thời Tinh Techno coi trọng, quả nhiên không tầm thường."

Hàn Thừa bỗng hỏi: "Chẳng phải chị cậu sắp liên hôn với nhà họ Thời sao, cậu có hiểu rõ về Thời Cảnh không?"

Giang Sóc đặt điện thoại xuống: "Không rõ lắm, chị ấy gả đâu phải gả cho Thời Cảnh. Nhưng tôi biết vị nhị thiếu gia nhà họ Thời này không hề đơn giản, hơn nữa còn vô cùng thông minh."

Hàn Thừa hừ một tiếng: "Bảo cậu nói về con người hắn, chứ không bảo cậu khen hắn, không biết thì thôi."

Giang Sóc bật cười: "Xin lỗi anh nhé, em cũng chỉ biết bấy nhiêu thôi."

Ăn cơm xong, Vân Tô nhìn thời gian: "Chiều nay tôi có việc, lát nữa sẽ rời trường luôn."

"Cậu đi đâu thế?" Hàn Thừa hỏi cô.

"Đi gặp một người bạn."

"Có cần tôi đưa đi không?"

"Không cần, hai người cứ chơi đi." Nói rồi, Vân Tô đứng dậy: "Đi đây."

Hàn Thừa liền dặn: "Đi đường cẩn thận."

"Biết rồi." Vân Tô cầm túi xách rời đi.

Giang Sóc lẩm bẩm: "Có phải cô ấy đi gặp bạn trai không?"

"Làm sao tôi biết được!" Nói xong, Hàn Thừa tiếp tục vùi đầu vào ăn.

Chưa đến hai giờ, Vân Tô đã tới phòng tranh Mặc Chi Hiên. Chủ phòng tranh là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, thành thục và xinh đẹp, diện chiếc váy hai dây lụa tơ tằm màu trắng, vừa thanh nhã vừa gợi cảm.

Thấy Vân Tô bước vào, Thời Lâm nhiệt tình nghênh đón, ôm chầm lấy cô: "Vân Tô, em tới rồi."

Thân hình Vân Tô cứng đờ, cô vẫn không thể thích ứng được với sự nhiệt tình này của đối phương. May mà người phụ nữ chỉ ôm nhẹ một cái rồi buông ra ngay, cười khẽ: "Vào trong thôi."

Vân Tô: "Vâng."

Thời Lâm dặn dò nhân viên trông coi bên ngoài, còn mình và Vân Tô đi vào phòng khách bên trong.

"Em muốn uống gì? Cà phê hay nước trái cây?"

Vân Tô nói: "Không cần đâu, em không khát, bức tranh của chị đâu?"

"Vậy em đợi chị một lát, chị đi lấy." Thời Lâm đi ra ngoài, một lúc sau quay lại với một trục tranh trên tay: "Chính là bức này."

Nói đoạn, chị mở trục tranh ra, trải phẳng trên chiếc bàn dài. Đó là một bức họa hoa sen, bút pháp tinh xảo, vô cùng đẹp mắt.

"Bức tranh này thật sự rất đẹp, người đưa cho chị cứ cam đoan là hàng thật, nhưng chị luôn cảm thấy có gì đó không đúng mà không nói rõ được là ở đâu, nên mới liên lạc nhờ em xem giúp."

Vân Tô quan sát kỹ lưỡng, ngón tay lướt nhẹ qua mép tranh: "Quả nhiên."

"Quả nhiên cái gì?" Thời Lâm hỏi.

"Quả nhiên là đồ giả, chị nhìn không sai đâu." Vân Tô tiếp tục: "Loại giấy này nhìn qua không khác gì giấy tuyên cũ, nhưng giấy tuyên cũ thật sự không đạt được độ phẳng mịn như thế này. Còn bức họa hoa sen này là dùng một loại công nghệ mới nhất in lên rồi mới làm cũ đi."

Thời Lâm vỡ lẽ: "Hóa ra là vậy, may mà chị để em xem, nếu không đã bị lừa rồi."

Vân Tô nói: "Thời nay công nghệ phát triển, kỹ thuật mới này thực sự lợi hại, khiến người ta khó lòng phân biệt thật giả."

"Đám lừa đảo này thật đáng ghét." Ngừng một lát, Thời Lâm lại nói: "Đúng rồi, dạo này em có tin tức gì của Phiêu Linh không? Năm nay cô ấy thực sự không thể vẽ thêm bức nào sao? Em không biết có bao nhiêu người đang khao khát tranh của cô ấy đâu."

"Cô ấy sáng tác rất chậm, mỗi năm chỉ vẽ một bức."

"Được rồi." Thời Lâm hơi thất vọng, thu lại bức tranh giả rồi nói: "Em đợi chị thêm một lát nhé."

Chị nhanh chóng đi đến tủ sách, lấy ra một chiếc hộp dài bằng gỗ hắc đàn tầm hai mươi centimet, sau đó mỉm cười đi tới đưa cho Vân Tô: "Thứ em cần, chị đã lấy được cho em rồi."

Vân Tô nhận lấy chiếc hộp, mở ra, bên trong là một cây bút lông bằng gỗ hắc đàn rất đặc biệt. Cô khẽ nhếch môi: "Cảm ơn chị."

"Khách sáo gì chứ." Thời Lâm nhìn cô, tò mò hỏi: "Nhưng mà em bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua lại cây bút này từ tay người khác là định tặng cho ai? Phiêu Linh à?"

"Không phải cô ấy, là một người rất quan trọng." Nói xong, Vân Tô cất cây bút vào túi, rồi bảo: "Em đi đây."

"Vừa mới đến đã đi rồi sao?" Thời Lâm lộ vẻ luyến tiếc: "Không ở lại thêm chút nữa à?"

"Thôi ạ, em còn có việc."

"Được rồi, vậy chị tiễn em."

Hai người bước ra khỏi phòng khách, Thời Lâm tiễn Vân Tô ra khỏi phòng tranh. Vân Tô bắt taxi rời đi, cùng lúc đó một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước phòng tranh, cửa xe mở ra, Quý Tuyết Nhan bước xuống.

Cô ta nhìn theo hướng chiếc taxi vừa đi, sắc mặt lạnh lùng. Không ngờ ở đây cũng gặp phải Vân Tô, đúng là đen đủi!

Thời Lâm vẫn chưa đi vào, thấy cô ta xuống xe liền mỉm cười: "Quý tiểu thư tới rồi."

Tầm mắt Quý Tuyết Nhan chuyển dời lên mặt chị, đi tới hỏi thẳng: "Bà chủ Thời, đại sư Phiêu Linh có tác phẩm mới chưa?"

"Xin lỗi, chưa có ạ." Thời Lâm nói: "Tuy tôi cũng rất mong chờ tác phẩm của Phiêu Linh, nhưng Quý tiểu thư chắc cũng biết, tác phẩm của đại sư rất hiếm, mỗi năm chỉ vẽ một bức."

"Chị có thể liên lạc với cô ấy không?" Quý Tuyết Nhan lại hỏi.

Thời Lâm lắc đầu: "Tôi không có phương thức liên lạc của cô ấy."

"Vậy bức họa trước đó chị lấy từ đâu ra?"

"Đó là người khác gửi ở đây, tôi chỉ bán giúp thôi."

"Người nào? Sao cô ta lại có tranh của Phiêu Linh?" Quý Tuyết Nhan tiếp tục truy hỏi.

"Cái này thì tôi không biết được." Vân Tô đã dặn không được tiết lộ tên mình, Thời Lâm sẽ không nói nhiều.

Sắc mặt Quý Tuyết Nhan trầm xuống, thử bao nhiêu cách vẫn không tìm thấy Phiêu Linh. Im lặng hồi lâu, cô ta bỗng hỏi: "Người phụ nữ vừa rời đi lúc nãy đã mua gì vậy?"

"Cô ấy... không mua gì cả, chỉ xem qua thôi." Thời Lâm trả lời.

Quý Tuyết Nhan lộ vẻ khinh bỉ, không có tiền còn bày đặt chạy đến chỗ này làm màu, đúng là làm xấu mặt!

"Quý tiểu thư có muốn xem những bức tranh khác không?" Thời Lâm hỏi.

"Không cần đâu." Quý Tuyết Nhan quay lưng trở lại xe, ra lệnh cho vệ sĩ lái xe đi.

Vệ sĩ khởi động xe rời đi, được vài phút, Quý Tuyết Nhan chú ý thấy một bóng dáng quen thuộc ngoài cửa sổ, liền bảo: "Dừng xe."

Xe vừa dừng, Quý Tuyết Nhan lập tức xuống xe, nhìn bóng người cách đó không xa gọi lớn: "Vũ Văn."

Nghe tiếng, Vũ Văn Lạc lập tức quay đầu lại: "Quý tiểu thư."

Người cùng quay đầu lại với anh ta còn có Thượng Quan Tình. Thấy là Quý Tuyết Nhan, trong mắt cô ấy thoáng qua một tia chán ghét.

Quý Tuyết Nhan đi đến trước mặt hai người, mỉm cười, chỉ nhìn Vũ Văn Lạc: "Đúng là anh rồi, còn tưởng tôi nhìn nhầm, sao anh lại ở đây?"

Vũ Văn Lạc đáp: "Chúng tôi đang tìm một người."

"Người nào vậy?"

Vũ Văn Lạc chưa kịp trả lời, Thượng Quan Tình đã ho một tiếng. Hiểu ý cô ấy, Vũ Văn Lạc liếc nhìn cô ấy một cái rồi nói: "Một kẻ không tốt, Quý tiểu thư, sao cô lại ở đây?"

"Tôi vừa ghé qua phòng tranh Mặc Chi Hiên, đi ngang đây thôi." Ngừng một lát, Quý Tuyết Nhan lại nói: "Đúng rồi, lúc nãy tôi còn thấy... phu nhân nhà các anh ở cửa phòng tranh đấy, cô ấy không thấy các anh sao?"

"Phu nhân?" Vũ Văn Lạc hỏi: "Cô đang nói Vân Tô đó sao?"

"Ừm, là cô ấy." Nói rồi, Quý Tuyết Nhan nặn ra một nụ cười, trông như thể đang cố gượng cười vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập