Chương 49: Có thể gọi là hoàn mỹ

Đại sư Mặc Thư cười ha hả: "Đoán không sai chút nào."

Nghe vậy, Quý lão gia tử cũng cười theo: "Mắt nhìn của hai ta đúng là giống nhau, tôi cũng vô cùng thích bức Mai Hoa Đồ này. Có điều sau khi lấy được lại cảm thấy có chút vấn đề nhỏ, vừa nãy trong phòng VIP tôi còn nói với hai đứa nó là muốn mang qua cho ông xem thử đây."

"Ồ?" Đại sư Mặc Thư hỏi: "Vấn đề gì vậy?"

"Tuyết Nhan nói bức họa này dường như có hai loại sắc mực, lo lắng không phải hàng thật, hay là ông xem giúp một tay? Nhìn thử xem sao?"

Quý Tuyết Nhan thấy đại sư Mặc Thư và Vân Tô lại xuất hiện cùng nhau, trong lòng vô cùng khó chịu. Nhưng vì có ông nội và anh cả bên cạnh, cô ta không dám tùy tiện nữa, chỉ muốn thể hiện thật tốt. Tuy cô ta không biết xem đồ cổ, nhưng dù sao cũng học quốc họa bấy lâu nay, so với người bình thường thì cô ta nhạy cảm hơn với độ cũ mới của sắc mực. Cô ta mỉm cười nói: "Tuy chỉ là một chút khác biệt rất nhỏ, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra, có một phần mực tương đối mới hơn, dường như là được vẽ bổ sung vào sau này."

"Chuyện này à." Đại sư Mặc Thư liếc nhìn Vân Tô bên cạnh, sau đó cười nói: "Vậy để tôi xem."

Quý Trạch Đình lên tiếng: "Ông nội, Mặc lão, ở đây ánh sáng tối, hay là chúng ta quay lại phòng VIP?"

Quý lão gia tử nhìn đại sư Mặc Thư hỏi ý kiến: "Mặc lão thấy sao?"

"Được." Đại sư Mặc Thư đáp: "Vậy thì đi phòng VIP. Vân Tô, đi, cùng xem thử."

Vân Tô gật đầu: "Vâng ạ."

Quý lão gia tử nhân tiện giới thiệu: "Đúng rồi, Trạch Đình, đây là Vân Tô, phu nhân của Tư Yến. Vân Tô, đây là anh cả của Tuyết Nhan, hôm bữa tiệc thọ cháu chưa gặp."

Hóa ra cô ấy chính là người vợ mới cưới của Tần Tư Yến. Quý Trạch Đình nhìn cô gái trẻ, thái độ không nóng không lạnh: "Chào cô."

Vân Tô cũng chỉ thản nhiên đáp lại hai chữ: "Chào anh."

Lát sau, mấy người quay lại phòng VIP Thiên Bảo Các. Quý Trạch Đình đặt bức tranh lên bàn, từ từ mở ra: "Mặc lão, mời ngài xem."

Đại sư Mặc Thư cúi người nhìn kỹ: "Đúng là chỉ có một chút khác biệt cực nhỏ, nhưng những chỗ hư hỏng được phục chế rất tốt."

"Phục chế?" "Phục chế sao?"

Quý lão gia tử và Quý Tuyết Nhan đồng thanh hỏi.

"Đúng vậy." Đại sư Mặc Thư đứng thẳng người dậy: "Bức 'Mai Hoa Thời Tiết' này truyền đến nay đã mấy trăm năm, trải qua không biết bao nhiêu chủ nhân và biến cố, có chút hư hỏng. Một năm trước đã được một bậc thầy phục chế sửa lại. Đây chính xác là hàng thật, kỹ thuật phục chế cũng có thể gọi là hoàn mỹ rồi."

Nói xong, ông liếc nhìn Vân Tô một cái. Vân Tô khẽ nhếch môi, ánh mắt viết rõ dòng chữ: Cảm ơn sư phụ đã khen ngợi.

Ngừng một lát, đại sư Mặc Thư cũng không quên khen ngợi cháu gái nhà họ Quý một chút: "Tuyết Nhan có thể nhìn ra được, chứng tỏ cũng rất tinh tế."

Quý Trạch Đình nhìn em gái, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều: "Vậy thì Tuyết Nhan cũng rất giỏi rồi, khác biệt nhỏ như thế mà anh nhìn không ra."

Đáy mắt Quý Tuyết Nhan lóe lên một tia đắc ý, cô ta mỉm cười: "Cháu đâu có giỏi giang gì, cũng nhờ đại sư Mặc Thư chỉ bảo trước đây thôi ạ."

Đại sư Mặc Thư cười nói: "Vẫn là do cháu có nhãn lực tốt."

"Hai người đừng khen qua khen lại nữa." Quý lão gia tử nói: "Mặc lão, Vân Tô, lát nữa hai người có kế hoạch gì không? Nếu không thì cùng đi dùng bữa nhé?"

Nghe vậy, sắc mặt Quý Tuyết Nhan suýt chút nữa thì không giữ nổi. Cô ta hoàn toàn không muốn ngồi cùng bàn với loại người như Vân Tô, điều đó khiến cô ta thấy buồn nôn.

Đại sư Mặc Thư: "Ái chà, thật không may quá, lát nữa tôi thực sự có hẹn rồi, không đi được. Để lần tới đi, lần tới tôi sẽ mời Quý lão."

Quý lão gia tử cười: "Vậy thì không may thật, thôi được, hẹn lần sau vậy."

Quý Tuyết Nhan lập tức thở phào nhẹ nhõm, cô ta hoàn toàn không muốn nhìn Vân Tô thêm một giây nào nữa.

Đại sư Mặc Thư nhìn đồng hồ: "Thời gian cũng sắp đến rồi, tôi phải đi thôi."

"Vậy thì cùng đi ra ngoài đi." Quý lão gia tử nói: "Trạch Đình, thu tranh lại, chúng ta cũng về thôi."

"Vâng." Quý Trạch Đình lập tức thu bức họa lại.

Đại sư Mặc Thư nhìn Vân Tô: "Đi thôi con."

Cả nhóm cùng bước ra khỏi nhà đấu giá. Vân Tô và đại sư Mặc Thư chào tạm biệt nhà họ Quý rồi lên xe rời đi trước. Xe từ từ lăn bánh.

Vân Tô liếc mắt, cố ý hỏi: "Sư phụ lát nữa có việc thật ạ?"

"Không có, thầy biết con không thích dây dưa với họ."

Vân Tô mỉm cười: "Vẫn là sư phụ hiểu con nhất."

Đại sư Mặc Thư cười: "Đó là đương nhiên."

Trên xe của nhà họ Quý. Quý Trạch Đình nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên lên tiếng: "Cô gái tên Vân Tô đó đúng là có chút thủ đoạn. Không chỉ hạ gục được Tần Tư Yến trong thời gian ngắn, mà anh thấy Mặc lão cũng rất thích cô ta, không biết có điểm gì hơn người."

"Phải đấy." Quý lão gia tử nói: "Ông nội Tần của cháu cũng rất hài lòng về con bé, chắc hẳn là phải có bản lĩnh gì đó."

Hôm tiệc thọ, lúc Quý Trạch Đình xuống lầu thì Vân Tô và Tần Tư Yến đã đi rồi, nên anh và Vân Tô chưa có sự giao lưu nào. Hôm nay chỉ là gặp mặt thoáng qua, không nhìn ra được nhân phẩm đối phương, nhưng dựa vào việc cô ta có thể thu phục được Tần Tư Yến, Quý Trạch Đình cho rằng Vân Tô chắc chắn là người có tâm cơ thâm sâu.

Quý Tuyết Nhan mím môi không nói gì, âm thầm siết chặt ngón tay.

Quý Trạch Đình quay sang nhìn cô ta: "Tuyết Nhan, quên Tần Tư Yến đi, anh cả giới thiệu cho em người tốt hơn."

Quý Tuyết Nhan cố nặn ra một nụ cười: "Anh cả đừng trêu chọc em nữa."

"Anh nghiêm túc đấy, anh cả hy vọng em có thể ở bên cạnh người yêu em và đối tốt với em. Em thấy nhị thiếu gia nhà họ Thời thế nào? Cậu ta khá tốt, nho nhã, đẹp trai và lịch thiệp."

"Anh cả, em còn chưa tốt nghiệp mà, bây giờ chưa muốn nghĩ đến chuyện đó." Quý Tuyết Nhan nhìn anh, mỉm cười: "Em chỉ muốn ở nhà, ở bên cạnh bố mẹ và anh thôi." Ngừng một lát, cô ta bổ sung thêm một câu: "Và đợi chị gái trở về nữa."

Quý Trạch Đình nuông chiều xoa đầu cô ta: "Được, vậy cứ để từ từ rồi nói."

"Vâng." Quý Tuyết Nhan biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn. Một lát sau, cô ta quay đầu nhìn ra cửa sổ, nụ cười trên mặt đột nhiên biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng.

Tuy nhà họ Thời cũng là đại gia tộc ở kinh thành, tài sản kếch xù, nhưng vẫn kém xa nhà họ Tần và nhà họ Quý, Quý Tuyết Nhan không thèm để mắt tới.

Cô ta chợt nghĩ, nếu cô ta là con gái ruột của nhà họ Quý, liệu người nhà họ Quý có còn giữ thái độ như hiện tại không? Có dốc toàn lực giúp cô ta gả cho Tần Tư Yến không? Chứ không phải như bây giờ, ai nấy đều khuyên cô ta từ bỏ, thậm chí giới thiệu cho cô ta những gia tộc có thực lực còn chẳng bằng nhà họ Quý.

Quý Tuyết Nhan nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, khóe môi chợt nhếch lên một nụ cười lạnh. Nói cho cùng, vẫn là do thân phận của cô ta, vì cô ta không phải con gái ruột của nhà họ Quý. Cho nên, tất cả vẫn phải dựa vào bản thân cô ta tranh đấu! Cô ta không cần cái gì mà nhị thiếu gia nhà họ Thời, cô ta nhất định phải có được Tần Tư Yến, người đàn ông cao quý nhất.

Còn về phần Vân Tô, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ giải quyết sạch sẽ!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập