Chương 39: Chí đồng đạo hợp
Một luồng ánh sáng lướt qua, cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Tô. Cô ngước mắt nhìn xuống sân, chiếc xe hơi màu đen từ từ tiến vào biệt thự, là Tần Tư Yến đã về.
Một lát sau, Tần Tư Yến bước xuống xe, anh hơi ngẩng đầu nhìn về phía ban công tầng ba, bóng dáng người phụ nữ lập tức lọt vào tầm mắt anh. Hai người cứ thế nhìn nhau từ một khoảng cách khá xa, ánh mắt chạm nhau giữa không trung.
Trình Mộc cũng chú ý thấy Vân Tô, liền nói: "Tần tổng, phu nhân đang đợi ngài đấy ạ."
Tần Tư Yến mím môi không đáp. Nếu là đang đợi anh thì đã không đến mức không có lấy một cuộc gọi hay tin nhắn nào. Trước mặt cô đang đặt máy tính, rõ ràng là đang làm việc của mình. Im lặng một lát, anh thu hồi tầm mắt, sải bước đi vào trong nhà.
Vân Tô nhìn điện thoại, thoát khỏi trang WeChat, sau đó nhìn vào màn hình máy tính, ra vẻ suy tư. Một lúc sau, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa. Vân Tô sực tỉnh, liền đứng dậy đi mở cửa.
Cửa phòng mở ra, dáng người cao lớn của Tần Tư Yến mang theo một chút hơi men đang đứng ở cửa. Thấy anh đêm hôm khuya khoắt tới tìm mình, Vân Tô hơi ngạc nhiên: "Có chuyện gì sao?"
Giọng Tần Tư Yến trầm thấp hơn bình thường: "Sao vẫn chưa ngủ?"
"Vẫn còn sớm mà, mới mười một giờ."
Tần Tư Yến liếc nhìn vào trong phòng cô, lại nói: "Có thể ra ban công ngồi một lát không?"
Vân Tô hơi ngẩn ra, không hỏi lý do mà lùi lại một bước, ra hiệu cho anh vào. Tần Tư Yến bước vào phòng, nhìn về phía ban công, sau đó đi tới ngồi xuống vị trí mà Vân Tô vừa ngồi lúc nãy.
Vân Tô ngồi đối diện anh: "Có chuyện gì thì anh nói đi."
Tần Tư Yến nhìn xuống hồ bơi trong sân, đôi môi mỏng khẽ mở: "Không có chuyện gì cả."
Vân Tô đầy vẻ nghi hoặc: "Vậy anh tìm tôi làm gì?"
"Ở đây hóng gió cho tỉnh rượu."
Vân Tô: "... Nếu tôi nhớ không lầm thì trong phòng anh cũng có ban công mà."
Tần Tư Yến tựa lưng vào ghế, giọng điệu mang theo một chút lười biếng: "Ở đây phong cảnh đẹp."
"..."
Vân Tô nhìn ra sân, phòng của cô tuy không phải lớn nhất nhưng đúng là có tầm nhìn đẹp nhất, có thể thu trọn cả khu vườn và hồ bơi vào mắt. Phòng của Tần Tư Yến tuy rộng nhưng ở ban công chỉ có thể nhìn thấy khu vườn.
Vân Tô nghi hoặc nhìn anh, bỗng cảm thấy người đàn ông này sau khi uống rượu có chút khác biệt so với bình thường, lần trước cũng thế, lần này cũng vậy.
"Buồn ngủ chưa?" Tần Tư Yến đột ngột hỏi.
"Chưa." Chính vì không ngủ được nên Vân Tô mới luôn ở ngoài ban công hóng gió.
Tần Tư Yến liếc nhìn chiếc laptop trên bàn: "Vừa nãy đang làm việc à?"
Vân Tô: "Coi là vậy đi."
"Tại sao lại chọn đến Thời Tinh?" Tần Tư Yến hỏi một cách có vẻ bâng quơ.
Vân Tô nhìn lên bầu trời đêm xa xăm, suy nghĩ một hồi rồi trả lời: "Có lẽ là vì chí đồng đạo hợp."
Lúc đầu cô bị một số triết lý của Thời Cảnh làm cho cảm động nên mới quyết định gia nhập Thời Tinh Techno, giờ tiếp xúc nhiều hơn, cô phát hiện ra mình và Thời Cảnh, Hoắc Trí Vũ còn có rất nhiều quan điểm tương đồng khác.
"Chí đồng đạo hợp với Thời Cảnh?"
"Vâng." Vân Tô đáp một tiếng, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười.
Cô bỗng nhớ tới việc Thời Cảnh cố ý không nói cho Hoắc Trí Vũ biết cô chính là người khôi phục dữ liệu để trêu chọc anh ta, liền cảm thấy hơi buồn cười. Không ngờ một Thời Cảnh trông ôn nhu như ngọc, lịch lãm đoan chính lại cũng có một mặt không nghiêm túc như thế.
Nhìn nụ cười trên môi cô gái, ánh mắt Tần Tư Yến tối sầm lại. Nhắc đến Thời Cảnh mà cô có vẻ khá vui vẻ. Anh thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn lên bầu trời sao phía xa.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hình như đã rất lâu, mà cũng hình như chỉ mới trôi qua một lát, giọng nói của Tần Tư Yến lại vang lên: "Ngủ sớm đi."
Vân Tô quay sang nhìn khuôn mặt nghiêng góc cạnh của anh, mấp máy môi, đột ngột hỏi: "Hôm nay anh đi tiếp khách à?"
"Không, tôi ở cùng Quý Trạch Thần."
Vân Tô "ồ" một tiếng: "Quan hệ của hai người tốt thật đấy."
Tần Tư Yến đứng dậy, nhìn cô: "Ban đêm trời lạnh, đừng ở đây hóng gió nữa."
"Vâng." Vân Tô cầm lấy điện thoại và máy tính: "Cũng đến lúc phải ngủ rồi."
"Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Tần Tư Yến rời đi. Vân Tô đóng cửa, nằm lên giường nhìn lên trần nhà nhưng vẫn không có chút buồn ngủ nào.
Tần Tư Yến trở về phòng ngủ của mình, nhìn chiếc giường lớn trong phòng, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Vân Tô nằm ở bên cạnh. Ánh mắt anh trầm xuống, thu hồi dòng suy nghĩ rồi đi vào phòng tắm.
Sáng hôm sau.
Tần Tư Yến đưa Vân Tô đến trường. Vân Tô vừa định xuống xe, Tần Tư Yến lên tiếng: "Chiều nay tôi qua đón cô, chúng ta cùng về lão trạch."
"Về lão trạch ạ?"
"Ông nội muốn chúng ta qua đó."
"Vâng, được." Vân Tô xuống xe, đi bộ vào trường.
Tần Tư Yến lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tần lão gia tử: 【Ông nội, tối nay con và Vân Tô sẽ qua.】
Tần lão gia tử lập tức nhắn lại: 【Được, tới đi, ông chờ hai đứa.】
Tần Tư Yến nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo bóng lưng mảnh mai xinh đẹp kia, dục vọng chiếm hữu trong lòng âm thầm lớn dần.
Trên lề đường cách đó không xa, bên trong một chiếc xe thể thao màu xanh đậm.
Sau khi đưa em gái Triệu Phi Nhi đến trường, Triệu Danh Thành vốn định đi ngay, kết quả Thẩm Tư Vi bỗng nhiên gọi điện tới hỏi anh ta hôm nay có đến tìm cô ta không. Triệu Danh Thành hôm nay có việc nên nói không đi, Thẩm Tư Vi tỏ vẻ rất muốn gặp anh ta.
Một bóng dáng cực kỳ xinh đẹp đi ngang qua, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của Triệu Danh Thành, thậm chí khiến anh ta quên cả việc trả lời Thẩm Tư Vi trong điện thoại.
Là cô gái lần trước anh ta từng gặp, bạn gái của Hàn Thừa.
Chằm chằm nhìn theo bóng dáng cô gái, trong mắt Triệu Danh Thành không khỏi xẹt qua một tia không cam lòng. Tại sao cứ phải là bạn gái của Hàn Thừa chứ, nếu không anh ta nhất định sẽ ra tay. Anh ta đã từng quen không ít mỹ nữ, nhưng chưa có ai xinh đẹp và có khí chất thoát tục như thế này, chỉ nhìn một cái thôi cũng khiến tim anh ta đập loạn nhịp.
Anh ta không kìm được lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh của cô gái, ngay sau đó nghe thấy một nữ sinh khác gọi cô gái một tiếng: "Vân Tô!"
Cô gái dừng bước, nhìn về phía nữ sinh kia. Nữ sinh đó liền chạy lại chỗ cô.
Triệu Danh Thành giật mình, điện thoại bỗng nhiên trượt khỏi tay rơi xuống, trên màn hình vẫn còn hiển thị cuộc gọi đang kết nối.
Vân Tô! Cô ấy tên là Vân Tô! Là trùng tên hay là cùng một người?
Hai bóng người dần đi xa, Triệu Danh Thành bừng tỉnh, nhặt điện thoại lên ngắt cuộc gọi rồi lao xuống xe.
"Bạn học này, xin chào." Triệu Danh Thành vội vàng chặn một nữ sinh lại, cầm điện thoại hỏi: "Cho hỏi, nữ sinh này tên là Vân Tô phải không? Trường các bạn có mấy người tên Vân Tô?"
Nữ sinh nhìn vào tấm ảnh trong điện thoại anh ta: "Đúng là Vân Tô, trường mình chỉ có một Vân Tô thôi."
"Bạn trai cô ấy là Hàn Thừa à?"
"Không phải, bọn họ chỉ là bạn bè thôi."
Mắt Triệu Danh Thành sáng rực lên, vô cùng kích động: "Cảm ơn, cảm ơn bạn."
Nữ sinh kia không quen biết Triệu Danh Thành nên sau đó liền rời đi. Triệu Danh Thành nắm chặt điện thoại, kích động muôn phần. Hóa ra cô ấy chính là Vân Tô, cô ấy thế mà lại là Vân Tô!
Ngay sau đó sắc mặt anh ta trầm xuống. Triệu Phi Nhi cái con ranh con này, dám lừa anh ta! Ngày nào cũng lải nhải bên tai anh ta bảo Vân Tô vừa quê mùa vừa xấu xí, khiến anh ta đến ý định qua đây xác nhận một lần cũng không có.
Còn cả Thẩm Tư Vi nữa! Nói cái gì mà là người phụ nữ của Hàn Thừa! Từng đứa một đều lừa anh ta!
Phùng Duyệt đi bên cạnh Vân Tô, tò mò hỏi: "Vân Tô, khi nào thì cậu chính thức đến Thời Tinh Techno làm việc vậy?"
Vân Tô nói: "Sau kỳ thi cuối kỳ."
"Trước đây mình cứ tưởng cậu đến Thời Tinh làm thực tập sinh, không ngờ lại là kỹ sư. Cậu giỏi quá đi mất, lúc mình hiểu lầm cậu sao cậu chẳng nói gì cả, cậu đúng là sống kín tiếng quá."
Bình luận