Chương 36: Chấn động mọi người
"Ồ." Vô Ảnh cười cười: "Hóa ra là vậy, là tôi hiểu lầm rồi."
"Không có việc gì tôi cúp máy đây." Nói xong, Vân Tô trực tiếp ngắt điện thoại.
Vân Tô hiểu rõ thủ đoạn của Vô Ảnh, và Vô Ảnh cũng hiểu rõ thủ đoạn của cô, cho nên chỉ cần cô ra tay, Vô Ảnh chắc chắn sẽ biết đó là cô. Cô liên tiếp giúp Tần Tư Yến hai lần, Vô Ảnh nhất định sẽ nghi ngờ, thậm chí là điều tra quan hệ giữa cô và Tần Tư Yến.
Tuy nhiên, Vô Ảnh chắc chắn không thể đoán được quan hệ thực sự của hai người, dù sao bọn họ cũng không thực sự đăng ký kết hôn.
Vân Tô quay lại phòng ngủ. Thấy cô trở về, Tần Tư Yến đột nhiên hỏi: "Điện thoại của ai mà còn phải lén lút nghe thế?"
Vân Tô: "... Quyền riêng tư cá nhân."
Chủ đề kết thúc tại đó.
Dường như đã bắt đầu quen thuộc hơn, tối nay sau khi tắm xong, Vân Tô trực tiếp nằm lên giường, không còn chấp nhất với chiếc sofa nữa, dù sao cũng đã ngủ chung giường mấy lần rồi.
Nửa đêm.
Tần Tư Yến bỗng nhiên mở mắt, bởi vì người phụ nữ bên cạnh đột nhiên rúc vào lòng anh, một cánh tay còn gác lên người anh. Cảm nhận được nhiệt độ từ cô gái, gương mặt Tần Tư Yến thoáng hiện vẻ không tự nhiên, thậm chí vài hình ảnh nóng bỏng hiện lên trong đầu khiến hơi thở dần trở nên dồn dập. Anh định gọi Vân Tô dậy, nhưng nhìn gương mặt đang ngủ say của cô, anh lại không nỡ lên tiếng.
Kìm nén sự thôi thúc của một người đàn ông trưởng thành, điều chỉnh hơi thở mất mấy lần, anh mới nhắm mắt ngủ tiếp.
Sáng hôm sau.
Vân Tô tỉnh dậy phát hiện mình đang nằm trong lòng Tần Tư Yến, cô giật mình ngẩng đầu lên, anh đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt phượng sâu thẳm đang nhìn cô chăm chằm.
"Anh... anh làm cái gì thế?" Vân Tô tưởng là Tần Tư Yến đã kéo cô qua, giống như lần trước nhân lúc cô ngủ say mà bế cô lên giường vậy.
Tần Tư Yến khẽ mở môi: "Là chính cô nửa đêm tự rúc vào lòng tôi đấy chứ."
Vân Tô nhướng mày: "Anh nghĩ tôi tin sao?"
Tần Tư Yến: "Nếu tôi thực sự chủ động kéo cô vào lòng giữa đêm, thì chắc hẳn không thể nào chỉ dừng lại ở việc không làm gì cả."
Vân Tô: "..."
Dù Tần Tư Yến nói gì cô vẫn không tin, nhưng cũng chẳng muốn tranh luận với anh nữa. Có lẽ anh ta làm trong vô thức, coi cô như gối ôm trong mơ mà thôi.
"Tôi dậy đây." Nói đoạn, Vân Tô đứng dậy xuống giường.
Tần Tư Yến: "..." Biết Vân Tô vẫn không tin, nhưng anh không nói thêm gì nữa. Cái nhân mình tự gieo thì phải tự nhận lấy cái quả này thôi.
Vân Tô đến trường. Phùng Duyệt là người đầu tiên chạy đến hóng hớt: "Vân Tô, anh chàng đẹp trai đến đón cậu hôm qua có phải là bạn trai cậu không?"
"Ừ, đúng vậy." Vân Tô thừa nhận.
"Trời đất ơi! Thực sự là bạn trai cậu sao! Mình đứng trên lầu nhìn thấy rồi, cao ráo đẹp trai xỉu, còn đẹp hơn cả idol của mình nữa!" Nói đoạn, Phùng Duyệt bỗng hạ thấp giọng: "Đẹp trai gấp vạn lần cái tên Triệu Danh Thành kia!"
Vân Tô cười nhẹ: "Chẳng phải cậu bảo idol cậu đẹp trai nhất thế giới sao?"
Phùng Duyệt cười hi hi: "Đó là trong lòng mình thôi, nhưng có những chuyện cũng phải nhìn thẳng vào sự thật chứ."
Bất thình lình, Triệu Phi Nhi cùng đám bạn bè xấu xa đi về phía hai người. Triệu Phi Nhi khoanh tay, nhìn Vân Tô với bộ dạng vênh váo tự đắc.
"Cô cũng coi như có chút tự biết mình biết ta, biết mình nên xứng với loại đàn ông nào, hạng người nào là cô không bao giờ trèo cao nổi!"
Hôm qua lúc Hàn Thừa rời đi vẻ mặt rất giận dữ, hôm nay lại không đến trường, Triệu Phi Nhi đoán rằng Hàn Thừa sẽ không bảo vệ Vân Tô nữa, vì cậu ta đã tận mắt thấy Vân Tô ở bên người đàn ông khác.
"Sau này đừng có lại gần Hàn Thừa, cái loại như cô không xứng đâu." Triệu Phi Nhi mỉa mai.
Ánh mắt Vân Tô đanh lại, cô đột ngột tiến lên một bước. Tưởng cô định ra tay, Triệu Phi Nhi vẫn cảm thấy sợ, sợ hãi lùi liên tiếp hai bước: "Cô muốn làm gì? Vân Tô, cô dám động vào tôi một cái, tôi lập tức khiến cô phải cút khỏi Kinh đô! Cả người đàn ông kia của cô cũng đừng hòng yên ổn! Tốt nhất cô nên suy nghĩ cho kỹ!"
Vân Tô cười lạnh một tiếng: "Né cái gì, tôi cũng có đánh chết cô đâu."
Triệu Phi Nhi nuốt nước bọt, cô gái bên cạnh kéo tay cô ta một cái: "Phi Nhi, đừng chấp cái loại dã man này nữa, đi thôi."
"Cô cứ đợi đấy cho tôi!" Triệu Phi Nhi buông lại một câu đe dọa rồi cùng đám bạn rời đi.
Phùng Duyệt có chút lo lắng: "Làm sao bây giờ? Triệu Phi Nhi liệu có làm gì cậu không?"
"Không sao." Vân Tô thản nhiên nói: "Nếu cô ta thực sự có bản lĩnh đó, mình đã không còn ở Kinh Đại từ lâu rồi."
Phùng Duyệt tức giận nói: "Cậy nhà có tiền mà bắt nạt người khác đúng là quá đáng, may mà có Hàn Thừa luôn bảo vệ cậu." Dứt lời, nhận ra nói thế có vẻ không ổn vì Vân Tô đã có bạn trai, Phùng Duyệt cười gượng: "Ý mình là may mà cậu và Hàn Thừa là bạn bè, Triệu Phi Nhi nể mặt Hàn Thừa nên không dám làm càn. Đợi cậu vào Thời Tinh rồi, cô ta càng không dám láo xược."
Vân Tô chỉ cười không nói. Lời này cũng không sai, thực tế cô chưa cần ra tay thì Hàn Thừa hôm đó đã đe dọa Triệu lão gia tử, nhà họ Triệu mới không dám manh động. Triệu Phi Nhi đúng là vì kiêng dè Hàn Thừa nên mới không dám đụng vào cô.
Phùng Duyệt nhìn đồng hồ: "Hôm nay mình có tiết của giáo sư Lý, đi trước đây."
"Được."
Phùng Duyệt vội vã rời đi. Vân Tô đi về hướng khác, đồng thời lấy điện thoại gọi cho Hàn Thừa. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng nói khàn đặc không ra hơi của Hàn Thừa truyền đến: "Alo, Vân Tô à."
"Cậu sao thế? Bị ốm à?" Nghe giọng thấy không ổn, Vân Tô hỏi.
"Hazzz, đừng nhắc nữa, hôm qua dầm mưa to quá nên bị cảm rồi."
"Hôm qua cậu dầm mưa à?"
Hàn Thừa cười khổ: "Mưa mãi không tạnh, tôi lười đợi nên lao thẳng vào màn mưa luôn, kết quả là cảm luôn."
Vân Tô: "... Chẳng phải cậu bảo đợi mưa nhỏ bớt mới đi sao? Uống thuốc chưa?"
"Uống rồi, yên tâm đi, không sao nữa, chỉ là họng hơi khó chịu chút, ở nhà nghỉ một ngày là khỏi thôi."
"Ừ." Vân Tô nói: "Vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, nói chuyện sau nhé."
Cúp điện thoại, Vân Tô tiến vào lớp học. Giáo sư Chu là người hóm hỉnh hài hước, sinh viên rất thích tương tác với ông. Trong giờ học, một sinh viên đột nhiên đặt một câu hỏi thực tế trong ngành: "Thưa giáo sư, hiện nay ngành internet cạnh tranh khốc liệt như vậy, có phải sau khi tốt nghiệp bọn em thực sự rất khó tìm việc không ạ?"
Câu hỏi này nhận được sự đồng tình của rất nhiều người. Một sinh viên khác nói: "Chắc chắn rồi ạ, ngay cả học bá như Vân Tô, từng đoạt giải thi đấu toàn quốc mà cũng chỉ có thể bắt đầu từ vị trí thực tập sinh, huống chi là những người bình thường như bọn em."
Vân Tô đang chống cằm thả hồn treo ngược cành cây, bỗng nghe thấy tên mình liền giật mình tỉnh táo lại.
Giáo sư Chu liền đáp: "Ai bảo Vân Tô chỉ là thực tập sinh? Vân Tô là kỹ sư được Thời Tinh đặc cách mời về, đừng có lúc nào cũng nghe tin đồn thất thiệt..."
Những lời sau đó mọi người đã không còn nghe lọt tai nữa, tất cả đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Vân Tô.
"Vân Tô đến Thời Tinh làm kỹ sư! Trực tiếp làm kỹ sư luôn? Đỉnh vậy sao?" "Nhưng lời đồn bấy lâu nay toàn bảo là thực tập sinh mà? Sao đùng một cái thành kỹ sư rồi? Bước nhảy vọt này lớn quá." "Đúng thế, mình nhớ Thẩm Tư Vi từng nói chính Vân Tô đã cướp suất thực tập của cô ta, mới khiến Thẩm Tư Vi không được tuyển dụng." "Nghe nói lương năm của kỹ sư Thời Tinh bắt đầu từ con số triệu tệ trở lên, Vân Tô sắp phất to rồi." "Học bá đúng là học bá, chưa tốt nghiệp mà lương năm đã tiền triệu!"
"Trật tự, trật tự." Giáo sư Chu nói: "Cho nên đừng có lúc nào cũng phàn nàn về môi trường, kẻ mạnh không bao giờ phàn nàn về hoàn cảnh, các em hãy nhìn Vân Tô mà xem."
Bình luận