Chương 13: Anh ấy đang tức giận

Vân Tô thầm nghĩ: Đó là sư phụ của tôi, muốn gặp lúc nào chẳng được.

"Tôi sẽ cân nhắc." Cô nói.

Tần Tư Yến không nói gì thêm, tiếp tục uống trà.

Trên bàn trà, điện thoại của Vân Tô bỗng sáng lên, có một tin nhắn WeChat gửi đến. Tần Tư Yến không có thói quen tọc mạch chuyện riêng tư của người khác, nhưng lại vô tình liếc thấy nội dung tin nhắn.

【Tớ thật sự tò mò, sếp của cậu trông như thế nào, cậu rốt cuộc thích anh ta đến mức nào vậy?】

Tần Tư Yến nhìn chằm chằm vào màn hình, chú ý từng chữ một, bàn tay vô thức siết chặt. Ngay sau đó điện thoại lại rung lên một cái, anh chưa kịp nhìn rõ nội dung thì một bàn tay trắng trẻo xinh đẹp đã cầm điện thoại lên.

Vân Tô không nhận ra ánh mắt của Tần Tư Yến, cô trực tiếp mở tin nhắn, sau một hồi cạn lời liền trả lời: 【Ai nói với cậu là tớ thích sếp của tớ?】

Đối phương: 【Chẳng phải trước đây cậu đã mặc định rồi sao.】

Vân Tô: 【Tớ mặc định hồi nào?】

Đối phương: 【Lần trước tớ hỏi cậu có phải thích sếp không, cậu không trả lời, chẳng lẽ không phải mặc định?】

Vân Tô: 【Đó là vì tớ cạn lời!】

Một lúc sau, đối phương lại gửi tin: 【Cậu thật sự không thích sếp của mình à?】

Vân Tô: 【Dạo này cậu rảnh quá rồi phải không?】

Đối phương: 【Tớ đi làm việc đây, tạm biệt.】

Cuộc đối thoại kết thúc, Vân Tô đặt điện thoại sang bên cạnh, tiếp tục đọc sách.

Lúc này Trình Mộc đi tới: "Tần tổng, quần áo chuẩn bị cho phu nhân đã được gửi tới rồi ạ."

Nghe vậy, Vân Tô ngẩng đầu: "Quần áo gì cơ?"

"Là lễ phục để người dự tiệc thọ của Quý lão gia tử vào ngày mai ạ." Trình Mộc trả lời.

Vân Tô nhìn Tần Tư Yến: "Anh đã chuẩn bị xong hết rồi à?"

"Đúng vậy." Tần Tư Yến nhìn cô, giọng điệu bá đạo không cho phép phản kháng: "Lúc nãy không phải tôi đang thương lượng với cô, mà là cô bắt buộc phải đi."

Vân Tô mím môi, chưa kịp lên tiếng thì anh lại bồi thêm: "Bây giờ cô không có cơ hội hối hận đâu."

Trình Mộc ngẩn ra, bầu không khí không đúng chút nào. Đại boss bề ngoài nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm của anh ta... Boss đang tức giận. Có vẻ như việc Vân Tô không muốn đi dự tiệc thọ đã chọc giận boss rồi.

Vân Tô hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc sắp bùng nổ: "Được, tôi đi."

Tự mình làm thì tự mình chịu! Người lớn mừng thọ cũng là chuyện vui.

"Đã nói rồi đấy nhé, đi sớm về sớm." Vân Tô xác nhận lại lần nữa.

Tần Tư Yến không đáp lời, quay sang bảo Trình Mộc: "Mang hết quần áo lên lầu cho phu nhân mặc thử."

"Vâng." Trình Mộc gật đầu, dẫn theo chuyên viên phục trang lên lầu.

Tần Tư Yến đứng dậy, nhìn Vân Tô một lần nữa: "Đi thôi."

Vân Tô không nhúc nhích: "Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Khựng lại vài giây, Tần Tư Yến mới đáp: "Đi sớm về sớm."

Vân Tô lúc này mới hài lòng, đặt sách xuống đứng dậy, hai người cùng nhau lên lầu.

Trong phòng, đủ loại quần áo được treo thành một dãy dài. Chuyên viên phục trang hỏi: "Phu nhân, người xem thích bộ nào ạ?"

Vân Tô nhìn lướt qua một lượt, ánh mắt dừng lại ở một bộ sườn xám cách tân màu sâm panh, tay lỡ, phần cổ áo thêu hoa kết hợp với ngọc trai vô cùng tinh xảo.

"Phu nhân thích bộ sườn xám này ạ?" Chuyên viên nói: "Vậy để tôi giúp người mặc thử nhé?"

Vân Tô không quen để người khác mặc đồ cho mình: "Cô ra ngoài trước đi, tôi tự thay là được rồi."

"Vẫn là để tôi giúp người thì hơn."

"Không cần đâu."

Thấy thái độ kiên quyết của Vân Tô, chuyên viên không nói thêm gì nữa: "Vậy có việc gì người cứ gọi tôi." Nói xong liền quay người đi ra.

Cửa phòng đóng lại, Vân Tô lấy bộ sườn xám xuống và thay vào.

Bên ngoài phòng khách, Tần Tư Yến ngồi trên sofa, Trình Mộc và chuyên viên phục trang đứng hai bên, lặng lẽ chờ đợi. Vài phút sau, cửa phòng mở ra, một dáng hình thanh mảnh tuyệt mỹ chậm rãi bước ra.

Vân Tô cao 1m70, tuy hơi gầy nhưng vóc dáng chữ S cực kỳ chuẩn, mặc sườn xám càng tôn lên những đường cong hoàn hảo. Một làn gió thoảng qua làm mái tóc dài hơi xoăn nhẹ bay bồng bềnh, tăng thêm phần nhu mì.

Tần Tư Yến đăm đăm nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.

Chuyên viên phục trang cảm thán: "Phu nhân đẹp quá."

Trình Mộc thì nhìn đến ngây người, khí chất này của Vân Tô quả thực xứng danh thiên tiên.

Vân Tô nhìn ba người: "Bộ này thế nào? Tham gia tiệc thọ chắc là hợp chứ?"

Cô chưa từng tham gia những dịp như thế này, nhưng cảm thấy đoan trang đại nhã một chút sẽ tốt hơn.

Trình Mộc thốt lên: "Hợp ạ, vô cùng đẹp luôn!"

Tần Tư Yến liếc nhìn anh ta một cái, sau đó ra lệnh: "Hai người lui xuống đi."

Hai người lập tức rời khỏi. Vân Tô hơi khó hiểu nhìn anh, thái độ này là có ý gì?

Tần Tư Yến chuyển tầm mắt qua: "Có muốn thử bộ khác không?"

Vân Tô: "Bộ này không đẹp sao? Hay là không hợp?"

Tần Tư Yến: "Đẹp, hợp."

Vân Tô: "..." Vậy tại sao còn phải thử bộ khác?

Đối diện với vẻ hoài nghi của cô gái, Tần Tư Yến giải thích: "Ý tôi là cô có thể thử thêm những bộ khác, biết đâu còn có bộ cô thích hơn."

Hóa ra là ý này. Vân Tô mỉm cười: "Tôi thường thích cái nhìn đầu tiên hơn."

"Đối với người cũng vậy sao?" Tần Tư Yến bất chợt hỏi.

Vân Tô suy nghĩ một chút: "Cũng gần như vậy, nếu người nào mà ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không có ấn tượng tốt, thì sau này đại khái cũng sẽ không có."

Tần Tư Yến mím môi, không nói gì thêm.

"Tôi quyết định mặc bộ sườn xám này." Vân Tô chốt lại.

Tần Tư Yến hờ hững "ừm" một tiếng.

"Đúng rồi, ngày mai khi nào thì đi?" Vân Tô hỏi.

"Buổi sáng đi cùng ông nội từ nhà cũ qua đó, tiệc diễn ra vào buổi trưa."

"Đi từ nhà cũ sao? Vậy ngày mai chúng ta phải đến nhà cũ trước à?"

"Chiều tối nay chúng ta sẽ qua đó và ở lại một đêm." Tần Tư Yến trả lời.

Vân Tô hơi ngẩn ra: "Tối nay ở lại nhà cũ? Vậy chúng ta..."

Tần Tư Yến bình thản nói: "Ở chung phòng."

Vân Tô bỗng cảm thấy, hai năm thời gian quả thực dài đằng đẵng!

Chiều tối, hai người cùng nhau về nhà cũ. Lão gia tử thấy Vân Tô thì vô cùng vui mừng, còn bảo nhà bếp chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn như tiệc Mãn Hán Toàn Tịch.

"Vân Tô, ăn nhiều vào, thích gì cứ ăn nấy." Tần lão gia tử quan tâm nói.

Vân Tô mỉm cười đáp: "Vâng ạ."

Tần lão gia tử chỉ vào mấy món ăn và canh trên bàn, dặn dò: "Mang mấy món này với canh qua chỗ Tiểu thiếu gia đi, toàn là đồ bổ dưỡng cả đấy. Tư Yến, cháu cũng ăn nhiều vào."

"Vâng." Tần Tư Yến cầm thìa húp một ngụm canh, khựng lại một chút, bỗng quay sang hỏi Vân Tô: "Cô có muốn uống canh không?"

Giọng nói trầm ấm đầy nam tính vô cùng êm tai. Vân Tô nghiêng đầu nhìn qua, đôi mắt đẹp thoáng hiện sự kinh ngạc, nhưng rất nhanh cô đã phản ứng lại, anh ta đang muốn diễn cảnh ân ái đây mà.

Cô mỉm cười dịu dàng: "Không cần đâu, anh uống đi, uống nhiều vào một chút."

Tần Tư Yến cầm đũa gắp một miếng thịt bỏ vào bát cô: "Vậy thì ăn nhiều thức ăn vào."

Vân Tô: "... Vâng." Cô gắp miếng thịt lên ăn.

Lão gia tử nhìn hai người, lòng dạ sáng như gương nhưng vẫn thấy rất vui. Tần Tư Yến chưa bao giờ đối xử với người phụ nữ nào như vậy, cũng chưa từng có ai lọt được vào mắt anh. Trước đây lão gia tử còn thật sự lo lắng đứa cháu trai độc nhất của mình không thích phụ nữ!

Sau bữa tối, lão gia tử lùa hai người về phòng ngủ để nghỉ ngơi sớm. Phòng ngủ ở nhà cũ tuy rất lớn nhưng chỉ đặt một chiếc sofa đơn ở góc, điều này có nghĩa là tối nay hai người chỉ có thể ngủ chung trên một chiếc giường.

"Chỉ có một chiếc giường thôi." Vân Tô vô thức lên tiếng.

Tần Tư Yến liếc nhìn cô, cố ý nói: "Có sofa lớn thì chưa chắc cô đã chịu nằm yên trên đó đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập