Chương 5: Sau này chuyện của cô ấy không cần báo cáo với tôi nữa
Hứa Đường bước ra khỏi nhà vệ sinh rồi quay lại phòng bao. Lúc này mọi người cũng đã ăn uống gần xong và nhanh chóng giải tán.
Khi cô về đến nhà thì Cố Thừa Châu vẫn chưa về. Vào phòng tắm tắm rửa một lát, Hứa Đường liền đi ngủ.
Một đêm không mộng mị.
Ngày hôm sau, Hứa Đường vẫn đến công ty đi làm như bình thường.
Sau khi viết xong bản tổng kết công việc của tháng trước, Hứa Đường gõ cửa bước vào văn phòng của Giám đốc Tài chính.
Giám đốc Tài chính lướt nhìn qua một lượt rồi gật đầu đầy mãn nguyện.
Tiễn Hứa Đường rời đi xong, Giám đốc Tài chính mới kéo ngăn kéo ra, rút tờ đơn xin thôi việc mà Hứa Đường nộp ngày hôm qua rồi đứng dậy đi về phía phòng nhân sự (HR).
Cửa thang máy vừa mở ra, Giám đốc Tài chính liền nhìn thấy Tô Tần - trợ lý của Tổng giám đốc, ông cười chào hỏi: "Chào trợ lý Tô."
Tô Tần mỉm cười gật đầu đáp lại.
Sau khi cửa thang máy đóng lại, Tô Tần hỏi Giám đốc Tài chính: "Giám đốc Phương, anh định lên tầng mấy thế?"
"Tầng 10."
Tô Tần hơi khựng lại, rồi thuận miệng hỏi một câu: "Giám đốc Phương cũng qua bên phòng HR lấy tài liệu à?"
Giám đốc Phương lắc lắc tờ đơn xin thôi việc trong tay: "Không phải, tôi qua giúp trưởng phòng Hứa nộp đơn xin nghỉ việc."
Sắc mặt Tô Tần hơi thay đổi, cứ ngỡ mình nghe nhầm liền hỏi lại: "Anh vừa nói ai xin nghỉ việc cơ?"
"Là trưởng phòng Hứa Đường đấy!" Giám đốc Phương nhìn Tô Tần với vẻ kỳ lạ.
Nói đi cũng phải nói lại, Hứa Đường xin nghỉ việc, sao phản ứng của trợ lý Tô lại lớn như vậy nhỉ?
Chẳng lẽ cậu ta cũng nhìn trúng năng lực làm việc của Hứa Đường, không muốn để cô ấy rời đi?
Nghĩ đến đây, Giám đốc Phương thở dài một tiếng nói: "Tôi vốn dĩ muốn giữ cô ấy lại, nhưng người ta bảo vì bị bệnh nên mới xin nghỉ."
"Thế thì tôi cũng chẳng biết nói gì hơn, dù sao thì sức khỏe vẫn là vốn liếng tiền đề của mọi thứ mà."
Là trợ lý đặc biệt của Cố Thừa Châu, Tô Tần dĩ nhiên biết rõ mối quan hệ giữa Hứa Đường và Cố Thừa Châu.
Ánh mắt anh ta lướt qua tờ đơn nghỉ việc trên tay Giám đốc Phương, phần ký tên ở cuối trang đúng là tên của Hứa Đường, trong lòng không khỏi có chút chấn động.
Ngay sau đó, trên mặt Tô Tần hiện lên một tia giễu cợt. Sức khỏe của Hứa Đường tốt như vậy, nhìn thế nào cũng chẳng giống người bị bệnh.
Tám phần mười lại là giả vờ đổ bệnh để thu hút sự chú ý của Cố tổng đây mà.
Một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, chẳng qua cũng chỉ là thủ đoạn tranh sủng của phụ nữ.
Cửa thang máy mở ra, Giám đốc Phương bước ra trước. Tô Tần lấy xong tài liệu liền quay trở lại văn phòng Tổng giám đốc ở tầng 17.
Sau khi đưa văn kiện cho thư ký, anh ta thấy một cô thư ký khác đang ôm xấp tài liệu định đi vào phòng Tổng giám đốc.
Tô Tần bước tới, đưa tay về phía cô thư ký: "Đưa tài liệu đây cho tôi, cô đi bận việc khác đi. Tôi vừa hay có chút việc cần tìm Tổng giám đốc, để tôi mang vào cho!"
Đưa tài liệu cho Tô Tần, cô thư ký mỉm cười lịch sự: "Vậy làm phiền trợ lý Tô quá, hôm nào tôi mời anh uống cà phê nhé."
Cô thư ký hận không thể để Tô Tần đi đưa hộ, bởi vì trên tay cô vẫn còn đống công việc chưa làm xong.
Sau khi thư ký rời đi, Tô Tần gõ cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc.
Bên trong truyền ra giọng nói đầy từ tính của Cố Thừa Châu: "Vào đi."
Tô Tần ôm tài liệu bước vào, nghiêm túc báo cáo công việc cũng như lịch trình ngày hôm nay với Cố Thừa Châu.
Xong xuôi, anh ta ngập ngừng mở lời: "Còn một chuyện nữa..."
Cố Thừa Châu ngẩng đầu nhìn anh ta một cái: "Chuyện gì?"
Tô Tần cân nhắc rồi nói: "Là chuyện liên quan đến phu nhân..."
Cố Thừa Châu cứ ngỡ Hứa Đường vì chuyện tối hôm qua nên lại bắt đầu kiếm chuyện náo loạn, sắc mặt lập tức sầm xuống.
Còn chưa đợi Tô Tần nói hết câu, anh ta đã trầm giọng ngắt lời: "Sau này những chuyện liên quan đến cô ấy không cần báo cáo với tôi nữa, cô ấy muốn làm gì thì tùy cô ấy!"
"Tôi đã rõ." Tô Tần bĩu môi, nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Xem ra Tổng giám đốc thực sự đã phiền muộn phu nhân đến cực điểm rồi, nếu không thì tại sao cứ hễ nhắc đến chuyện của phu nhân là anh ta lại bắt đầu mất kiên nhẫn như thế.
Rõ ràng là lúc này Cố Thừa Châu không muốn nghe bất cứ điều gì liên quan đến Hứa Đường.
Nghĩ vậy, Tô Tần ôm tập tài liệu đã ký xong rời khỏi phòng Tổng giám đốc.
Đến giờ ăn trưa, Hứa Đường đi xuống căn tin công ty, các đồng nghiệp đều nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc.
Cô vừa lấy cơm ngồi xuống thì một đồng nghiệp có mối quan hệ khá tốt đã ngồi đối diện cô.
Người đồng nghiệp hạ thấp giọng hỏi Hứa Đường: "Trưởng phòng, chị không cần về nhà nấu cơm cho chồng nữa à?"
Đồng nghiệp chỉ biết cô đã kết hôn, chứ không hề biết chồng cô chính là vị sếp tổng đại nhân của bọn họ.
Hứa Đường gảy gảy phần cơm trước mặt: "Không cần nữa."
Trước đây, mỗi ngày sau khi tan làm buổi trưa cô đều về nhà nấu cơm. Cố Thừa Châu rất hiếm khi về nhà ăn, lần nào cô cũng tự tay mang đến tận nơi cho anh ta.
Nhìn dáng vẻ ăn uống ngon miệng của Cố Thừa Châu là cô đã thấy vui rồi, và thói quen này cô đã duy trì suốt mấy năm trời.
Sau này cô mới biết, những hộp cơm cô dụng tâm chuẩn bị, kết cục cuối cùng lại là bị vứt thẳng vào thùng rác.
Đồng nghiệp tò mò hỏi thêm một câu: "Hai người cãi nhau à?"
"Không có, anh ta nuôi bồ nhí bên ngoài rồi." Hứa Đường cắn một miếng đùi gà, vừa nhai vừa nói một câu với giọng hơi mơ hồ.
Người đồng nghiệp lập tức ngậm miệng, cúi đầu ăn lấy ăn để.
Nói đi cũng phải nói lại, biết chồng ngoại tình ở bên ngoài mà trưởng phòng Hứa lại bình thản đến thế, nếu đổi lại là người khác thì chắc đã lao đi đánh ghen từ lâu rồi ấy chứ!
Đến ba giờ chiều, Hứa Đường lại nhận được lời mời làm việc (offer) từ người cộng sự của cô - Chu Tự Ngôn gửi tới.
Đại ý của bức thư cũng tương tự như hai lần trước, nói rằng bộ phận nghiên cứu Trí tuệ nhân tạo Y học đã gửi lời mời đến cô lần thứ ba rồi, hỏi cô xem có muốn từ chối tiếp hay không.
Đồng thời anh cũng nhắc nhở cô, quá tam ba bận, nếu lần này còn bỏ lỡ thì e rằng sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
Bình luận