Chương 22: Phu nhân, không phải là cô có thai rồi chứ?

Sau khi ngồi xuống, Hứa Đường có chút khép nép thẳng lưng lên, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Trông cô lúc này chẳng khác nào một học sinh vừa gặp giáo sư, ngồi vô cùng ngay ngắn và nghiêm túc.

Thấy cô như vậy, giáo sư Trình bắt đầu hỏi thăm về tình hình của cô: "Chứng đau dạ dày của cháu đã kéo dài bao lâu rồi?"

Cúi đầu suy nghĩ một lát, chính Hứa Đường cũng không nhớ rõ mình bắt đầu bị đau dạ dày từ lúc nào. Cô chỉ nhớ máng hình như đã từ rất lâu rồi. Cô liền ngập ngừng lên tiếng: "Hình như cháu không nhớ rõ nữa..."

"Không sao." Giáo sư Trình đẩy lại gọng kính lão trên sống mũi, nhanh tay viết vài đường lên tờ phiếu khám rồi xé ra đưa cho Hứa Đường.

"Cháu cầm tờ phiếu này qua bên kia làm kiểm tra nhé. Kết quả kiểm tra và các loại thuốc cần uống thì vài ngày nữa ta sẽ gửi đến tận nhà cho cháu. Sau một tháng nữa cháu quay lại đây tái khám là được."

Hứa Đường nhận lấy tờ phiếu: "Dạ vâng, cháu cảm ơn bác sĩ."

Nhìn dòng chữ ghi trên phiếu là "Sinh thiết nội soi", cô khẽ thở dài một tiếng, quay người định bước ra phía cửa.

"Đợi một chút." Giáo sư Trình đột nhiên gọi Hứa Đường lại, "Cô bé à, ngoài việc điều trị bằng thuốc ra thì sức khỏe tinh thần và tâm trạng của cháu cũng rất quan trọng đấy. Hãy tránh xa những người và những việc khiến cháu không vui, điều đó chắc chắn sẽ có ích cho cháu."

Hứa Đường khựng lại, quay đầu mỉm cười nói: "Cháu biết rồi ạ, cháu cảm ơn lời khuyên của bác sĩ."

Cô sắp sửa thoát khỏi bể khổ này rồi, từ nay về sau cô sẽ chỉ tập trung vào sự nghiệp, không bao giờ tin vào thứ tình yêu chết tiệt kia nữa.

Quá trình làm sinh thiết nội soi khá phức tạp và đau đớn, nhưng so với lần chọc hút dạ dày trước đó thì lần kiểm tra này quả thực đã giảm bớt cho cô rất nhiều đau đớn. Sau khi làm xong kiểm tra, bác sĩ dìu cô ra ngoài và bảo cô nghỉ ngơi ở hành lang khoảng nửa tiếng. Hứa Đường cảm thấy cơ thể vẫn còn hơi khó chịu nên dựa vào ghế ở khu vực chờ để nhắm mắt tĩnh dưỡng.

Lúc này, Khương Từ đã đi làm thủ tục xuất viện cho Hứa Đường.

Nửa tiếng sau, cảm giác khó chịu đã vơi bớt, Khương Từ liền lái xe đưa Hứa Đường về nhà.

Hứa Đường vừa bước vào nhà, dì Trịnh đã vội vàng chạy ra đón, đỡ lấy đồ đạc trên tay cô: "Phu nhân, cuối cùng cô cũng về rồi. Cô không biết đâu, mấy ngày nay tiên sinh cứ nhắc cô suốt đấy."

"Cậu ấy bảo dạo này tâm trạng cô không tốt nên đi du lịch nghỉ dưỡng rồi. Thế nào, cô đi chơi có vui không?"

Hứa Đường khẽ nhếch môi: "Cũng khá vui ạ."

Nói cô đi du lịch nghỉ dưỡng sao? Hừ! Cố Thừa Châu đúng là loại chuyện gì cũng có thể thốt ra được! May mà bây giờ cô đã không còn bận tâm nữa, nếu không chắc sẽ tức đến chết mất.

Cô đổ bệnh phải nằm viện, Cố Thừa Châu không thèm đoái hoài, đã không vào bệnh viện thăm cô thì thôi, lại còn nói dối dì Trịnh là cô đi du lịch. Đúng là vô sỉ hết chỗ nói!

Hai ngày nằm trên giường bệnh cô đã suy nghĩ rất nhiều, đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết thì những chuyện khác chỉ là mây khói thoảng qua. Từ nay về sau, cô phải yêu thương bản thân mình thật tốt, tránh xa cặp đôi tra nam tiện nữ kia ra, mắc công có ngày tự làm mình tức chết thì thật là không đáng.

"Thế thì tốt quá rồi." Dì Trịnh mỉm cười xách đồ vào trong. Dì thầm nghĩ, phu nhân đi chơi về vui vẻ rồi thì sẽ không cãi nhau với tiên sinh nữa.

Khi dì Trịnh định quay lại phòng bếp, Hứa Đường đột nhiên gọi dì lại: "Dì Trịnh ơi, trưa nay cháu không có cảm giác thèm ăn lắm, dì nấu cho cháu ít cháo lòng đỏ trứng muối nhé!"

"Được rồi." Dì Trịnh gật đầu. Dì cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ cho rằng chắc do phu nhân phải vội vã ra sân bay, dọc đường đi không ăn uống được gì nên mới chán ăn như vậy.

Hứa Đường đi đến chỗ ghế sofa, cúi người xé đi mấy tờ lịch của những ngày qua, tiện tay xé luôn cả tờ ngày 11 của hôm nay. Qua ngày hôm nay, thời gian đếm ngược của cô chỉ còn lại đúng 19 ngày.

Một lát sau, dì Trịnh bưng cháo lòng đỏ trứng muối ra, Hứa Đường húp từng ngụm nhỏ cho hết bát cháo rồi lên lầu nghỉ trưa.

Đến ba giờ chiều, Hứa Đường nhận được cuộc gọi từ Chu Tự Ngôn: "Tiểu Đường, công ty chúng ta hiện đang gặp phải một vấn đề lớn, anh nghĩ chỉ có em mới giải quyết được thôi."

Hứa Đường nhìn vào màn hình điện thoại rồi đáp: "Tiện lắm anh ạ, hôm nay em đã xuất viện rồi, anh cứ nói đi!"

Mặc dù cơ thể vẫn còn đôi chút khó chịu nhưng vấn đề không lớn, cô hoàn toàn có thể khắc phục được. Cứ hễ đụng đến chuyện chuyên môn là cô lại cảm thấy cơ thể mình tràn đầy năng lượng.

Chu Tự Ngôn có chút áy náy nói: "Thật là ngại quá, em vẫn đang trong thời gian nghỉ ngơi mà anh lại đến làm phiền."

"Không sao đâu ạ, em nghỉ ngơi khỏe rồi, anh nói đi."

Chu Tự Ngôn liền đem vấn đề kể cho Hứa Đường nghe. Hứa Đường vô cùng mạch lạc giúp anh phân tích từng chút một, thậm chí còn liệt kê cho anh rất nhiều phương pháp để giải quyết tận gốc.

Chu Tự Ngôn ở đầu dây bên kia nghe xong liền vỡ lẽ ra, anh cười nói: "Tiểu Đường, anh biết ngay là cứ có em ở đây thì chắc chắn sẽ giải quyết được rất nhiều việc mà. Thật mong em sớm quay lại làm việc, em sẽ giúp tụi anh tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, như vậy bình thường tụi anh cũng đỡ phải tăng ca rồi."

"Em cũng rất mong chờ ngày đó."

Cúp điện thoại xong thì đã hơn bốn giờ chiều, không ngờ hai người thảo luận công việc mà đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ. Hứa Đường mở máy tính lên, đã ba ngày cô không làm việc nên trong hộp thư tích tụ khá nhiều email chưa đọc.

Hứa Đường nghiêm túc xem qua từng bức thư, tỉ mỉ trả lời lại từng cái một, có những email cô còn cẩn thận ghi chú thêm vào. Phải công nhận rằng Hứa Đường là một người rất tận tụy với công việc, mỗi một email cô đều đọc kỹ càng rồi chỉnh sửa sao cho hợp lý nhất.

Giải quyết xong toàn bộ email thì trời bên ngoài đã tối mịt. Cô nhìn đồng hồ, đã là bảy giờ rưỡi tối. Hứa Đường tắt máy tính, vươn vai một cái rồi cầm chiếc cốc đi xuống lầu.

Dì Trịnh thấy cô đi xuống liền bưng một bát cháo lòng đỏ trứng muối đi tới: "Phu nhân, trưa nay cô bảo không có khẩu vị nên tối nay tôi lại nấu cháo cho cô, cô mau tranh thủ ăn lúc còn nóng đi này!"

Nhận lấy bát cháo, Hứa Đường nói lời cảm ơn rồi đi đến bàn ăn, bắt đầu chậm rãi ăn từng chút một.

Đúng lúc này, phía cửa ra vào có tiếng động, là Cố Thừa Châu đã về. Hôm nay anh ta mặc một bộ vest màu xám, giữa hai hàng lông mày hiện rõ vẻ mệt mỏi.

Thấy Hứa Đường đã về, Cố Thừa Châu cũng không thèm để ý cho lắm. Dì Trịnh nhanh nhảu chạy lại đỡ lấy chiếc cặp táp của anh ta.

"Tiên sinh, phu nhân vừa mới về hồi sáng, cô ấy bảo không có cảm giác thèm ăn nên tôi đã nấu cháo cho cô ấy rồi."

"Ừ." Cố Thừa Châu hờ hững đáp một tiếng, hoàn toàn không để tâm đến lời dì Trịnh nói.

Dì Trịnh vào bếp bưng cơm canh ra bàn. Nhìn mâm cơm thịnh soạn trên bàn, Hứa Đường lại chẳng hề có chút cảm giác muốn ăn. Cô ăn đại vài miếng rồi đứng dậy dọn dẹp bát đũa của mình.

Khuôn mặt Cố Thừa Châu tối sầm lại. Lúc chạm mặt Hứa Đường ở cửa bếp, anh ta thẳng thừng né người qua một bên rồi đi thẳng đến bàn ăn, không thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Hứa Đường cũng tương tự, hai người giống hệt như hai người xa lạ chung nhà.

Hứa Đường bưng bát cháo lòng đỏ trứng muối đi vào bếp. Dì Trịnh lúc này bước tới, nhìn bát cháo gần như còn nguyên vẹn, dì liền quan tâm hỏi một câu: "Phu nhân, cô cảm thấy không khỏe ở đâu sao, sao lại ăn ít như thế này?"

Hứa Đường lắc đầu: "Cháu không sao đâu ạ, chắc tại dạo này thời tiết nóng quá nên ăn gì cũng không thấy ngon."

Dì Trịnh vẫn có chút không yên tâm nói: "Phu nhân, dạo này cô ăn ít quá, có phải là đường ruột hay dạ dày có vấn đề gì không? Hay là để tôi đưa cô đi bệnh viện khám thử xem nhé?"

"Không cần đâu ạ, cháu không thấy đau đớn chỗ nào cả, chỉ đơn thuần là chán ăn thôi." Hứa Đường ngẩn người một lát rồi lắc đầu đáp.

Đến cả một người ngoài như dì Trịnh còn nhận ra đường ruột cô không tốt, vậy mà Cố Thừa Châu lại giống như một kẻ mù, chẳng nhìn thấy bất cứ điều gì. Cô đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian rất lâu trước đây, mỗi lần cô bị đau dạ dày là Cố Thừa Châu lại cuống cuồng cả lên, ngày nào cũng dỗ dành cô uống thuốc.

Thế nhưng cảnh còn người mất, Cố Thừa Châu đã thay lòng đổi dạ, trái tim của anh ta từ lâu đã không còn đặt nơi cô nữa rồi. Việc duy nhất cô có thể làm lúc này chính là ly hôn để tác thành cho bọn họ, có lẽ Cố Thừa Châu cũng đang rất muốn nhanh chóng tống khứ cái cục nợ phiền phức là cô đi cho rảnh nợ!

Dì Trịnh cúi đầu suy nghĩ một lúc, đột nhiên hai mắt dì sáng lên, phấn khởi nói: "Phu nhân, tôi nghe người ta nói phụ nữ sau khi mang thai là hay bị chán ăn, ăn uống kém lắm. Không phải là cô... đang có tin vui rồi đấy chứ?"

Hứa Đường hơi khựng lại, sao dì Trịnh lại có thể liên tưởng đến chuyện mang thai được cơ chu?

Thấy Hứa Đường im lặng không nói gì, dì Trịnh lại cứ ngỡ là chính cô cũng đang mơ hồ không rõ, liền nói tiếp: "Phu nhân, hay là bây giờ cô để tôi đi mua mấy cái que thử thai về cho cô thử xem có phải là mang thai thật không nhé?"

Hứa Đường sực tỉnh, cô vội xua tay với dì Trịnh: "Dạ thôi không cần đâu ạ, cơ thể của cháu thế nào thì cháu tự biết rõ nhất."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập