Chương 211: Vứt ra giấy chứng nhận ly hôn, vạch trần Hứa Hâm Nguyệt

Lúc Hứa Tử Uyên và Hứa Ngạn Lâm bước vào, nhìn thấy cảnh Hứa Tử Thần đang bị Hứa lão thái thái đánh.

Chưa kịp phản ứng, đã thấy Hứa Hâm Nguyệt vừa khóc vừa khuyên Hứa lão thái thái, “Bà nội, rốt cuộc chị ấy đã nói gì với bà thế? Sao bà vừa về đã đánh anh hai?”

“Anh hai chỉ là quá tức giận nên mới nói ra những lời như vậy thôi, anh ấy không cố ý đâu ạ.”

“Bà cũng biết đấy, anh ba là cái tính đó, thực ra anh ấy không có ác ý đâu, bà đừng đánh anh hai nữa, được không ạ?”

Giang Tố Phương cũng nghẹn ngào phụ họa, “Đúng vậy mẹ ạ, con không biết Đường Đường đã nói gì với mẹ, khiến mẹ tức giận như vậy, mẹ hãy bình tĩnh đã, có gì từ từ nói ạ!”

“Đường Đường, con cũng khuyên bà nội con đi, nhìn anh con bị đánh, chắc con cũng không dễ chịu gì, con nói có đúng không?”

Hai người ở cửa nhìn nhau, vội vàng bước lại gần. Hứa Tử Uyên vừa vào đã tuôn một tràng mắng, “Hứa Đường, rốt cuộc em đã làm loạn đủ chưa? Mỗi lần em về, đều khuấy động cả nhà lên, em khiến anh quá thất vọng.”

“Em lại nói bậy nói bạ gì với bà nội thế? Em không biết bà nội sức khỏe yếu, không chịu được kích thích à?”

“Bà nội thương em nhất đúng không? Em báo đáp bà ấy bằng cách đó à? Suốt ngày tìm rắc rối cho bà ấy, để kích thích bà ấy?”

Lúc tiếp khách anh có uống chút rượu, vốn dĩ khoảng thời gian này đã bận tối tăm mặt mũi.

Công ty cuối cùng cũng tốt lên, tâm trạng anh khá hơn, liền uống thêm vài ly.

Không ngờ về đến nhà lại thấy loạn xạ như vậy, những cảm xúc vừa mới lắng xuống bỗng dâng lên. Khiến anh vô cùng bực bội.

Vì vậy, đối với Hứa Đường, đương nhiên chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì, dù sao, mọi chuyện đều do Hứa Đường gây ra.

Anh đã không đuổi tận giết cùng, thế là đủ nhân từ với cô rồi, thế mà Hứa Đường không những không biết ơn, lại còn cách ba bữa lại về nhà gây chuyện.

Họ không phát oai, chẳng lẽ họ tưởng nhà họ Hứa dễ bắt nạt?

Hứa Đường lạnh lùng liếc qua đám người này, khóe môi nhếch lên cười lạnh, “Tôi đã nói gì? Bắt các người lần lượt chạy đến chỉ trích tôi? Chỉ vì vài lời của mẹ con Hứa Hâm Nguyệt, các người đã vội vàng làm chó, rồi sủa ở đó.”

“Thế tôi còn nói, mấy hôm trước Hứa Hâm Nguyệt thuê hung thủ định giết tôi, kết quả không giết được tôi, lại làm Quý Tư Yến bị thương đấy.”

“Các người thấy đấy, thái tử gia nhà Quý bị thương, nếu điều tra ra là người nhà họ Hứa làm, thì anh ta sẽ đối phó với nhà họ Hứa thế nào?”

Không thể không nói, Hứa Hâm Nguyệt rất thông minh, làm việc cũng rất cẩn thận, Quý Tư Yến điều tra mấy ngày, vẫn chưa tìm ra được Hứa Hâm Nguyệt.

Nhưng đồng thời, đó cũng là điểm yếu của Hứa Hâm Nguyệt, dù sao nhà Quý ra tay, lộ ra chỉ là vấn đề thời gian, đến lúc đó Hứa Hâm Nguyệt cũng phải trả giá.

Sắc mặt Hứa Hâm Nguyệt tái đi trong chốc lát, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường, cô ta nghẹn ngào nói, “Chị ơi, sao chị có thể vu oan cho em như thế được, em…”

Hứa Đường kịp thời cắt ngang lời Hứa Hâm Nguyệt, “Chính cô là người vu oan cho tôi trước, từ lúc tôi bước vào, chưa nói một lời, các người đã xúm vào đổ tội lên đầu tôi.”

“Mục đích của các người chẳng phải rất rõ ràng sao, chẳng qua là không muốn tôi về nhà họ Hứa, sợ tôi sẽ nói ra sự thật mà chúng không biết phải không?”

“Hứa Hâm Nguyệt, nếu không sợ bà nội bị kích thích, cô nghĩ bây giờ cô còn có thể nhảy nhót trước mặt tôi được à?”

Vì bà nội đã biết sự thật, thì cô chẳng còn gì phải giấu diếm nữa, đã đến lúc để người nhà họ Hứa nhìn rõ bộ mặt thật của hai mẹ con Hứa Hâm Nguyệt.

Hứa Tử Thần phẫn nộ trừng mắt nhìn Hứa Đường, “Hứa Đường, cô đang nói bậy nói bạ gì thế? Cứ như thể cô chịu nhiều ấm ức lắm ấy.”

“Xưa nay chẳng phải cô luôn bắt nạt Thỏ đấy thôi, cô còn ấm ức cái gì nữa, cô lấy đâu ra cái mặt ấy hả?”

“Anh thấy chẳng qua bọn anh đối xử với cô quá tốt, mới hình thành cái tính cách coi trời bằng vung này của cô, không dạy dỗ cô một trận, chẳng biết sau này cô ra ngoài sẽ làm hỏng danh tiếng của Thỏ thế nào nữa.”

Anh ta cho rằng, Hứa Đường quá đáng quá, lời gì cũng dám nói, thực sự quá vô học.

Đến lúc phải dạy dỗ một trận cho cái con bé chết tiệt không biết trời cao đất rộng này rồi, bằng không nó thực sự muốn làm loạn trời rồi.

Hứa Hâm Nguyệt không ngờ Hứa Đường lại nói ra chuyện thuê hung thủ vào lúc này, càng không ngờ rằng, người được phái đi không làm Hứa Đường bị thương, lại làm Quý Tư Yến bị thương.

Nếu bị nhà Quý điều tra ra điều gì, thì ngay cả nhà Bạch cũng không bảo được cô ta, biết phải làm thế nào bây giờ?

Hứa lão thái thái trực tiếp ném một cái cốc về phía Hứa Tử Thần, “Đồ nghiệt tử, mày dám động vào nó một cái thử xem, xem bà có đánh gãy chân chó mày không.”

“Mày che chở cho Hứa Hâm Nguyệt như thế, mày có biết, mẹ con chúng đã làm những chuyện bẩn thỉu gì ngay dưới mí mắt mấy đứa không hả?”

Bà tức đến nỗi đau ngực, đầu cũng hơi choáng, nhưng bà vẫn cố gượng, không thể ngã xuống lúc này được, nếu không thì Đường Đường của bà thực sự không còn ai che chở nữa.

Hứa Đường lấy từ trong túi ra một tờ giấy chứng nhận ly hôn, rồi ném thẳng vào mặt Hứa Tử Thần, “Hứa Tử Thần, anh hãy nhìn cho rõ, đứa em gái tốt trong mắt anh, rốt cuộc là loại hàng gì.”

“Tôi và Cố Thừa Châu hai tháng trước mới lấy được giấy chứng nhận ly hôn, còn Hứa Hâm Nguyệt thì đã qua lại với Cố Thừa Châu từ một năm trước đó rồi.”

“Hãy mở to mắt chó của các người ra mà nhìn cho kỹ, rốt cuộc ai cướp đàn ông của ai? Đứa em gái tốt của các người, rốt cuộc có phải là kẻ thứ ba xen vào hôn nhân của người khác hay không.”

Hứa Tử Thần lật giấy chứng nhận ly hôn ra, ngày tháng trên đó là mùng một tháng chín, mà thời gian Hứa Hâm Nguyệt nói với họ rằng mình đang yêu, lại là trước đó.

Có nghĩa là, đứa em gái tốt của họ, vẫn luôn là kẻ thứ ba chen vào cuộc hôn nhân của em gái ruột họ.

Mà họ, lại luôn giúp Hứa Hâm Nguyệt cướp chồng của Hứa Đường, đây là trò đùa gì thế?

Hứa Tử Uyên cũng cầm lấy giấy chứng nhận kết hôn, nhìn đến ngày tháng, khoảnh khắc ấy anh cảm thấy tê cả da đầu.

Anh đã làm những gì thế này?

Hóa ra Hứa Đường nói đúng, Hứa Hâm Nguyệt thực sự đã chen vào cuộc hôn nhân của người khác, và người này lại là chị gái trên danh nghĩa của cô ta.

Có nghĩa là, Hứa Hâm Nguyệt đã cướp anh rể của mình, lại còn khoe khoang trước mặt họ, chẳng trách hôm đó phản ứng của Hứa Đường lại lớn đến thế.

Thế mà họ cứ khăng khăng không tin lời Hứa Đường, lại vì giúp Hứa Hâm Nguyệt, mà ra sức tổn thương Hứa Đường.

Và cảnh cáo Hứa Đường nhiều lần, bảo cô đừng cướp bạn trai của Hứa Hâm Nguyệt.

Đây là trò đùa gì thế?

Hứa Hâm Nguyệt tức đến nỗi toàn thân run lên, không ngờ Hứa Đường lại nói ra chuyện này vào lúc này, đánh cho cô ta một đòn bất ngờ.

Giấy chứng nhận ly hôn ở ngay trước mắt, giờ cô ta có trăm miệng cũng khó biện hộ, biết phải làm thế nào bây giờ?

Hứa lão thái thái nắm lấy tay Hứa Đường, vừa khóc vừa nói, “Đường Đường ngốc của bà, con chịu nhiều ấm ức như vậy, sao không nói với bà?”

“Nếu không phải bà đến thăm chú ba con, nghe thấy những lời các con nói, bà làm sao nghĩ được, con lại bị mẹ con Hứa Hâm Nguyệt bắt nạt đến mức này!”

Hứa Tử Thần ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hứa Hâm Nguyệt, “Thỏ, có phải em nên giải thích với bọn anh một chút, rốt cuộc thế này là thế nào không?”

“Em chẳng phải đã bảo Cố Thừa Châu còn độc thân sao, thế thì tờ giấy chứng nhận ly hôn này, em giải thích thế nào đây?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập