Chương 20: Hứa Đường, em có thể thôi quậy phá được không
Hứa Đường lấy một lọ thuốc từ trong túi xách ra, dốc một viên thuốc bỏ vào miệng, trực tiếp nuốt chửng vào bụng.
Vị đắng chát lan ra, cô nhíu chặt đôi mày thanh tú, đè nén vị đắng nghét ấy xuống, sau đó nói với đầu dây bên kia điện thoại: "Không cần đâu ạ, em không sao, một lát nữa em ra liền."
"Vậy được, anh đợi em ở vị trí phía bên trái cửa ra vào nhé."
"Dạ." Cúp điện thoại, dạ dày Hứa Đường vẫn khó chịu vô cùng, cô vịn vào tường đứng thẳng dậy.
Cơn phát bệnh lần này dường như còn dữ dội, hung mầm hơn hẳn mấy lần trước, hiện tại cả người cô đều ở trong trạng thái kiệt sức, lả đi.
Hứa Đường ôm lấy dạ dày, súc miệng trước bồn rửa tay rồi mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, thế nhưng cảm giác đau đớn không hề giảm bớt, ngược lại vì động tác di chuyển của cô mà càng lúc càng đau hơn.
Bên trong cơ thể giống như có vô số con kiến đang gặm nhấm da thịt cô, cơn đau dày đặc râm ran truyền vào tận xương tủy, tứ chi bách hài.
Cô cắn chặt bờ môi, gương mặt trắng bệch không một giọt máu, vì quá đau đớn nên bước chân cô có chút bồng bềnh, hư vô, phải vịn vào tường mới có thể miễn cưỡng bước đi.
"Hứa Đường, em làm sao vậy?"
Có người đang sải bước đi về phía cô, đưa tay đỡ lấy thân hình đang lung lay sắp đổ của cô.
Hứa Đường yếu ớt ngước mắt lên, liền va phải một đôi mắt đen thâm trầm đầy vẻ lo lắng.
Là Quý Tư Yến, hôm nay anh vẫn mặc một bộ đồ đen như cũ, đường viền hàm dưới căng chặt, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình với gương mặt tái mét, thảm hại trong mắt anh.
Hứa Đường yếu ớt mấp máy bờ môi đã bị cô cắn đến mức trắng bệch: "Tôi đau dạ dày."
Quý Tư Yến nhìn Hứa Đường bằng ánh mắt sâu hoắm: "Sao lại đau đến nông nỗi này?"
Gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra như thế kia, không thể nào chỉ đơn thuần là đau dạ dày được.
Hứa Đường cắn chặt môi, không nói một lời, bờ môi cô đã bị chính cô cắn rách, có vệt máu rỉ ra.
"Tôi đưa em đến bệnh viện."
Anh cúi người bế thốc Hứa Đường lên, sải bước đi thẳng ra phía ngoài hội trường.
Thế nhưng, chính vì hành động theo bản năng này của Quý Tư Yến đã khiến cho toàn bộ những người có mặt tại đó đều nhìn đến ngây dại cả người.
【Trời đất ơi, cô gái trong lòng thái tử gia nhà họ Quý là ai thế kia? Nhìn bộ dạng kia của anh ấy có vẻ khá là nôn nóng, sốt ruột đấy chứ.】
【Chắc là do thái tử gia cố ý che mặt cô ấy rồi, chúng ta đều không nhìn rõ cô gái đó trông như thế nào cả.】
【Tiểu thư nhà ai mà lại may mắn đến như vậy chứ, chẳng phải nói nhà họ Quý và nhà họ Bạch có hôn ước sao, hay đây chính là Bạch đại tiểu thư?】
【Không phải đâu, vừa nãy tôi còn nhìn thấy Bạch đại tiểu thư ở phía cửa bên kia kìa, còn vị bên nhà họ Quý kia là bế người đi ra từ phía nhà vệ sinh đấy chứ.】
Cố Thừa Châu và Hứa Hâm Nguyệt trò chuyện với người khác cũng hòm hòm rồi, lúc này cũng nhìn thấy Quý Tư Yến đang bế một người phụ nữ, vội vã đi về phía cửa ra vào.
Nhìn cách ăn mặc của người phụ nữ kia hình như là Hứa Đường, Cố Thừa Châu bước về phía đó vài bước, muốn nhìn cho rõ ràng hơn một chút.
Đúng lúc này, Hứa Hâm Nguyệt bước tới chặn đứng tầm mắt của anh ta, cô ta mỉm cười khoác lấy tay Cố Thừa Châu, kéo anh ta đi về phía bên kia.
"Chúng ta qua phía bên kia đi anh, hai anh trai của em vẫn đang đợi anh ở bên đó kìa."
Nghe vậy, Cố Thừa Châu thu hồi tầm mắt, rất nhanh đã quăng chuyện của Hứa Đường ra sau đầu.
Phụ nữ đến đây ăn mặc đều na ná như nhau, chắc chắn là anh ta nhìn nhầm rồi, Hứa Đường làm sao có thể quen biết với vị bên nhà họ Quý kia được chứ.
Lúc Quý Tư Yến đi đến cửa ra vào, đột nhiên có người gọi giật anh lại: "A Yến..."
Anh đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho người phụ nữ kia, coi như không nghe thấy gì, bế Hứa Đường đi thẳng ra ngoài.
Đặt Hứa Đường vào ghế sau của xe, Quý Tư Yến ra lệnh cho Khương Từ lái xe, chính anh cũng ngồi vào trong: "Đến bệnh viện gần đây nhất."
Nhìn dáng vẻ đau đến mức sắp ngất đi của Hứa Đường, Khương Từ không dám chậm trễ, nhanh chóng nổ máy lái xe rời khỏi Trung tâm Triển lãm.
Hứa Đường không gắng gượng được cho đến khi tới bệnh viện, cô đã thiếp đi trong trạng thái hôn mê, mơ màng. Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, cô nghe thấy tiếng Quý Tư Yến đang gọi tên mình.
"Hứa Đường, em đừng ngủ, mau tỉnh lại đi, Hứa Đường..."
Chỉ là giọng nói ấy càng lúc càng trở nên xa xăm, mờ mịt, cho đến khi hoàn toàn không nghe thấy gì nữa, cô cũng mất đi tri giác.
Lúc tỉnh lại một lần nữa, đập vào mắt cô là một khoảng trắng xóa, mùi nước khử trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô.
Hứa Đường quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đang đứng trước cửa sổ, Quý Tư Yến đang quay lưng về phía cô để gọi điện thoại.
Trời bên ngoài đã tối đen như mực, cô đã hôn mê lâu như vậy rồi sao, vậy còn phần diễn thuyết của cô thì phải làm thế nào bây giờ?
Quý Tư Yến cúp điện thoại, sải bước đi về phía cô: "Tỉnh rồi à?"
Hứa Đường khẽ gật đầu, theo bản năng đưa tay mò mẫm tìm điện thoại, bấm sáng màn hình lên thì đã là tám giờ tối rồi.
Cô nhìn thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ cùng với tin nhắn chưa đọc, phần lớn là do Chu Tự Ngôn gọi tới, cũng có cả dì Trịnh gọi đến nữa.
Có lẽ là vì vừa mới trải qua trận phát bệnh, hiện tại cô cảm thấy cả người mình đều trong trạng thái kiệt quệ, mất sức, bàn tay cầm điện thoại có chút run rẩy.
Bên này tại Cố gia, Cố Thừa Châu mang theo thân thể mệt mỏi rã rời về đến nhà, dì Trịnh vội vàng bước tới nói với Cố Thừa Châu: "Tiên sinh, phu nhân vẫn chưa về nhà, gọi điện thoại cũng không thèm bắt máy, liệu có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không ạ?"
Động tác thay giày của Cố Thừa Châu khựng lại, ngay sau đó liền tỏ vẻ khinh miệt, bài xích, nhưng vẫn nói với dì Trịnh một câu: "Biết rồi."
Thay giày xong xuôi, Cố Thừa Châu liền bấm số gọi điện thoại cho Hứa Đường, đầu dây bên kia rất nhanh đã được kết nối: "Alo."
Người khác gọi điện thoại thì cô không thèm bắt máy, anh ta vừa gọi một cái liền kết nối ngay.
Đây là đang cố ý đợi anh ta gọi điện tới có đúng không?
Bờ môi mỏng của anh ta nhếch lên một vệt giễu cợt đầy châm biếm: "Em đang ở đâu?"
Hứa Đường nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người mình: "Bệnh viện."
"Bệnh viện? Hứa Đường, em có thể thôi quậy phá được không." Cố Thừa Châu day day vầng trán, giải thích một câu: "Cô ấy là em gái của đối tác hợp tác với công ty chúng ta, bọn anh đang bàn bạc một dự án vô cùng quan trọng."
Hết ngày này qua ngày khác, diễn kịch vẫn chưa diễn đủ hay sao? Đến mức phải giả bệnh giả tật vào tận trong bệnh viện nằm rồi.
Bình luận