Chương 12: Hạ lão Tam, đúng là cầm thú!

Bố anh ta kết hôn rồi? Chuyện từ bao giờ mà anh ta lại không hề nghe thấy chút tin tức nào?

“Bà nội, bố con kết hôn thật ạ?” Giọng Hạ Phàm hơi khản đặc, tim đập loạn xạ không thể kiểm soát.

“Sao, nó không nói với cháu à?” Bà cụ Hạ cau mày: “Trì Diên làm việc càng ngày càng thiếu chừng mực, chuyện lớn như kết hôn mà ngay cả con trai cũng không thông báo một tiếng? Còn ra thể thống gì nữa!”

Trong đầu Hạ Phàm ong ong, căn bản không nghe lọt tai xem bà nội vừa càm ràm những gì phía sau. Hạ Trì Diên kết hôn rồi. Những năm nay, Hạ Trì Diên đối với phụ nữ trước giờ chưa bao giờ nể mặt, từ chối bao nhiêu sự chủ động của các thiên kim tiểu thư, ngay cả những buổi xem mắt bà nội sắp xếp cũng đều bị anh khước từ sạch sẽ.

Hạ Phàm vẫn luôn cho rằng, người bố nuôi này của mình có khi chẳng hề thích phụ nữ. Vậy mà anh lại lặng lẽ kết hôn rồi? Với ai?

Quan trọng hơn, Hạ Trì Diên kết hôn đồng nghĩa với việc anh có thể sẽ có con ruột của mình. Một khi Hạ Trì Diên có con, vị thế “con nuôi” của anh ta sẽ trở nên vô cùng lúng túng. Đến lúc đó, anh ta không còn là đứa cháu duy nhất của bà nội nữa, liệu bà có còn thiên vị anh ta như bây giờ? Gia sản nhà họ Hạ, liệu còn phần của anh ta không? Một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu.

“Bà nội,” anh ta cố nén sóng gió trong lòng, nặn ra một nụ cười, “Bố con kết hôn từ bao giờ mà con chẳng nghe thấy tí tin tức nào thế ạ?”

“Chuyện mới vài ngày trước thôi.” Bà cụ Hạ vẫn còn đang giận, giọng điệu không tốt lắm.

Rời khỏi nhà cổ, nụ cười trên mặt Hạ Phàm biến mất không còn dấu vết. Anh ta lấy điện thoại ra, lần đầu tiên cảm thấy phiền muộn với những lời hỏi thăm ngọt ngào mà Tô Vãn Thanh gửi đến. Vốn dĩ anh ta đến đây để cầu xin bà nội ủng hộ, giúp mình thuận lợi cưới Vãn Thanh vào cửa. Bây giờ đột nhiên xuất hiện một người “mẹ”, làm đảo lộn hết mọi kế hoạch của anh ta.

“Đến tổng bộ Bác Hạ.” Anh ta ra lệnh cho tài xế.

Tập đoàn Bác Hạ, văn phòng chủ tịch tầng cao nhất. Khi Hạ Phàm đến, Hạ Trì Diên vẫn chưa về công ty. Anh ta đợi trong phòng khách gần hai tiếng đồng hồ mới được thư ký mời vào văn phòng của Hạ Trì Diên.

“Bố.” Hạ Phàm đứng trước bàn làm việc, cung kính gọi một tiếng.

Hạ Trì Diên đang nhìn vào đống tài liệu trên bàn, mắt cũng không ngước lên: “Có việc gì?”

Hạ Phàm đã quen với sự lạnh nhạt này, nhưng hôm nay trong lòng mang tâm sự, vẫn cảm thấy có chút khó chịu. Anh ta hít sâu một hơi, lên tiếng: “Bà nội nói, bố kết hôn rồi ạ?”

Hạ Trì Diên khẽ nhướng mày: “Phải, thì sao?”

“Không có gì ạ.” Hạ Phàm nén sự khó chịu trong lòng, gắng gượng cười: “Chúc mừng bố, chỉ là không biết khi nào mẹ mới có thời gian, con muốn chính thức gặp mẹ một lần ạ.”

“Dạo này cô ấy bận.” Hạ Trì Diên thản nhiên đáp: “Để sau này có dịp rồi nói.”

Để sau này, có dịp, rồi nói. Người nào hiểu chút nhân tình thế thái đều hiểu đây là lời từ chối khéo. Không khí trong văn phòng trở nên ngưng trệ. Hạ Phàm từ nhỏ đã sợ ở riêng với Hạ Trì Diên. Danh nghĩa là cha con, nhưng thực tế trong mắt Hạ Trì Diên, anh ta có khi còn chẳng bằng cả cấp dưới. Hạ Trì Diên thực sự quá lạnh lùng.

Anh ta nhớ lại mục đích thứ hai khi đến đây: “Bố, còn một chuyện nữa, con và Vãn Thanh định kết hôn rồi, muốn đến xin sự đồng ý của bố ạ.”

Hạ Trì Diên mất kiên nhẫn chau mày: “Chuyện của chính mình thì tự quyết, không cần hỏi bố.”

“Nhưng phía bà nội…”

“Hạ tổng, đến giờ họp rồi ạ.” Trần Lộ đẩy cửa bước vào, ngắt quãng cuộc đối thoại.

Hạ Trì Diên nói với Hạ Phàm: “Con về đi.”

Nói xong, anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác vest vắt trên thành ghế, đi thẳng về phía cửa, không thèm liếc nhìn Hạ Phàm lấy một cái. Trần Lộ làm động tác “mời” Hạ Phàm, khách sáo mà xa cách. Hạ Phàm cười gượng gạo, quay người bước ra khỏi văn phòng.

Tám giờ tối, một quán trà tư nhân ở trung tâm thành phố Lăng Thành. Trong phòng đốt hương nhai bách thanh tao, khói trà lượn lờ. Lúc Hạ Trì Diên đến, bên trong đã ngồi sẵn bốn năm người, đều là bạn cũ quen biết nhiều năm. Có người làm y, có người làm chính trị, cũng có người kinh doanh như anh. Mấy người bọn họ gia thế tương đương, đều là những gương mặt có thành tựu trong lĩnh vực của mình, hiếm khi tụ họp được đầy đủ.

“Ồ, Hạ Tam gia cuối cùng cũng chịu dứt mình ra khỏi trăm công nghìn việc rồi à?” Thẩm Đạc cười trêu chọc. Anh là chuyên gia phẫu thuật tim mạch hàng đầu trong nước, khí chất ôn nhu, ngón tay thon dài đang chầm chậm tráng tách trà.

Hạ Trì Diên cởi áo khoác ngoài đưa cho nhân viên phục vụ, ngồi xuống chỗ trống, nới lỏng khuy cổ áo: “Bớt giỡn đi, gần đây nhiều việc quá.”

“Nhiều việc?” Chu Lâm Xuyên ngồi đối diện đẩy đẩy cặp kính gọng vàng, anh là người trong giới chính trị, “Nhiều việc mà vẫn mặt mày hớn hở thế kia?”

Lần tụ họp trước là nửa năm trước. Khi đó, giữa chân mày Hạ Trì Diên luôn ngưng tụ một tầng u sầu không tan. Nhưng hôm nay, Hạ Trì Diên rõ ràng khác hẳn, đuôi mắt khóe mày đều tỏa ra sự đắc ý, chưa kể ở phía bên cổ anh còn có một vết răng mờ ám.

“Có sao?” Hạ Trì Diên bưng tách trà Thẩm Đạc đưa tới, nhấp một ngụm.

“Quá có luôn ấy chứ.” Lục Sâm đang tựa người trên chiếc sập mềm cạnh cửa sổ cười khẽ. Anh là người trẻ tuổi nhất trong nhóm, tính cách phóng khoáng, “bông hoa nào cũng từng chạm qua”. Nhà làm chính trị nhưng bản thân lại không chọn con đường chính thống mà mở một công ty đầu tư. Lục Sâm cong đôi mắt đào hoa, nhạy bén nhận ra sự thật dựa trên vết răng bên cổ Hạ Trì Diên.

Bao nhiêu năm nay Hạ Trì Diên chưa từng cho phụ nữ lại gần, bởi vì trong lòng anh đã có người. Vậy nên, chủ nhân của vết răng này chắc chắn chỉ có thể là người đó mà thôi.

“Tam ca, dáng vẻ này của anh em quá quen rồi. Để em đoán xem, anh đây là… cây sắt nở hoa, cuối cùng đã được toại nguyện rồi hả?”

Hạ Trì Diên không phủ nhận, khóe môi nhếch lên một độ cong: “Ừ.”

Cả căn phòng im lặng một lúc, ngay sau đó vang lên vài tiếng cười khẽ và cảm thán.

“Không dễ dàng gì.” Thẩm Đạc lắc đầu, châm thêm trà cho anh: “Sáu năm, cuối cùng cũng chờ được mây tan thấy trăng sáng, chúc mừng.”

Chu Lâm Xuyên cũng mỉm cười: “Năm đó anh nói với bọn tôi là đã có người trong mộng, nhưng thời cơ chưa tới, phải đợi. Không ngờ anh thực sự đợi được. Chuyện từ bao giờ vậy?”

Hạ Trì Diên nhấp một ngụm trà, đáp: “Mấy ngày trước mới đi đăng ký kết hôn, hai năm tới tạm thời chưa công khai ra ngoài.”

“Không công khai ra ngoài, là chị dâu yêu cầu à?” Lục Sâm hỏi.

Hạ Trì Diên lắc đầu: “Không, là tôi có những tính toán khác.”

Lục Sâm không hỏi thêm nữa, chuyển chủ đề: “Khi nào mọi người mới được gặp chị dâu?”

Hạ Trì Diên liếc cậu một cái: “Cô ấy còn nhỏ, mới kết hôn, mọi phương diện đều chưa thích nghi được, để cô ấy gặp các cậu sớm quá, cô ấy sẽ thấy áp lực.”

“Còn nhỏ?” Lục Sâm nhướn mày: “Nhỏ cỡ nào, nhỏ hơn cả đứa con nuôi của anh à?”

Hạ Trì Diên im lặng một chút: “Hai mươi lăm.”

“Hai mươi lăm?” Lục Sâm “chậc” một tiếng: “Cách mười tuổi, Hạ lão Tam, đúng là cầm thú mà.”

Chu Lâm Xuyên cũng cười: “Trách không được anh đợi đến tận bây giờ mới ra tay, coi như anh còn chút lương tâm.”

Hạ Trì Diên không tiếp lời, coi như mặc định. Ban đầu anh quả thực vì cô còn quá nhỏ nên chọn cách lặng lẽ bảo vệ, đợi cô lớn lên, đợi cô tốt nghiệp, đợi cô đủ độc lập, đủ sức mạnh để nắm bắt lấy tất cả những gì anh dành cho. Chỉ là không ngờ kế hoạch của anh lại bị Hạ Phàm quấy nhiễu…

Thẩm Đạc trầm ổn hơn, hỏi: “Bà cụ nhà anh không ý kiến gì chứ?”

“Không có.”

“Thế thì tốt. Nghe em gái tôi nói đứa con nuôi của anh cũng sắp kết hôn rồi, có phải là cô bạn gái đã quen nhiều năm trước không?”

Sắc mặt Hạ Trì Diên nhạt đi đôi chút: “Không phải, bọn họ chia tay rồi.”

Chu Lâm Xuyên cau mày: “Chẳng phải quen nhau bao nhiêu năm rồi sao? Sao lại chia tay?”

Lục Sâm lắc lư ly rượu, hừ lạnh một tiếng: “Thằng nhóc Hạ Phàm đó, cái tính nết y chang bố ruột nó, chẳng ra làm sao cả, phí hoài sáu năm thanh xuân của người ta. Hạ lão Tam, anh là bố nuôi mà không quản nó à?”

Hạ Trì Diên không nói gì, chỉ là sắc mặt càng khó coi hơn. Lục Sâm nhìn sự thay đổi trong thần sắc của Hạ Trì Diên, ánh mắt hơi nheo lại… một phỏng đoán có phần hoang đường chợt xẹt qua trong đầu cậu ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập