Chương 5: Gã đàn ông cởi trần cơ bắp

Cơn buồn ngủ bỗng chốc tan biến, Diệp Chi Tình bước xuống giường, cô định đi tắm lại một lần nữa để gột rửa hết cái vận xui rủi của ngày hôm nay. Gan bàn chân vừa chạm xuống mặt sàn, cơn đau nhức ê ẩm khắp cơ thể lại một lần nữa ập đến.

Thể lực của gã đàn ông cởi trần cơ bắp kia tốt đến mức quá đáng! Diệp Chi Tình đã không còn nhớ rõ quá trình của đêm qua nữa, chỉ nhớ rằng sau cơn đau đớn là một thứ cảm giác khó tả bằng lời, giống như được lượn lờ bay bổng giữa thiên đường và trần gian không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng, cô cảm thấy bản thân sắp ngất lịm đi thì gã đàn ông đó mới chịu buông tha cho mình.

Nghĩ đến đây, Diệp Chi Tình không kìm được mà đỏ bừng cả hai má.

Lắc lắc cái đầu nhỏ, Diệp Chi Tình vừa định bước vào phòng tắm thì nghe thấy tiếng ồn ào ở bên ngoài ngày một lớn hơn. Xem ra kẻ chuyên thích hóng chuyện thiên hạ bất loạn đã tìm đến tận cửa rồi, nhưng lần này cô sẽ tuyệt đối không cúi đầu nép mình trước mặt bất kỳ ai, mặc cho bọn họ bắt nạt nữa.

Đã thế Mộ Hạo Phàm phản bội cô trước, vậy thì cô cũng chẳng cần phải nương tay làm gì. Chuyện quái gì cứ việc xộc tới đây, nước tới đất chặn, ma tới quỷ diệt, một mình cô vẫn có thể sống thật kiên cường và tốt đẹp, tuyệt đối không được phụ lòng kỳ vọng của mẹ dành cho cô.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cổ họng có chút khô khốc, Diệp Chi Tình khó khăn mở cặp mi nặng trĩu, đập vào mắt cô là bức trần nhà trắng toát.

Lại một lần nữa phát hiện xung quanh là một môi trường xa lạ, đôi tròng mắt đen láy đảo một vòng, Diệp Chi Tình mới nhận ra đây là bệnh viện, mà nguyên nhân cô phải vào viện, tất cả đều là do ban ơn của hai người phụ nữ kia ban tặng. Một người là mẹ chồng cô, một người là em chồng cô.

Và tất cả những chuyện này phải bắt nguồn từ trước thời điểm cô ngất xỉu. Bọn họ làm náo loạn cả nhà cô, thậm chí xông thẳng vào phòng ngủ của cô, lớn tiếng mắng mỏi xối xả, mắng cô không chịu về nhà ngủ, mắng cô lẳng lơ không đoan chính.

Mộ Hạo Phàm ngoại tình trước, có lỗi với cô trước. Trong lòng Diệp Chi Tình vốn đã chẳng thiếu gì sự oán hận, nay lại bị bọn chúng cắn ngược lại một miếng, thử hỏi cô nuốt sao trôi cục tức này.

Mộ Oánh Oánh giơ thẳng ngón trỏ chỉ thẳng vào chóp mũi Diệp Chi Tình, những lời lẽ chua ngoa cay độc tuôn ra xối xả:

"Diệp Chi Tình, cái loại đàn bà không biết xấu hổ này, đêm qua mày chạy đi đâu hả? Hả? Điú đũy với cái thằng đàn ông chó chết nào đấy!"

Lông mày thanh tú của Diệp Chi Tình nhíu chặt lại, đôi tròng mắt đen nheo lại, lóe lên tia sáng lạnh lẽo tột độ.

"Mộ Oánh Oánh, xin cô làm ơn làm phước động não suy nghĩ cho kỹ vào, tôi Diệp Chi Tình là một con người độc lập, tôi làm gì chẳng cần phải báo cáo lại với cô. Cô chưa đủ tư cách lẫn quyền hạn đó đâu." Diệp Chi Tình đè nén sự ghê tởm trong lòng xuống, "Cho dù tôi có không về nhà ngủ, hay là đi đến một xó xỉnh quái quỷ nào khác đi chăng nữa, thì điều đó cũng chẳng dính dáng gì đến cô."

Ngay từ ngày hôm qua, khi đối mặt với sự phản bội của Mộ Hạo Phàm, trái tim cô đã lạnh giá như sắt đá, chút tình cảm dành cho Mộ Hạo Phàm cũng bay biến sạch sành sanh. Trước kia, việc cô nhẫn nhịn phục tùng mẹ chồng Ngô Lệ Lan và em chồng Mộ Oánh Oánh chẳng qua là nể mặt Mộ Hạo Phàm mà thôi. Giờ đây, cô không cần phải đi nịnh nọt nhà họ Mộ nữa, lời ăn tiếng nói và hành động tự nhiên cũng chẳng còn vẻ rụt rè, nơm nớp lo sợ như trước đây.

"Con tiện nhân này, gả vào nhà họ Mộ chúng tao, ăn của nhà họ Mộ, dùng của nhà họ Mộ, thế mà bây giờ lại dám cắm sừng lên đầu con trai Hạo Phàm của tao à, mày phản thiên rồi hả con kia!"

Bà mẹ chồng này của cô mà nhận vị trí mắng chửi người khác là thứ hai thì chẳng ai dám tranh hạng nhất. Thế nhưng lúc này Diệp Chi Tình đã không còn là quả hồng mềm để mặc bà ta bóp tròn bóp dẹt như nửa năm trước nữa rồi.

Diệp Chi Tình hừ lạnh một tiếng: "Tôi gả cho Mộ Hạo Phàm là sự thật. Nhưng cô đã nhầm lẫn mấy điểm rồi đấy. Thứ nhất, nửa năm tôi gả sang đây, chưa từng nhận được dù chỉ nửa đồng tiền sinh hoạt phí nào từ tay cô hay Mộ Hạo Phàm. Thứ hai, ngược lại là trong suốt nửa năm qua, toàn bộ các khoản chi tiêu lớn nhỏ trong cái nhà họ Mộ này đều được rút ra từ tài khoản cá nhân của tôi – Diệp Chi Tình đấy."

Diệp Chi Tình đảo mắt nhìn một lượt cái bộ mặt đáng ghét ấy, chậm rãi nói tiếp: "Cho nên, câu nói vừa rồi của bà phải ngược lại mới đúng. Không phải tôi Diệp Chi Tình ăn bám dùng bám nhà các người, mà là toàn bộ cái nhà họ Mộ các người đang ăn bám dùng bám nhà họ Diệp tôi mới đúng. Bây giờ, bà đã hiểu chưa?"

Ngô Lệ Lan và Mộ Oánh Oánh vốn định ra o phủ đầu trước, nhân tiện bắt bới sơ hở của Diệp Chi Tình để khoét thịt cấu máu, thế nhưng rõ ràng tính toán như thần giờ lại sắp hỏng bét hết cả rồi. Bọn họ không ngờ rằng Diệp Chi Tình vẫn luôn cúi đầu ngoan ngoãn trước mặt bọn họ nay lại đột nhiên sắc bén đến vậy.

Thật ra, chỉ là bọn họ không hiểu một điều rằng, khi tất cả mọi người còn là một nhà, một người là mẹ chồng, một người là em chồng của Diệp Chi Tình, thì dù thế nào đi nữa Diệp Chi Tình cũng sẽ nhường nhịn đôi chút, cho dù có phải chịu thiệt thòi một chút cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ thì khác rồi, Diệp Chi Tình đã hạ quyết tâm: ly hôn, đá văng tên tra nam Mộ Hạo Phàm. Khi đó, hai kẻ này trong mắt cô chẳng còn là cái thá gì nữa, thế nhưng tôn trọng lẫn nhau là thứ mà hai người họ rõ ràng chẳng hiểu lấy một chút.

Thế nhưng, những kẻ đã quen áp bức Diệp Chi Tình sao có thể cứ thế mà buông tha cho cô cho được. Nhìn thấy Diệp Chi Tình đóng sầm cửa phòng ngủ lại, sải bước lướt qua người bọn họ đi về phía cầu thang.

Ngô Lệ Lan lập tức liếc mắt ra hiệu cho con gái. Mộ Oánh Oánh hiểu ý, ngay lập tức đuổi theo định chặn Diệp Chi Tình lại. Chẳng biết vì ma xui quỷ khiến thế nào mà cô ta lại tự vấp chân vào nhau, chồm hỗm mất thăng bằng, cả người lao thẳng về phía trước. Phía trước chính là Diệp Chi Tình đã đi đến miệng cầu thang, tấm lưng cô trực tiếp đối diện với cô em chồng. Ngay sau đó, một lực đẩy vô cùng nặng nề ập tới, Diệp Chi Tình cứ thế ngã nhào lăn xuống dưới cầu thang.

Ý thức cuối cùng của Diệp Chi Tình là cảm giác bản thân lăn nhào xuống cầu thang, tiếp đó là tiếng động hỗn loạn khiến quản gia và đám người giúp việc đang nấp sang một bên vì cuộc cãi vã của ba người hoảng hốt vội vã lao tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập