Chương 71: Các người, vĩnh viễn không xứng đáng nhận được sự tha thứ của tôi!

Lâm Kiến Sơ nghe xong thì bật cười.

Đúng là "trà" thật mà.

Bạch Ngu rõ ràng biết rõ hơn ai hết, Lục Chiêu Dã tìm kiếm viên kim cương xanh này là vì cô luôn muốn thu thập đủ tất cả các màu đá quý, chỉ thiếu duy nhất một viên màu xanh thuần khiết nhất.

Kiếp trước, viên kim cương xanh này cũng vào ngày hôm nay, đã được gửi đến tay cô như một món quà sinh nhật.

Còn bây giờ, viên đá thô vốn dĩ nên có góc cạnh rõ ràng ấy, lại bị mài phẳng mọi sắc sảo, đánh bóng rạng rỡ, ngoan ngoãn ngự trên tay Bạch Ngu.

Thật là đáng tiếc.

Lâm Kiến Sơ nhếch môi, giọng điệu xa cách và giễu cợt.

"Không cần cô phải cố ý nhấn mạnh, anh ta tặng cô thì cô cứ đeo là được, cô còn sợ tôi cướp mất chắc?"

Chân mày Lục Chiêu Dã lập tức nhíu chặt, bất bình lên tiếng: "Lâm Kiến Sơ, A Ngu có lòng tốt giải thích với em vì sợ em hiểu lầm, sao em lại phản ứng kiểu âm dương quái khí (mỉa mai) như thế?"

Hắn tiến lên một bước, che chắn cho Bạch Ngu ở phía sau, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và khiển trách.

"Nếu không phải vì A Ngu lương thiện, luôn coi em là chị em, cứ nhất quyết đòi tôi qua đây chúc mừng sinh nhật em, em tưởng tôi muốn đến chắc?"

"Hừ." Lâm Kiến Sơ cười khẩy, "Cần phải giải thích với tôi sao? Viên kim cương xanh này, ngoài anh ra, chẳng lẽ còn ai khác tặng được à?"

"Cô ta cứ kiểu 'lạy ông tôi ở bụi này' như thế, là sợ tôi cướp mất kim cương xanh, hay là sợ tôi... cướp mất người của cô ta?"

Bạch Ngu nhất thời cuống quýt đến đỏ cả vành mắt, cô ta vội vàng xua tay: "Kiến Sơ, cậu đừng hiểu lầm, đều tại mình, mình thấy cậu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn nên theo bản năng buột miệng nói ra thôi."

"Tính mình thẳng thắn cậu biết mà, xưa nay không bao giờ biết vòng vo hay giấu giếm chuyện gì cả..."

"Không cần cứ phải giải thích với tôi!" Lâm Kiến Sơ lạnh lùng ngắt lời, vô cùng phiền não, "Bạch Ngu, là một người bình thường, sau khi cướp vị hôn phu của người khác thì nên tự giác mà tránh xa ra."

Cô chán ghét nhìn cô ta: "Cô cứ hết lần này đến lần khác sáp lại gần như vậy, không phải 'tiện' thì là cái gì!?"

Dứt lời.

"Chát——"

Lục Chiêu Dã đột ngột giơ tay lên, cứ thế giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Lâm Kiến Sơ.

Đánh xong, chính hắn cũng sững sờ, bàn tay vẫn còn khựng lại giữa không trung, nhìn lòng bàn tay mình với vẻ không thể tin nổi.

Lâm Kiến Sơ bị tát đến lệch cả mặt sang một bên, tai ù đi, nhất thời có chút ngây dại.

"Chiêu Dã anh làm cái gì vậy!" Bạch Ngu ôm chầm lấy Lục Chiêu Dã, như sợ hắn lại ra tay tiếp, "Sao anh lại đánh Kiến Sơ! Trong lòng cậu ấy có lửa giận, mắng em vài câu thì cứ mắng thôi, em không để tâm đâu mà!"

Cô ta lại lo lắng nhìn về phía Lâm Kiến Sơ: "Kiến Sơ, xin lỗi, mình thực sự không ngờ cậu lại nghĩ về mình như thế... Mình chỉ muốn cùng cậu làm lại chị em tốt như xưa, muốn bù đắp cho lỗi lầm khi mình không kìm nén được trái tim mà phạm phải."

"Dù cậu có ghét mình thế nào, mắng mình ra sao, trong lòng mình cậu vẫn luôn xếp vị trí thứ hai, còn vị trí thứ nhất... mình chỉ có thể dành cho Chiêu Dã."

Lâm Kiến Sơ chậm rãi, chậm rãi quay đầu lại.

Cô cười.

Khóe môi nhếch lên, nhưng nước mắt lại không kìm được, từng giọt lớn cứ thế lã chã rơi xuống.

Da thịt cô vốn trắng ngần nhạy cảm, lúc này, trên một bên mặt hiện rõ dấu năm ngón tay đang sưng đỏ rực, trông vô cùng nhức mắt.

Cô cứ thế vừa cười, vừa rơi lệ, nhìn đôi nam nữ trước mặt.

Chỉ thấy xa lạ.

Một sự xa lạ chưa từng có.

Lục Chiêu Dã của kiếp trước là một người lịch thiệp và dịu dàng đến thế, ngay cả ở trên giường cũng sẽ để ý đến cảm nhận của cô, sợ làm cô đau.

Nhưng giờ đây, hắn vì Bạch Ngu mà đánh cô.

Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp người, hắn ra tay với cô. Cái tát này đau đến cháy rát.

Đau đến mức chút tình cảm ấm áp cuối cùng về hắn, chút không cam lòng và uất ức nực cười cuối cùng trong lòng cô, đều bị đánh cho tan nát hoàn toàn.

Chẳng còn lại... bất cứ thứ gì nữa.

Chỉ còn lại oán hận.

Lục Chiêu Dã nhìn nụ cười và những giọt nước mắt trên mặt cô, cùng dấu tay đang sưng tấy lên kia, lòng bỗng nhiên hoảng loạn.

Hắn theo bản năng tiến lên một bước, giọng nói cũng có chút không vững: "Kiến Sơ, xin lỗi. Anh... anh không cố ý, là do lúc nãy em mắng quá khó nghe."

Hắn lại vội vàng giải thích, như muốn phủi sạch trách nhiệm của bản thân, lại càng giống như đang bảo vệ Bạch Ngu phía sau: "A Ngu thực sự muốn làm hòa với em, em rốt cuộc muốn thế nào mới chịu tha thứ cho cô ấy? Anh thực sự không đành lòng thấy cô ấy vì em mà đau lòng."

Sự hận thù trong mắt Lâm Kiến Sơ gần như cô đặc lại thành thực thể.

"Cút!"

Cô nghiến răng rít ra chữ này, dùng hết toàn bộ sức lực trong cơ thể.

"Các người, vĩnh viễn không xứng đáng nhận được sự tha thứ của tôi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập