Chương 17: Sổ hộ khẩu của nhà mình để ở đâu?
Chương 17: Sổ hộ khẩu của nhà mình để ở đâu?
Biểu cảm của Bạch Ngu cứng đờ trong thoáng chốc, cô ta quay sang nhìn người kỹ thuật viên kia, giọng điệu dịu dàng: "Anh đừng vội, dẫn tôi đi xem thử đi. Mặc dù tôi không thông thạo hệ thống Thiên Khung bằng Lâm tiểu thư, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức."
Lâm Thừa Nhạc gọi Lâm Kiến Sơ vào văn phòng chủ tịch.
Ông ta thở dài một tiếng thật nặng nề, bày ra dáng vẻ của một người cha hiền từ: "Kiến Sơ à, ba biết con uất ức. Nhưng công ty không phải là nơi ba có thể tự quyết mọi chuyện, phía Hội đồng quản trị cũng gây áp lực, nói rằng nửa năm nay tâm trí con hoàn toàn không đặt vào công việc, đây cũng là sự thật."
Ông ta bưng tách trà lên, thổi nhẹ hơi nóng: "Làm sao ba có thể không hướng về con chứ? Ba cũng là bất đắc dĩ thôi."
Lâm Kiến Sơ cụp mắt, khóe môi nở nụ cười lạnh, không đáp lời. Lâm Thừa Nhạc thấy cô không mảy may lay động, lại đổi sang giọng điệu chân thành, sâu sắc:
"Thế này đi, tập đoàn còn có một công ty con làm về thiết bị gia dụng thông minh tên là Công nghệ Khởi Hành. Con sang đó làm Giám đốc, trực tiếp nhảy dù xuống, thấy thế nào?"
"Công ty đó quy mô nhỏ, ít việc, con cứ coi như đi thư giãn, thích chơi thế nào cũng được, ba đều ủng hộ con."
Lòng Lâm Kiến Sơ lạnh lẽo như băng. Công ty Công nghệ Khởi Hành kia năm nào cũng thua lỗ, sớm đã bị tập đoàn liệt vào danh sách các dự án bên lề sắp bị đào thải. Điều cô từ vị trí kỹ thuật cốt lõi của Tinh Hà sang một công ty con sắp phá sản để làm giám đốc? Rồi đưa Bạch Ngu lên nắm quyền, đây gọi là vì tốt cho cô sao?
Cô ngẩng đầu lên, như thể buột miệng nói ra: "Ba, ba đối xử với Bạch Ngu tốt thật đấy. Ai không biết còn tưởng Bạch Ngu mới là con gái ruột của ba cơ."
"Con nói bậy bạ gì đó!" Lâm Thừa Nhạc mạnh bạo đập bàn một cái, sắc mặt xanh mét, "Ba thấy con càng ngày càng quá quắt rồi! Ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng!"
Ông ta chỉ tay ra cửa, nghiêm giọng nói: "Bây giờ ba sẽ hạ lệnh điều động nhân sự, con lập tức đến Công nghệ Khởi Hành báo danh ngay!"
Lâm Kiến Sơ trái lại còn mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Ba, hình như ba quên mất rồi, trong di chúc của ông ngoại, tập đoàn Tinh Hà sớm muộn gì cũng là của con."
Lâm Thừa Nhạc nheo mắt, hừ lạnh một tiếng: "Di chúc? Cái đó cũng phải đợi đến khi con thực sự kết hôn thì cổ phần mới có hiệu lực! Chỉ cần một ngày con chưa kết hôn, thì tập đoàn Tinh Hà này vẫn do ba quản lý một ngày! Con phải nghe lời ba!"
Lâm Kiến Sơ bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện.
Chẳng trách khi Lục Chiêu Dã hủy hôn, ông ta không hề có lấy một hành động ngăn cản, thậm chí có thể nói là vui mừng khi thấy việc đó thành công, hóa ra là đang mưu tính chuyện này! Tiếc là, ông ta phải thất vọng rồi.
Khóe môi Lâm Kiến Sơ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Ba, ba chắc chắn là con chưa kết hôn sao? Nếu như... con đã kết hôn rồi thì sao?"
Lâm Thừa Nhạc cười nói: "Con đừng có đùa với ba kiểu đó, mắt nhìn của con cao thế nào, người làm cha như ba còn không rõ sao?"
"Từ nhỏ đến lớn, người con nhìn trúng cũng chỉ có mỗi Lục Chiêu Dã, những người đàn ông khác dù ưu tú đến đâu cũng không lọt được vào mắt con. Hắn ta không cần con nữa, thì con có thể tùy tiện tìm đại một người để gả sao?"
Nụ cười trên môi Lâm Kiến Sơ không giảm mà còn thêm vài phần sâu xa.
"Công nghệ Khởi Hành, con có thể đi báo danh." Cô khựng lại một chút, "Nhưng, đại hội cổ đông tháng này, con muốn tham gia."
Nói xong, cô không thèm nhìn sắc mặt đột ngột trầm xuống của Lâm Thừa Nhạc, xoay người rời khỏi văn phòng chủ tịch. Trong lòng Lâm Thừa Nhạc bỗng dâng lên một luồng bất an khó tả. Đứa con gái này, dường như có chỗ nào đó đã khác xưa.
Ông ta cầm điện thoại lên, gọi cho vợ mình là Thẩm Tri Lan.
"Alo, Tri Lan, sổ hộ khẩu của nhà mình để ở đâu?"
Đầu dây bên kia khựng lại một chút: "Trong két sắt ở thư phòng, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, anh có chút việc cần dùng, lát nữa anh bảo lão Trương về lấy một chuyến." Lâm Thừa Nhạc cố giữ giọng bình thản.
Nhưng trong lòng ông ta đang toan tính, chỉ cần sổ hộ khẩu nằm trong tay ông ta, Lâm Kiến Sơ đừng hòng giấu ông ta mà giở trò gì được. Cúp điện thoại, Thẩm Tri Lan ở đầu dây bên kia lại nhíu mày. Bà suy nghĩ một lát rồi lập tức gọi cho Lâm Kiến Sơ.
"Sơ Sơ, ba con vừa gọi điện hỏi mẹ sổ hộ khẩu, nói là sẽ cử người đến lấy, đúng là để con đoán trúng rồi."
Bình luận