Chương 22: Bám lấy? Các người cũng xứng sao?
Cửa "Đế Hoàng".
Chiếc siêu xe thể thao màu xanh huỳnh quang lố lăng dừng lại, thu hút vô số ánh mắt của người xung quanh.
Ánh đèn neon chói lóa như ô nhiễm ánh sáng, tiếng nhạc heavy metal văng vẳng truyền đến.
Bùi Ngọc Diên ôm bụng bước xuống xe, nhăn nhở nhét một chiếc thẻ từ màu vàng sẫm vào tay Vân Hy: "Hi tỷ không xong rồi... Chị lên trước đi, đây là thẻ thông hành của khu 'Thương Khung', có thể đi thẳng tới Thiên chữ số một ở tầng thượng, mấy anh em đang đợi sẵn trên đó rồi!"
"Em phải đi giải quyết đại sự cuộc đời trước đã!"
Nói xong, mặc cho Vân Hy có trả lời hay không, cậu ta đã còng lưng, kẹp chặt mông chuồn thẳng một mạch với tốc độ vô cùng nhanh chóng.
Vân Hy: "..."
Cô nhét chiếc thẻ vào túi, sải bước đi thẳng tới khu vực mới mở của Đế Hoàng — khu Thương Khung, một khu vực siêu sang trọng bậc nhất của Đế Hoàng, là chốn cao cấp chỉ có những kẻ thực sự có quyền thế mới được đặt chân tới.
Vừa bước vào đại sảnh lập lòe ánh đèn, kim bích huy hoàng, cô liền nghe thấy một tiếng kinh hô: "Hả? Đó chẳng phải là chị sao?"
Vân Hy lười biếng nhấc mi mắt, liền nhìn thấy Mạnh Khước Tôn – người con trai thứ tư của nhà họ Mạnh đang đeo một cặp kính râm khoe mẽ, ôm eo Mạnh Thiên Lâm mặc một chiếc váy liền trắng nhãn hiệu nổi tiếng, đang đi tới phía sau cô.
Phía sau bọn họ còn dẫn theo bốn tên tiểu đệ, ào ạt xông lên chặn luôn con đường phía trước của Vân Hy.
Khi Mạnh Khước Tôn nhìn thấy Vân Hy, ánh mắt và nét mặt không hề che giấu sự chán ghét và ghê tởm: "Sao mày lại ở đây?"
"Chị à, nơi này... chính là câu lạc bộ xa hoa và đắt đỏ nhất Đế Đô đấy, sao chị cũng đi theo đến đây thế?" Mạnh Thiên Lâm mặc chiếc váy trắng, trang điểm tinh tế, ngay cả từng sợi tóc cũng được chăm chút hoàn hảo, trông quả thực đúng chuẩn hình tượng tiểu thư đài cát.
Khuôn mặt cô ta tràn ngập vẻ lo lắng, giọng nói ngọt ngào như bị kẹt hai chiếc dép lê: "Mức tiêu xài ở đây cao lắm đấy, chị mới vừa quay về bên bố mẹ ruột ở quê... đáng lẽ nên ngoan ngoãn thích nghi với môi trường mới thì hơn."
Giọng điệu dịu dàng.
Thế nhưng khi áp sát lại gần Vân Hy, đáy mắt lại ngập tràn vẻ ưu việt và sự hả hê khi thấy người gặp họa.
"Mày là một đứa nhà quê, không chịu ở yên dưới quê mà chạy tới chốn tiêu kim hàng đầu như Đế Hoàng này, mày trả nổi tiền tiêu xài ở đây chắc?" Mạnh Khước Tôn xì một tiếng khinh miệt, ánh mắt coi thường đảo Vân Hy từ trên xuống dưới.
Bộ trang phục áo phông trắng quần đen đơn giản đó trông mộc mạc đến mức lạc lõng hoàn toàn với nơi này.
"Lâm Lâm, em chính là quá lương thiện rồi, anh thấy ấy, cô ta rõ ràng là cái tâm chưa chết! Biết hôm nay chúng ta tới Đế Hoàng nên mới cố tình bám theo để muốn đeo bám chúng ta đấy." Mạnh Khước Tôn vừa nói, vừa ngước mắt nhìn Vân Hy với vẻ đầy khinh bỉ, "Lúc ký thỏa thuận cắt đứt quan hệ chẳng phải cứng cỏi lắm cơ mà? Mới có bao lâu đâu mà đã chịu không nổi rồi hả?"
"Ban ngày vừa mới tới bệnh viện Đế Đại quấy rối anh hai, bây giờ lại còn bám đuôi bọn anh đến tận đây, là muốn quỳ lạy cầu xin chúng ta cho chị quay lại nhà họ Mạnh phải không?"
"Tứ ca, anh đừng nói chị ấy thế..." Mạnh Thiên Lâm lay lay cánh tay Mạnh Khước Tôn, sau đó nhìn sang Vân Hy, "Chị à, em biết chị không muốn về quê, không muốn sống cuộc sống khổ sở, nhưng... dù sao đó cũng đâu phải ai khác mà là người thân ruột thịt của chị, chị không thể vì nhà họ Mạnh giàu sang mà nảy sinh ý định vứt bỏ người thân ruột thịt của mình chứ."
Nói xong, cô ta lấy từ trong chiếc túi hiệu hàng hiệu ra một chiếc thẻ: "Đây là tiền tiêu vặt mẹ cho em, trong này có mười vạn, chị cầm lấy rồi rời khỏi đây mau đi."
Tấm thẻ của cô ta còn chưa kịp đưa ra đã bị Mạnh Khước Tôn ấn xuống: "Lâm Lâm, em đưa tiền cho cô ta làm gì? Bố đã từng cho cô ta tiền rồi, chính cô ta làm cao không thèm lấy, bây giờ chúng ta còn cho cô ta tiền làm gì nữa?!"
Cậu ta chợt nheo mắt lại, cười nhạo đầy ác ý: "Biết đâu... cô ta vẫn còn tơ tưởng đến vị hôn phu của em ấy chứ."
"Anh Thâm á?" Mạnh Thiên Lâm kinh ngạc che miệng lại, sau đó đôi mắt đỏ hoe, cắn môi nhìn Vân Hy với vẻ mặt đầy tủi thân đáng thương: "Chị à, em biết chị thích Anh Thâm, nhưng Anh Thâm bây giờ là vị hôn phu của em... chị cứ bám dai như đỉa thế này, nhìn vào có chút khó coi quá đấy..."
Thiếu điều muốn khắc thẳng hai chữ "tiểu tam" lên trán Vân Hy mà thôi.
Vân Hy nhìn hai con người đang nhảy nhót như hề trước mặt, lười biếng liếc đuôi mắt, khóe môi cong lên một đường cong lạnh lẽo đầy giễu cợt: "Bám lấy? Các người cũng xứng sao?"
Mạnh Khước Tôn bị thái độ của Vân Hy chọc giận, sắc mặt sa sầm xuống ngay tức khắc.
Định phát tác.
Mạnh Thiên Lâm vội vàng đè cậu ta lại: "Tứ ca, tuy rằng... tuy rằng chị ấy có ý đồ muốn quyến rũ vị hôn phu của em, nhưng chị ấy cũng chẳng dễ dàng gì, rời khỏi nhà họ Mạnh rồi, chị ấy lại không đành lòng vứt bỏ sự giàu sang trước đây, thế nên kiểu gì cũng phải sinh hoạt chứ..."
Nói rồi, cô ta nhét thẳng chiếc thẻ trong tay vào người Vân Hy: "Chị à, chị đừng vì sĩ diện mà tự làm mình trở nên khó coi như thế, dẫu sao chị cũng từng là con gái của bố mẹ, em cũng không muốn nhìn thấy vì chuyện tiền nong của chị mà làm tổn hại đến thanh danh của nhà họ Mạnh, chị cầm lấy số tiền này, chỉ cần chịu khó làm ăn đứng đắn, chắc chắn..."
Lời còn chưa dứt.
Giây tiếp theo, Vân Hy trực tiếp vất phăng chiếc thẻ ngân hàng đó vào mặt Mạnh Thiên Lâm.
Vậy mà còn tạo ra âm thanh chát chúa giống hệt như một cú tát.
Mạnh Thiên Lâm ôm lấy mặt mình, phát ra một tiếng kêu đau đớn.
Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, Vân Hy đột ngột vung tay, trực tiếp túm chặt lấy mái tóc của Mạnh Thiên Lâm, giật mạnh cô ta ra khỏi ngực Mạnh Khước Tôn.
"Chát" một tiếng.
Một cái tát giòn giã vang dội giáng thẳng lên mặt Mạnh Thiên Lâm.
Sau đó ấn đầu Mạnh Thiên Lâm cúi rạp xuống dưới.
"Bịch" một tiếng nặng nề, Mạnh Thiên Lâm quỵ hai đầu gối xuống đất.
"Nhan Vân Hy mày..." Tiếng gầm thét nghiến răng nghiến lợi còn chưa kịp thốt ra khỏi cổ họng.
Vân Hy nhấc chân đạp thẳng lên đầu Mạnh Thiên Lâm, ép trực tiếp khuôn mặt cô ta dán sát xuống mặt đất, dùng một tư thế cao cao tại thượng cúi xuống nhìn cô ta: "Đừng có đứng trước mặt tôi bày ra cái bộ dạng thánh mẫu giả tạo đó, nhìn cái khuôn mặt giả trân thảo mai của cô, tôi thấy buồn nôn lắm."
"Còn nữa..."
Cô cong môi, vẽ ra một nụ cười mỉa mai đến cực điểm: "Tôi và cô chẳng thân thiết gì cho cam, đừng có mở miệng ra là gọi chị chị em em, tôi không có cái thứ em gái mang vận xui xẻo như cô."
"Vân, Hy!"
Mạnh Khước Tôn sau khi phản ứng lại thì sắc mặt xanh mét, lập tức lao bổ về phía Vân Hy: "Mày mau buông Lâm Lâm ra cho tao!" vừa lao tới vừa chửi mắng om sòm: "Thứ xui xẻo cái nỗi gì? Tao thấy mày mới là đứa xui xẻo ấy! Một con sao chổi bị quét cổ ra khỏi cửa! Mày ở nhà họ Mạnh bao nhiêu năm nay, mày từng mang lại được cái gì cho nhà họ Mạnh chưa? Còn Lâm Lâm, con bé vừa mới về nhà, nhà họ Mạnh bên phía nhà họ Nhan đã chủ động tìm tới chúng ta để bàn chuyện hợp tác!"
"Nhà họ Nhan mày biết là gì không? Gia tộc giàu số một Đế Đô đấy! Là nhân vật đỉnh cao mà mày có kiếp sau cũng tuyệt đối với tới không nổi!"
"Có được mối hợp tác với nhà họ Nhan, nhà họ Mạnh chúng ta bước chân vào hàng ngũ nhất lưu chỉ là chuyện sớm muộn! Cái loại mang toàn vận rủi như mày mới chính là thứ xui xẻo thực sự!"
Chỉ là, người vừa mới lao đến trước mặt Vân Hy, còn chưa kịp giơ tay tát cô vài cái.
Đã thấy cô gái có nhan sắc nồng đậm diễm lệ đến cực điểm đột ngột giấc chân lên.
Đôi chân dài thon thả thẳng tắp ấy cứ thế đá thẳng vào bụng Mạnh Khước Tôn.
Mạnh Khước Tôn lùi phắt lại phía sau hai bước, ôm lấy bụng, đau đớn đến mức cơ mặt vặn vẹo cả lại.
"Nhà họ Nhan á?" Vân Hy cười lạnh nhìn cậu ta, ánh mắt đầy giễu cợt, "Yên tâm đi, vận may của các người chỉ đến đây là hết thôi, nhà họ Nhan sẽ không hợp tác với các người đâu, các gia tộc khác ở Đế Đô cũng sẽ không hợp tác với các người nữa đâu."
Mạnh Khước Tôn được hai tên tiểu đệ đỡ lấy, đau đến mức xuýt xoa hít không khí lạnh: "Mày tính là cái thá gì chứ? Mày nói không hợp tác là không hợp tác nữa chắc? Có Lâm Lâm ở đây, nhà họ Mạnh sẽ luôn gặp may mắn! Mày, xách giày cho Lâm Lâm còn không xứng!"
Nói rồi, cậu ta gầm lên với đám bảo vệ đứng bên cạnh: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đuổi cái con tiện nhân này ra ngoài đi! Mày nhìn cái bộ dạng nghèo hèn ăn mặc rách rưới của nó kìa, tuyệt đối không thể nào là người có khả năng tiêu xài nổi ở cái nơi này đâu!"
Bảo vệ nhận ra Mạnh Khước Tôn là khách hàng VIP của họ, còn cô gái kia...
Trông quá mức xinh đẹp, nhưng trang phục lại quá đơn giản.
Anh ta hơi do dự bước lên trước...
Bình luận