Chương 19: Chỉ cần con an phận thủ thường
Bùi Ngọc Diên kinh ngạc đến mức giọng nói biến dạng hoàn toàn: “Á á á! Hi tỷ, cái đèn ở đằng sau tỷ... là hàng đặt riêng của Ý đúng không? Cả rèm cửa kia nữa... ĐM! Cả đống vật dụng trang trí đó kìa!”
Cậu ta thò đầu thò cổ ở bên kia ống kính, kinh ngạc đến mức hít sâu một hơi lạnh ngắt: “Bức tranh treo trên tường của tỷ... với mấy thứ đồ trang trí kia nữa, không có món nào là có giá dưới một triệu đâu đấy nhé!”
Mức độ giàu có ấy, cho dù là nhà họ Bùi – một gia đình thế gia xếp vào hàng top 3 ở Đế Đô như cậu ta đi chăng nữa, cũng hoàn toàn không thể sánh bằng.
“Đỉnh chóp vãi chưởng luôn Hi tỷ! Rời khỏi cái đám thiểu năng nhà họ Mạnh đó rồi, tỷ đây chính thức trực tiếp thăng hoa tại chỗ luôn rồi kìa!”
Mặc dù, chỉ riêng cái thân phận của Hi tỷ được tung ra thôi, cũng đủ để đấm bẹp dí một vạn cái nhà họ Mạnh rồi.
Thế nhưng, nghĩ đến cái đám đần độn nhà họ Mạnh mà nhìn thấy Hi tỷ một bước lột xác, gia đình ruột thịt còn khủng bố hơn bọn chúng gấp mấy ngàn mấy vạn lần.
Cậu ta lại cảm thấy sướng rơn cả người: “Hi tỷ, mau nói xem nào! Bố ruột mẹ ruột của tỷ rốt cuộc là nhân vật thần tiên phương nào thế hả!”
“Có việc gì à?” Vân Hy chẳng thèm trả lời, cất giọng lười biếng hỏi.
“Không có việc gì lớn đâu ạ.” Bùi Ngọc Diên cười hì hì đáp, “‘Đế Hoàng’ vừa mở một tụ điểm mới, ra ngoài tụ tập chút đi tỷ ơi, mấy anh em nghe tin tỷ rời khỏi nhà họ Mạnh, đứa nào đứa nấy đều muốn chúc mừng tỷ một chuyến, chúc mừng tỷ thoát khỏi biển khổ, từ nay về sau không cần phải đi lau đùi dọn cứt cho cái đám thiểu năng đó nữa~”
Vân Hy trầm ngâm giây lát: “Được.”
“Triển luôn nhé!~ Hi tỷ gửi địa chỉ qua đây, tối nay em qua đón tỷ!” Bùi Ngọc Diên vui mừng hớn hở cúp máy.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa phòng vang lên.
Vân Hy mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy Nhan Ôn Uyển đang đứng trước cửa, trên tay ôm một chiếc hộp đựng trang sức nạm kim cương lấp lánh, trên mặt nở nụ cười vô cùng thân thiết ôn uyển: “Em gái, không làm phiền thời gian nghỉ ngơi của em chứ?”
Vân Hy hơi nheo đôi mắt trong veo lại, hai tay khoanh trước ngực, lười biếng nhìn cô ta: “Có việc thì nói.”
Thái độ xa cách thiếu kiên nhẫn ấy khiến sắc mặt Nhan Ôn Uyển hơi cứng đờ, nhưng cô ta vẫn cố duy trì nụ cười: “Em mới về nhà, chị là chị cả, cũng nên tặng em một món quà gặp mặt chứ nhỉ.”
Cô ta đưa chiếc hộp đựng trang sức trên tay về phía trước: “Trong này đều là những món quà mà trước kia, bố mẹ cùng các anh trai đặc biệt tinh chọn tặng chị vào dịp sinh nhật, chị thấy chúng mang ý nghĩa kỷ niệm rất lớn, cho nên... chị cũng đã chọn ra trong số đó vài món phù hợp với em.”
Cô ta cười đến là ôn uyển dịu dàng: “Như vậy, em gái cũng có thể có được những món quà sinh nhật do bố mẹ và các anh trai tặng rồi, hy vọng là em sẽ thích.”
Những lời này nghe qua, cứ như thể Nhan Ôn Uyển – người chị này – thực sự muốn tạo dựng quan hệ tốt đẹp với Vân Hy vậy.
Thế nhưng, ẩn chứa trong từng câu từng chữ lại rõ ràng toát ra cái cảm giác “nhìn xem, nhà họ Nhan đối xử với tôi tốt nhường nào, những thứ tôi có, cô tuyệt đối chẳng có gì cả”.
“Cảm ơn nhé.” Vân Hy không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với cô ta: “Không cần đâu.”
Cô quay người định bước trở về phòng.
Nụ cười trên mặt Nhan Ôn Uyển lại một lần nữa cứng đờ, những ngón tay đang bấu chặt lấy hộp trang sức siết mạnh lại.
Thấy Vân Hy chuẩn bị đóng cửa, cô ta lập tức bước lên trước một bước, hốc mắt hóa đỏ trong chớp mắt, mang theo vẻ ấm ức: “Em gái, có phải chị đã làm điều gì không tốt, khiến em không vui rồi không? Chị... chị chỉ thật sự muốn sống hòa thuận với em thôi, chị... chị không muốn ở trong cái nhà này... lại biến thành người ngoài đâu.”
Giọng nói mang theo âm điệu nức nở ấy khiến cô ta trông vô cùng đáng thương.
Vân Hy lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, cất giọng nhạt nhẽo sắc bén: “Cô có tâm địa gì, tự bản thân cô rõ nhất, tôi không có nghĩa vụ phải diễn kịch cùng cô đâu.”
Câu nói lạnh lùng thẳng thừng đâm phập vào lòng Nhan Ôn Uyển một nỗi bực bội.
Cô ta siết chặt nắm đấm, ngoài mặt vẫn cố chấp chống chế: “Em gái, sao em lại có thể nói chị như thế chứ...”
“Nhan Ôn Uyển.”
Giọng điệu nhạt nhẽo của Vân Hy cắt ngang lời cô ta.
Ánh mắt cô lạnh lùng dán chặt lên người Nhan Ôn Uyển.
Đứa con gái này quả thực được bố mẹ nuôi nấng rất tốt, bố mẹ cũng thực sự cưng chiều cô ta bằng cả tấm lòng.
Gần hai mươi năm gắn bó đầu gối tay ấp, nuôi một con chó còn có tình cảm huống chi là con người.
Nghĩ đến vẻ mặt căng thẳng của Kiều Nhược Nam mỗi khi nhắc đến Nhan Ôn Uyển.
Cô cất lời nhắc nhở: “Nể mặt bố mẹ, chỉ cần cô an phận thủ thường, đừng có lượn lờ trước mặt tôi, cũng đừng có nhảy nhót trước mặt tôi, cô sẽ mãi mãi là tiểu thư của cái nhà này.”
An phận thủ thường? Mãi mãi sẽ là tiểu thư của cái nhà này?
Nhan Ôn Uyển chỉ cảm thấy những lời này chói tai đến mức tột cùng!
Đây rõ ràng chính là sự khoe khoang và uy hiếp của kẻ chiến thắng.
Vân Hy rõ ràng chính là muốn đuổi cổ cô ta ra khỏi nhà họ Nhan!
Gương mặt Nhan Ôn Uyển hơi biến dạng méo mó, nhưng vẫn phải cố hết sức duy trì vẻ đoan trang tao nhã của mình: “Em gái, cảm ơn em đã bằng lòng cho chị ở lại nhà họ Nhan, chị tin rằng, nhất định chị sẽ khiến em cảm động...”
Lời còn chưa dứt.
Đôi mày Vân Hy nhướng lên, giọng điệu cực kỳ lạnh băng: “Bây giờ, tôi phải nghỉ ngơi rồi, phiền cô rời đi cho.”
Con trà xanh này mang tâm địa gì, cô nắm rõ như lòng bàn tay.
Mệnh lệnh đuổi khách thẳng thừng ấy khiến Nhan Ôn Uyển cắn chặt môi dưới: “V... Vậy em nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Nói đoạn, cô ta lại đưa chiếc hộp trang sức ra trước mặt Vân Hy: “Đây là quà gặp mặt chị tặng em, hy vọng em có thể nhận cho.”
Vân Hy thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn hộp trang sức lấy một cái: “Mang đồ của cô đi.”
“Rầm” một tiếng, cửa phòng đóng sập lại.
Sắc mặt Nhan Ôn Uyển lúc xanh lúc trắng, những ngón tay bấu chặt lấy hộp trang sức đến hằn cả vết.
Cô ta hậm hực giận dữ, định xoay người bỏ đi.
Nhưng tầm mắt vô tình lướt qua thứ gì đó, bước chân bỗng khựng lại.
Cô ta đứng khựng lại một lần nữa trước cửa phòng Vân Hy, hơi cúi đầu xuống, đôi vai khẽ run rẩy, ra chiều dáng vẻ chịu đựng vô vàn uất ức, âm thầm rơi lệ.
“Ôn Uyển?”
Kiều Nhược Nam bưng đĩa hoa quả được cắt gọt tinh xảo đi tới, vừa hay nhìn thấy bộ dáng ấm ức đáng thương này của Nhan Ôn Uyển, liền vội vàng bước nhanh tới: “Sao thế con? Sao lại đứng trước cửa phòng Hi Hi mà khóc thế này?”
Nhan Ôn Uyển ngước khuôn mặt đẫm lệ mờ sương lên, giọng nghẹn ngào: “Mẹ, con... con không sao ạ, con chỉ là quá muốn được gần gũi với em gái thôi, con muốn đem những món quà sinh nhật mà trước kia mẹ và các anh trai tặng con mang đi tặng lại cho em gái, nhưng... hình như em gái không thích lắm thì phải.”
Nói đến đây, nước mắt cô ta lã chã tuôn rơi: “Em ấy còn bảo con đi đi, bảo con cách xa em ấy một chút...”
Bộ dáng ấm ức tủi thân trông vô cùng đáng thương: “Mẹ, có phải con đã làm sai điều gì rồi không? Con chỉ là... chỉ là muốn gia đình được hòa thuận êm ấm thôi mà...”
Nhan Ôn Uyển vừa nói, vừa len lén liếc sang quan sát sắc mặt của Kiều Nhược Nam.
Cô ta đã tỏ ra đáng thương ấm ức đến mức này rồi, một tấm chân tình lại bị phụ phũ phàng.
Mẹ chắc chắn sẽ nhận ra, con nhỏ Vân Hy vừa mới quay trở lại cái nhà này đã kiêu ngạo hống hách đến nhường nào!
Mẹ nhất định sẽ hiểu rõ khoảng cách giữa cô ta và Vân Hy lớn thế nào, và chỉ có cô ta – đứa con do một tay mẹ nuôi dạy khôn lớn – mới thực sự xứng đáng với thân phận đại tiểu thư nhà họ Nhan!
Ai mà ngờ, Kiều Nhược Nam chỉ khẽ thở dài một tiếng, vỗ nhẹ lên bả vai cô ta, giọng điệu vẫn dịu dàng như thuở nào nhưng lập trường vô cùng rạch ròi: “Ôn Uyển, Hi Hi mới về nhà, có lẽ con bé vẫn chưa quen lắm đâu, hơn nữa... tính cách con bé vốn dĩ đã có phần lạnh lùng, đã bảo con cách xa nó ra một chút thì con cứ nghe lời nó trước đã, đừng qua đó làm phiền nó, để nó tự thích nghi dần đã.”
Bà hất cằm lên: “Được rồi, về phòng nghỉ ngơi đi con, đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa.”
Nói đoạn, bà lại nở nụ cười trở lại, nhẹ nhàng gõ cửa phòng Vân Hy: “Hi Hi, mẹ cắt cho con ít hoa quả tươi nè.”
Bình luận