Chương 15: Chân của ông nội, cháu chữa được
“Ăn được là phúc!”
Cụ ông họ Nhan trầm giọng cắt ngang lời Nhan Ôn Uyển, ánh mắt nghiêm nghị mang theo sự cảnh cáo liếc cô ta một cái: “Cháu gái tôi vừa mới cứu người, con bé thích ăn nhiều một chút để bồi bổ sức khỏe thì có sao đâu! Lẽ nào nhà họ Nhan lại không nuôi nổi một đứa cháu gái cơ chứ?”
Kiều Nhược Nam cũng có phần khó chịu liếc Nhan Ôn Uyển: “Ôn Uyển, Hi Hi vừa mới cứu người, ở trong phòng phẫu thuật suốt hai tiếng đồng hồ, bây giờ chính là lúc cần phải bồi bổ lại thể lực.”
“Hơn nữa... nhìn Hi Hi ăn bữa cơm mẹ tự tay nấu ngon miệng thế này, trong lòng mẹ vui mừng không tả xiết.”
Giữa hàng mày của bà tràn ngập cảm giác hạnh phúc thuần túy.
Nhan Ôn Uyển nhìn ý tứ bảo vệ Vân Hy của ông nội và mẹ bộc lộ rõ mồn một ra bên ngoài, sắc mặt có chút khó coi, trong lòng vừa tức vừa thấy ấm ức.
Vân Hy vừa mới về nhà.
Cô ta ở trong cái nhà này, bỗng chốc hệt như một kẻ ngoài cuộc dư thừa.
Cô ta siết chặt môi, lòng ghen tị ngập tràn khiến cô ta ăn không nổi vị giác gì nữa, trong lòng cũng dâng lên một ngọn lửa giận, không nhịn được mà thốt lên: “Em cũng nghe quản gia Lâm kể chuyện em gái cứu người ở bệnh viện rồi, không ngờ em gái lại lợi hại đến thế.”
Vừa nói, trên mặt cô ta vừa bày ra biểu cảm nhiệt tình và tán thán: “Em gái còn trẻ như vậy, y thuật đã lợi hại thế này rồi, nhà họ Mạnh xem ra vẫn rất thương yêu đứa con gái là em, bồi dưỡng em ưu tú thế này, không biết là em gái đã thụ nghiệp từ sư phụ nào thế ạ?”
Nhắc đến nhà họ Mạnh.
Sắc mặt của cụ ông họ Nhan và bố mẹ nhà họ Nhan đều hơi biến đổi.
Trước khi đón Vân Hy về nhà, đương nhiên họ đã điều tra rõ tình hình của Vân Hy ở nhà họ Mạnh suốt bao nhiêu năm qua rồi.
Vân Hy từ nhỏ đã bị vứt bỏ ở vùng quê, do bà cụ Mạnh chăm sóc.
Nhà họ Mạnh từ đầu đến cuối, chưa từng bồi dưỡng cho con bé bất cứ thứ gì.
Mà điều mà Nhan Ôn Uyển muốn, chính là hiệu quả này.
Một con nhóc nhà quê lớn lên ở vùng nông thôn, làm sao có khả năng có cơ hội học được y thuật lợi hại nào chứ?
Theo cô ta thấy, cái gọi là cứu người ở bệnh viện kia, chẳng qua chỉ là Vân Hy vì muốn ở lại nhà họ Nhan, nên cố tình lợi dụng thân phận tiểu thư nhà họ Nhan của mình, uy hiếp quản gia Lâm để tự biên tự diễn ra màn kịch đó mà thôi.
Ông nội và bố mẹ thông minh thế cơ mà.
Chắc chắn cũng sẽ nhìn ra thôi!
Nhan Ôn Uyển chỉ chờ xem bố mẹ vạch trần bộ mặt thật của Vân Hy, giáng cho Vân Hy một vố đau điếng.
Thế nhưng, khung cảnh mà cô ta dự đoán lại không hề diễn ra như mong đợi.
Cụ ông họ Nhan mặt đầy sự hài lòng: “Đúng không hổ danh là cháu gái Nhan Chính Phong tao, quả nhiên là rồng phượng trong loài người!”
Nhan Tri Thường mặt đầy đắc ý: “Đúng không hổ danh là con gái Nhan Tri Thường tao, đúng là thiên phú dị bẩm!”
Kiều Nhược Nam mắt lấp lánh hình trái tim, mặt đầy sùng bái: “Đúng không hổ danh là con gái cưng của mẹ, tuổi còn nhỏ mà y thuật đã cao cường!”
Nhan Ôn Uyển: “??? ”
Sao lại không giống với những gì cô ta nghĩ thế này?
Bọn họ... bọn họ chẳng lẽ không hề nghi ngờ chút nào việc một con nhóc nhà quê như Vân Hy sao lại biết y thuật ư?
Cái bộ lọc cưng chiều mà họ dành cho Vân Hy, đúng là đã được bật mở đến mức tối đa rồi!
Nhan Ôn Uyển tức giận đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, cắn răng kìm nén cơn ghen tuông đang cuồn cuộn trào dâng, lần nữa cất lời: “Em gái, đã lợi hại thế này rồi, đến cả bệnh nhân hấp hối trong vụ tai nạn xe cộ cũng có thể cải tử hoàn sinh, vậy... em chắc chắn sẽ có cách chữa khỏi đôi chân của ông nội chứ, phải không?”
Đôi mắt đẹp trong veo của cô ta tràn ngập sự tha thiết và mong mỏi.
Trông cứ như thể thực sự xuất phát từ tận đáy lòng, hy vọng Vân Hy có thể chữa khỏi bệnh cho ông nội vậy.
Và, chính câu nói này.
Đã khiến bầu không khí vốn dĩ đang vô cùng hòa thuận trên bàn ăn, trong chớp mắt rơi tõm xuống đáy cốc.
Sắc mặt bố mẹ Nhan chợt sầm xuống, ánh mắt nhìn Nhan Ôn Uyển mang theo vài phần phức tạp.
Đôi chân, chính là vảy ngược của cụ ông họ Nhan.
Cụ ông họ Nhan cả đời hiếu thắng, lòng tự trọng cực kỳ cao.
Trận bại liệt từ ba năm trước đã giáng một đòn chí mạng vào cụ ông họ Nhan, khiến ông chán nản suốt một khoảng thời gian dài.
Dù cho sau đó cụ ông họ Nhan có chấp nhận hiện thực đi chăng nữa, chưa từng thốt ra miệng nhắc đến đôi chân của mình, thế nhưng tất cả mọi người trong nhà họ Nhan đều thừa biết...
Cụ ông họ Nhan vẫn rất bận tâm chuyện mình bị bại liệt.
Mọi người trong nhà cũng vô cùng cẩn trọng né tránh đề tài về đôi chân của cụ ông họ Nhan, cố gắng hết sức để đối xử với ông như một người bình thường hệt như trước kia.
Nhan Ôn Uyển không phải không biết điều này, thế nhưng lại cứ cố tình khơi gợi nó lên ngay vào thời điểm nhạy cảm này.
Lại còn đem vấn đề này ném thẳng cho Vân Hy – người vừa mới về nhà họ Nhan, chẳng biết một mống gì.
Đây chẳng phải là đưa Vân Hy lên đoạn đầu đài để nướng hay sao?
Nếu không phải vì biểu cảm vừa rồi của Nhan Ôn Uyển quá đỗi ngây thơ vô tội, trông như thể từ tận đáy lòng mong mỏi và hy vọng Vân Hy thực sự có khả năng chữa bệnh cho cụ ông họ Nhan.
Thì có lẽ họ đã thực sự hoài nghi Nhan Ôn Uyển là cố ý rồi.
“Ôn Uyển, Hi Hi vừa mới về nhà thôi, em nói mấy chuyện này làm gì?” Kiều Nhược Nam cảnh cáo lườm Nhan Ôn Uyển một cái, sự khó chịu trong đáy mắt vô cùng rõ rệt.
Sau đó, mặc kệ Nhan Ôn Uyển lúc này đang có biểu cảm gì, bà lập tức đứng phắt dậy, nhìn sang cụ ông họ Nhan: “Bố, Hi Hi mới về, bố đừng giận nhé.”
Sắc mặt cụ ông họ Nhan có phần nghiêm nghị, đôi tròng mắt đen thẳm ý vị thâm trường liếc xéo Nhan Ôn Uyển một cái, lúc này mới chậm rãi cất lời: “Đôi chân của tao... bại liệt bao nhiêu năm nay rồi, chẳng có gì chữa được nữa đâu.”
Giọng điệu nhạt nhẽo, chẳng có mấy dao động cảm xúc.
Thế nhưng, Vân Hy vẫn tinh tường bắt trọn được khoảnh khắc đôi chân của người ông lão khẽ run lên bần bật dưới lớp giọng điệu nhạt nhẽo ấy.
Nhan Ôn Uyển lúc này hình như mới nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng hoảng hốt che miệng lại, cất giọng xin lỗi: “Em gái, xin lỗi em... Chị không có ý ép em nhất định phải chữa khỏi cho ông nội đâu, chị chỉ là nghe nói y thuật của em lợi hại như vậy, nên mới nghĩ rằng...”
“Ôi chao, em đừng để trong lòng nhé, đừng mang gánh nặng tâm lý làm gì.”
Vừa nói, cô ta còn tự tát nhẹ vào miệng mình một cái: “Đều tại cái miệng ngốc nghếch này của chị, sao cứ phải khơi trúng chuyện này cơ chứ...”
“Biết cái miệng mình ngốc thì đừng mở miệng nữa.” Ánh mắt Vân Hy lạnh nhạt, đối với loại tiểu nhân nhảy nhót làm trò mèo này, cô cảm thấy có chút phiền phức.
Cũng chẳng muốn hùa theo diễn kịch cùng cô ta nữa.
Vân Hy đặt đũa xuống, đôi tròng mắt đen láy trong veo lạnh lùng rơi thẳng lên đôi chân của cụ ông họ Nhan: “Chân của ông nội, cháu chữa được.”
Bình luận