Chương 5: Lục Yến Đình sẽ không hối hận
Mỗi lần trước đây, khi Tô Hạ giận dỗi với anh, anh chỉ cần lạnh nhạt với cô một thời gian.
Tự cô sẽ không chịu nổi.
Lại đi tìm đám bạn thân của Lục Yến Đình như Thạch Ba, Tần Triệu Châu để nghe ngóng tin tức về anh.
Thạch Ba gãi gãi gáy: "Không có nha, Tô Hạ vẫn đang giận dỗi à? Lần này nổi giận gần ba ngày rồi đấy nhỉ, đây đúng là kỷ lục Guiness rồi! Trước đây làm gì có lần nào giận quá một ngày!"
"Tuy nhiên, anh Đình này, phụ nữ đều như thế cả, anh đừng có chiều quá, cô ta đây là đang muốn nắm thóp anh, muốn anh chịu cúi đầu một lần đấy. Dân gian có câu đàn ông mà chủ động một lần là sẽ có hàng ngàn hàng vạn lần sau. Anh tuyệt đối đừng mắc bẫy nhé."
"Cái giới Bắc Kinh này ai mà không biết, Tô Hạ yêu anh đến mức có thể không cần cả tính mạng, cô ta không thể sống thiếu anh đâu. Lần nào hai người cãi nhau, dù anh có làm quá đáng đến đâu, cuối cùng chẳng phải cô ta vẫn ngoan ngoãn chạy về nhận sai sao."
"Hơn nữa, với cái thân phận tha hương thất thất ở Tô gia của Tô Hạ, cô ta mà dám bỏ anh thì chắc Tô gia cũng chẳng thèm nhận cô ta nữa đâu."
Nghe đến đây, chân mày Lục Yến Đình mới giãn ra đôi chút.
Anh cầm ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm, vị rượu nồng đượm tan trên đầu lưỡi.
Có lẽ lần này Tô Hạ làm ầm lên hơi lớn, ngay cả kế hoạnh bị bắt cóc cũng nghĩ ra được, nên anh mới cảm thấy có chút bất an mơ hồ.
Tần Triệu Châu ngồi uống rượu bên cạnh có chút không lọt tai.
Tình yêu khiêm nhường mà lớn lao của Tô Hạ dành cho Lục Yến Đình những năm qua, mọi người đều trông thấy rõ ràng.
Lục Yến Đình bị đau đầu, cô liền đến vùng Tây Bắc quỳ suốt một ngày một đêm để xin vị thần y nổi tiếng dạy cho tuyệt kỹ bấm huyệt, chỉ để giảm bớt cơn đau đầu gió cho anh.
Lục Yến Đình kén ăn, cô liền học hết tinh hoa ẩm thực trên toàn thế giới, chỉ để nấu những món anh thích ăn.
Mẹ của Lục Yến Đình không thích cô, nhiều lần lăng mạ cô, cô cũng lặng lẽ chịu đựng, chưa bao giờ cãi lại một câu.
Cho đến khi Thẩm Phiêu Phiêu xuất hiện với đủ trò quấy rầy.
Tô Hạ mới không chịu nổi nữa mà bùng phát những phản ứng này, nhưng lần nào cũng vì yêu Lục Yến Đình mà lặng lẽ thỏa hiệp.
"Anh Đình, anh đừng nghe Thạch Ba nói lung tung, lần này anh đúng là có chút quá đáng rồi. Dù nói là đám cưới giả, nhưng cái danh phận anh cho Thẩm Phiêu Phiêu khiến ai cũng nghĩ Thẩm Phiêu Phiêu mới là người anh yêu nhất, Tô Hạ lần này bị cả Bắc Kinh cười chê đấy."
"Với lại tần suất phát bệnh của Thẩm Phiêu Phiêu năm nay cũng quá cao rồi, kỷ niệm ngày yêu nhau của anh và Tô Hạ cô ta bệnh, sinh nhật anh, sinh nhật Tô Hạ, thậm chí Trung thu, Quốc khánh cô ta đều bệnh, lần nào anh chẳng ở trong bệnh viện túc trực, là phụ nữ thì ai mà chịu nổi."
"Dù Tô Hạ có yêu anh đến đâu thì lòng người cũng biết nguội lạnh, anh đừng để đến lúc người ta chạy mất rồi mới hối hận đấy."
Hối hận?
Làm sao anh có thể hối hận được.
Có hối hận thì cũng là Tô Hạ hối hận!
Lục Yến Đình thản nhiên không bận tâm: "Trong cuộc đời của Lục Yến Đình tôi làm gì có hai chữ hối hận."
Tô Hạ có một ngày sẽ rời xa anh sao?
Chuyện như vậy làm sao có thể xảy ra được.
Lục Yến Đình chẳng hề có chút cảm giác nguy cơ nào.
Bởi vì sự yêu thương và chăm sóc của Tô Hạ dành cho anh suốt những năm qua đã trở thành thói quen đối với anh rồi.
Tuy nhiên Tần Triệu Châu cũng đã nhắc nhở anh.
Phụ nữ đều thích ăn giấm.
Lần này tiệc cưới tuy nói là để hoàn thành giấc mơ cuối cùng của Thẩm Phiêu Phiêu, nhưng dù sao cũng đã làm tổn hại đến thể diện của Tô Hạ.
Anh cầm lấy áo khoác, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Đi luôn sao anh, anh mới tới mà, đời sống ban đêm mới bắt đầu thôi?" Thạch Ba gào lên phía sau.
Bước ra khỏi Bích Bích A, ngồi lên chiếc Maybach, Lục Yến Đình gọi điện cho trợ lý Lý An.
"Hai ngày này hãy thu xếp cho nhà thiết kế áo cưới LA ở Pháp đến Bắc Kinh để may đo áo cưới riêng cho Tô Hạ, toàn bộ trang sức đấu giá ở Pháp lần này mua hết lại cho tôi."
Tô Hạ, thế này đã đủ thể diện chưa.
Về đến biệt thự.
Lục Yến Đình quăng áo khoác sang một bên, hai chân duỗi ra tự nhiên, nằm vật xuống sofa.
Cơn đau đầu gió của anh lại hơi nhói lên.
Hai năm nay nhờ có Tô Hạ thường xuyên xoa bóp cho anh.
Anh đã rất ít khi bị tái phát.
Chắc là hôm nay bị chọc tức rồi.
Anh nhắm mắt lại, mái tóc ngắn lòa xòa che một bên gò má, hơi thở có chút dồn dập, theo bản năng cất tiếng gọi: "Hạ Hạ, anh không khỏe, lại đây xoa bóp cho anh chút."
.....
Gọi xong, không khí chìm vào khoảng lặng ngắt.
Dì Lý nghe thấy tiếng động liền từ trong bếp bưng một bát canh giải rượu đi ra.
"Thiếu gia, Tô tiểu thư hôm nay không đến đây, nhưng lần nào cậu uống rượu, cô ấy cũng dặn đi dặn lại tôi phải nấu canh giải rượu cho cậu."
Lục Yến Đình day day thái dương, mở mắt ra, giữ im lặng một lúc.
Sự bực bội trong lồng ngực lại càng cuộn trào dữ dội hơn.
"Dì lui xuống đi."
Lục Yến Đình bưng bát canh giải rượu trên bàn lên uống một ngụm, liền ghét bỏ nhổ ra.
Không phải vị đó.
Miệng anh rất kén, chỉ cần là đồ ăn, Tô Hạ ở bên cạnh anh đều sẽ tự tay làm.
Ngay cả bát canh giải rượu bình thường, cô cũng có thể làm ra hương vị rất riêng.
Thôi bỏ đi.
Tô Hạ, xem ra cô vẫn còn biết dặn người làm đặc biệt nấu canh giải rượu cho tôi.
Lần này, tôi sẽ dung túng cho cái tính nết này của cô một lần.
Lục Yến Đình cầm điện thoại lên, bấm dãy số quen thuộc.
Đây là lần đầu tiên sau khi cãi nhau với Tô Hạ, anh chủ động gọi điện thoại.
"Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã bật tính năng thông báo cuộc gọi nợ."
Tắt máy!
Lục Yến Đình tức đến mức bật cười, đầu ngón tay siết chặt chiếc điện thoại đến trắng bệch.
Tô Hạ, giỏi lắm!
Lại chơi trò lạt mềm buộc chặt nữa đúng không.
Cô làm quá rồi đấy!
Quả nhiên, phụ nữ là không thể nuông chiều.
Lục Yến Đình gọi thẳng cho Lý An, nghiến răng nói: "Chuyện váy cưới, tạm dừng hủy bỏ!"
Lý An: "......."
Ngày hôm sau, tiếng sóng biển vỗ vào bờ, rèm cửa màu trắng ở cửa kính sát đất của biệt thự tung bay theo làn gió nhẹ.
Người đàn ông bước ra từ phòng tắm với nửa thân trên để trần, trên cổ vắt một chiếc khăn tắm, mái tóc ngắn lặng lẽ nhỏ những giọt nước.
Khi Tô Hạ tỉnh dậy, cô liền nhìn thấy một bức tranh mỹ nam tắm xong như vậy.
Cô ngẩn ngơ, không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vài giây.
Cơ ngực của người đàn ông có màu lúa mạch, săn chắc hoàn hảo, đường nét mượt mà, vóc dáng cao ráo đứng ở đó, vừa cấm dục lại vừa quyến rũ.
Cố Phàm lúc này không giống một kẻ bề trên quyết đoán trên thương trường, mà giống một nam người mẫu đẹp trai mẫu mực trong giới giải trí hơn.
Mặt Tô Hạ nóng bừng lên, kèm theo cảm giác nhịp tim đập nhanh hơn đôi chút.
Cô lập tức có tật giật mình ngoảnh đầu đi, giọng nói hơi run run, nhỏ giọng tố cáo: "Anh... sao buổi sáng lại đi tắm?"
Cố Phàm tùy ý lau tóc, đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn dáng vẻ nhát gan của Tô Hạ, khóe môi nhếch lên: "Ai quy định buổi sáng không được tắm?"
"Không... phải, ý tôi là, anh mau mặc quần áo vào đi."
Giọng nói của Cố Phàm mang theo vài phần sảng khoái trêu đùa, thong thả nói: "Tô tiểu thư, cô nói thế là khách khí quá rồi, đêm qua cô còn sờ tôi rất nhiệt tình đấy thôi."
Tô Hạ: "....."
Sao da mặt anh ta lại dày như vậy chứ!
Cái gì mà gọi là cô sờ rất nhiệt tình.
Thế đêm qua anh ta chẳng phải cũng gặm cô rất nhiệt tình sao.
Trên làn da cô bây giờ toàn là những vết tích chói mắt!
Nghĩ đến đây, cảm giác đau nhức ở eo và chân lập tức dâng lên mãnh liệt.
Cô bấm chặt ngón tay ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Cô và Cố Phàm tuy đã có quan hệ thể xác, nhưng suy cho cùng vẫn là người lạ.
Đây chắc chính là cái gọi là tình một đêm trong xã hội hiện đại.
Màn đêm cuồng nhiệt như lửa, ban ngày lại trở về làm người lạ của nhau.
Nên cô không việc gì phải làm quá lên như vậy.
Cố Phàm nhìn Tô Hạ cúi đầu, hàng mi dày che đi cảm xúc nơi đáy mắt, nhưng đôi lông mày lá liễu lại khẽ nhíu lại không biết đang nghĩ gì.
Anh nhếch mày: "Sao thế, ngủ một đêm xong là muốn mặc quần áo vào rồi không nhận người quen à?"
Nói xong, Cố Phàm ném chiếc khăn trên cổ vào giỏ đồ bẩn, tiện tay khoác vào một chiếc áo phông ngắn tay màu trắng.
Đột nhiên, "cốc cốc cốc".
Cánh cửa phòng ngủ vang lên vài tiếng gõ nhẹ.
Cố Phàm bước tới mở cửa.
Người làm đứng ở bên ngoài, hai tay dâng lên một bộ sườn xám: "Thiếu gia, quần áo của tiểu thư đã tới rồi."
Cố Phàm nhận lấy từ tay cô ấy, người làm nhanh chóng lui xuống.
Anh xoay người từ cửa đi tới bên giường, đặt bộ quần áo xuống bên cạnh Tô Hạ, động tác tự nhiên và thân mật.
"Chiếc váy hôm qua của cô bẩn rồi, đây là quần áo để cô thay."
Theo sự tiến lại gần của người đàn ông, không khí trong phòng đều ngập tràn hương thơm thanh mát sau khi tắm của anh.
Tô Hạ liếc thấy trên bộ sườn xám này còn đặt một bộ nội y màu đen.
Nghĩ đến việc vừa rồi anh cầm trên tay, mặt cô lại nóng bừng lên.
Các ngón chân cô không tự chủ được mà co quắp lại, chỉ cảm thấy đặt một quả trứng lên người mình lúc này cũng có thể nướng chín được.
Áp lực từ người đàn ông này quá lớn.
Luôn cảm thấy nhịp tim của mình có thể ngừng đập bất cứ lúc nào.
Chẳng lẽ đây là trạng thái của nam nữ trưởng thành sau khi đã ngủ với nhau sao?
Cho dù trước đây đối diện với Lục Yến Đình, nhịp tim của cô cũng chưa từng đập loạn nhịp như ma múa thế này.
Tô Hạ khô cổ họng, tìm lại chủ đề muốn nói.
"Tôi, chúng ta hôm qua coi như... đã xong nợ nhé!"
Cố Phàm hơi cúi người, một tay nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ lên, đối diện với đôi mắt đen nhánh, trong trẻo của cô.
"Cô thấy sao?"
Bình luận