Chương 14: Tô Hạ, cô đúng là đồ vô ơn!

Cố Phàm nghe thấy tiếng nói, nghiêng đầu nhìn gương mặt hơi tái nhợt của người phụ nữ, tay cô đang nắm chặt dây an toàn, cả cơ thể thậm chí còn dán chặt vào cửa xe.

Anh là tay đua xe hàng đầu thế giới, chiếc Ferrari này đã qua độ chế cao cấp, tốc độ và độ đằm của xe đua hoàn toàn không có vấn đề gì.

Ngay cả Hạ Tây Châu còn sợ ngồi xe của anh, có lần vừa xuống xe đã nôn thốc nôn tháo.

Đúng là không biết thưởng thức.

"Yên tâm, kỹ năng lái xe của tôi không có vấn đề gì đâu."

Người đàn ông tuy nói vậy nhưng tốc độ xe lại từ từ chậm lại một chút.

Tô Hạ dần dần thích nghi theo.

Cô không biết Cố Phàm muốn đưa cô đi đâu.

Chỉ thấy chiếc xe lao nhanh lên một cây cầu vượt vắng bóng người.

Ngón tay Cố Phàm nhẹ nhàng gõ gõ lên vô lăng.

Giọng nói mang theo vài phần lười biếng: "Tô Hạ, cô nhìn ra ngoài cửa xe đi."

Tô Hạ nghe tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Bên ngoài cửa sổ là mặt biển sâu thẳm đầy bí ẩn phía dưới cầu vượt, những ngọn đèn đường vàng ươm cùng những vì sao lấp lánh phản chiếu lẫn nhau, rực rỡ đến nghẹt thở, toàn bộ mặt biển giống như một bức tranh tinh cầu bao la rộng lớn.

Sâu thẳm và bao la, khiến người ta chìm đắm vào trong đó.

Cố Phàm tiện tay mở mui chiếc Ferrari ra.

Hai người ngồi trong chiếc xe mui trần một nửa, đón gió mà lao đi.

Gió rít gào qua bên tai họ, mãnh liệt thổi vào gò má họ.

Khóe miệng Cố Phàm nhếch lên một nụ cười tà khí: "Tô Hạ, hãy cảm nhận cho tốt đi!"

Lời vừa dứt.

Tốc độ xe của Cố Phàm nhanh chóng tăng trở lại lên 180 km/h.

Lúc này, Tô Hạ không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác, bên tai chỉ có tiếng gió rít gào mãnh liệt, trong mắt là bữa tiệc thị giác vô tận không thấy bờ bến.

Họ dường như đang du ngoạn ở nơi rìa của thành phố.

Rất điên rồ, rất kích thích.

Nhịp tim cô đập rất nhanh.

Tô Hạ cảm thấy cơ thể mình từ từ thả lỏng ra.

Cô dường như đang được giải phóng, nụ cười trên khóe miệng không tự chủ được mà rộng mở theo làn gió, hoàn toàn chìm đắm vào sự sục sôi điên rồ này.

Mái tóc dài hơi xoăn bị gió thổi rối tung của người phụ nữ bay đến trước mặt người đàn ông.

Cố Phàm giơ tay muốn gạt làn tóc dài xoăn nhẹ của cô ra khỏi tầm mắt, nhưng khi chạm vào lại thấy làn tóc mềm mại của cô mang theo một mùi hương thanh khiết.

Thấy Tô Hạ có vẻ đang chìm đắm trong cảm giác kích thích của tốc độ, quên mất cả bản thân.

Đáy mắt Cố Phàm tràn ngập sự vui vẻ, ngón tay nhẹ nhàng cuốn lấy làn tóc mềm mại, đặt lên chóp mũi khẽ ngửi một cái.

Chiếc Ferrari vượt qua con đường núi ngoằn ngoèo mười tám khúc cua, dừng lại trên đỉnh núi của thành phố.

Tô Hạ bước xuống xe với đôi chân mềm nhũn, nhưng toàn thân lại không kìm được sự hưng phấn.

Cố Phàm thấy dáng vẻ này của cô liền bế bổng cô lên ngang eo, đi tới khoảng sân trống ngắm cảnh.

Tô Hạ ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: "Có thể thả tôi xuống được rồi."

Cố Phàm nhẹ nhàng đặt người phụ nữ xuống, ngón tay thon dài lướt qua làn da cánh tay trần trắng nõn của Tô Hạ, giống như một dòng điện chạy thẳng vào mạch máu của cô.

Cố Phàm một tay đút túi quần, đứng bên cạnh cô.

Họ đứng tựa vào một bên lan can, từ trên đỉnh núi cao nhìn xuống cảnh đêm xa hoa đầy mê hoặc của Bắc Kinh.

Hàng ngàn ánh đèn như muôn vàn vì sao lấp lánh, đan xen một cách trật tự trong màn đêm, trang hoàng cho toàn bộ thành phố trở nên lộng lẫy chói mắt.

Rất đẹp, rõ ràng thành phố này vô cùng tráng lệ và rộng lớn, nhưng vào khoảnh khắc này lại trở nên vô cùng nhỏ bé.

Tô Hạ hai tay chống lên lan can, nhìn ra xa, nhịp tim đập mạnh mẽ dần dần khôi phục lại bình thường.

Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận sâu sắc một trận đua xe kích thích đến thế.

Toàn bộ con người giống như bị rút cạn năng lượng vậy.

Bước xuống xe, chỉ cảm thấy dường như có thứ gì đó u uất trong cơ thể cũng theo đó mà bay biến mất.

Cố Phàm lấy một chai nước khoáng từ trên xe ra, vặn mở nắp chai rồi đưa cho cô.

Đôi mắt lấp lánh ánh sao của Tô Hạ nhìn về phía người đàn ông, táo bạo hỏi: "Có rượu không?"

Thực ra cô chỉ hỏi thế thôi, nhưng vào khoảnh khắc này cô rất muốn uống rượu.

Muốn dùng hơi men để làm sâu thêm sự hưng phấn trong đầu.

Cô muốn cảm giác này kéo dài thêm một chút nữa.

Cố Phàm nhìn người phụ nữ đang "được đằng chân đòi đằng đầu", giọng nói khẽ cười: "Cô tưởng chỗ này của tôi là tiệm tạp hóa đấy à?"

Không có thì thôi vậy.

Tô Hạ có chút thất vọng.

Đúng lúc cô định nhận lấy chai nước khoáng.

Chỉ thấy Cố Phàm quay lại chiếc Ferrari, lấy từ trong xe ra một lon bia, vặn mở nắp lần nữa rồi đưa cho cô.

Đôi mắt cong cong của Tô Hạ ngập tràn nụ cười.

"Cảm ơn."

Cô nhận lấy lon bia, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Bia kích thích vị giác trên đầu lưỡi, lan tỏa đến từng sợi thần kinh trên cơ thể.

Cố Phàm nhướng mày hỏi: "Thoải mái không?"

Tô Hạ uống một hơi hết sạch, mỉm cười nói: "Rất kích thích."

Cố Phàm rủ mắt, sâu thẳm nhìn cô.

Sự u uất trong đáy mắt người phụ nữ này vừa rồi dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự khoáng đạt và rạng rỡ giữa đôi lông mày.

Anh đứng nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt sâu thẳm cũng hướng về phía thành phố dưới chân núi.

Nơi này coi như là căn cứ bí mật của anh.

Thỉnh thoảng khi tâm trạng không tốt, anh lại lái xe tốc độ cao đến đây, hóng gió nhìn ngắm toàn cảnh thành phố bao la rộng lớn, tinh thần sẽ lập tức sảng khoái trở lại.

Hôm nay thấy cô cố nén chịu đựng cảm xúc như thế, bộc phát một chút nên đã đưa cô tới đây.

Anh uống một ngụm từ chai nước mà Tô Hạ chưa uống kia.

"Sự kích thích thỉnh thoảng sẽ làm người ta thả lỏng."

Nghe vậy, Tô Hạ ngẩng đầu nhìn Cố Phàm cao lớn tuấn tú đang đứng bên cạnh.

Anh rất cao, bóng dáng người đàn ông bao trùm lấy cô.

Rõ ràng là cao quý nội liễm, nhưng trên người lúc nào cũng tỏa ra sự hoang dã, tự do không gò bó.

Không giống như cô, bị rất nhiều thứ ràng buộc.

Tuy không biết hôm nay tại sao anh lại đột nhiên đưa cô đến đây.

Nhưng trải nghiệm tối nay khiến Tô Hạ cảm thấy rất xứng đáng, rất tuyệt vời.

Tô Hạ chân thành nói: "Cảm ơn anh Cố Phàm, hôm nay đã cho tôi trải nghiệm cảm giác tự do kích thích thế này, đây là lần đầu tiên tôi buông thả bản thân đến vậy."

"Cảm ơn tôi, lại muốn mời tôi ăn cơm sao?"

Khóe miệng Cố Phàm mang theo một độ cong giễu cợt.

Khóe miệng Tô Hạ khẽ nhếch lên, nói rất nhỏ: "Không phải ăn cơm."

Không nói rõ được khoảnh khắc này.

Đỉnh núi tĩnh mịch sâu thẳm, nhưng lúc này nhịp tim cô lại đập rất nhanh.

Có lẽ hơi ấm còn sót lại từ trận đua xe vừa rồi vẫn khiến cô ở trong trạng thái vô cùng hưng phấn.

Tô Hạ sợ nhịp tim đập bị Cố Phàm phát hiện, vội vàng quay đầu, một lần nữa ngắm nhìn cảnh đêm bên dưới.

Thành phố rực rỡ trong đôi mắt đen nhánh sáng ngời của cô giống như một tòa lâu đài thủy tinh lộng lẫy khổng lồ nằm dưới chân Tô Hạ.

Tô Hạ không kìm được cất lời: "Nơi này đẹp thật đấy. Tôi có thể hét lên không?"

Đôi mắt sâu thẳm của Cố Phàm định thần nhìn gò má nhỏ nhắn hơi gợn hồng vì uống rượu của người phụ nữ, ngữ khí như cười như không: "Hét cái gì? Học tiếng chó sủi à?"

Tai Tô Hạ đỏ bừng lên, hơi bĩu môi.

"Thì là giống như trong phim truyền hình ấy, ở trên đỉnh núi xả xả cảm xúc, chẳng phải đều hét lớn sao?"

"Anh chưa từng thử à?"

"Chưa từng." Cố Phàm lười biếng tùy ý: "Cho đến hiện tại, vẫn chưa có ai khiến tôi cần phải xả cảm xúc cả."

Bởi vì những kẻ đó đều đã bị anh giải quyết xong rồi.

Tô Hạ không kìm được, lặng lẽ nhìn dáng vẻ thong dong tự tại của người đàn ông.

Thật ngưỡng mộ.

Một cuộc đời chưa từng chịu sự giễu cợt hay tủi hờn từ người khác.

Cũng đúng thôi.

Anh là con cưng của trời, muốn gì có nấy, thì có thể có phiền não gì cơ chứ.

Cố Phàm đột nhiên rủ mắt, giao nhau với ánh mắt đen nhánh phân minh của Tô Hạ trong không trung đêm muộn.

Bầu trời đêm hè rực rỡ muôn vàn vì sao treo lơ lửng trên không trung, sáng rực và sâu thẳm.

Cố Phàm hừ khẽ một tiếng.

"Muốn hét thì hét đi, đừng có chớp chớp mắt nhìn tôi như thế."

Đôi mắt người phụ nữ trong veo thuần khiết, nhìn anh giống như một chú nai con.

Cứ như thể anh đang bắt nạt cô vậy.

Tô Hạ đã uống rượu, mượn rượu làm liều.

Nhận được sự cho phép của Cố Phàm.

Tô Hạ mở rộng hai tay, đặt bên miệng, hướng về phía toàn bộ thành phố, hít một hơi thật sâu.

"A a!!....."

"Lục Yến Đình, anh đi chết đi!"

Cố Phàm nghe vậy liền chau mày.

"Thẩm Phiêu Phiêu, Tô Minh Châu, hai người các cô cũng cùng đi chết đi!"

Tô Hạ hét xong, xả ra được một trận, nét mặt tràn ngập nụ cười rạng rỡ.

Chờ một lúc, thấy Tô Hạ dừng lại.

Cố Phàm cử động lông mày: "Chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Không còn gì khác để hét nữa à?"

Tô Hạ lắc đầu: "Tôi hét xong rồi."

Không biết tại sao sau khi cô hét xong, Tô Hạ lại cảm thấy sắc mặt Cố Phàm hình như có chút không tốt.

Không chịu hét lên cảm ơn người đàn ông đã đưa cô lên đây ngắm cảnh đêm và xả cảm xúc.

Lại đi hét tên mấy cái gã tồi tàn kia!

Cố Phàm trong lòng lạnh lẽo hừ một tiếng.

Tô Hạ tưởng Cố Phàm cũng muốn hét nhưng lại ngại, thế là hào phóng nói: "Hay là anh cũng thử xem, sảng khoái lắm đấy."

Cố Phàm tùy tay xoa xoa sau đầu cô, động tác tự nhiên thân mật.

Tô Hạ ngẩn người.

Giọng nói trong trẻo từ tính của Cố Phàm tức thì vang lên, vang vọng khắp bầu trời đêm trên đỉnh núi:

"Tô Hạ! Cô đúng là đồ vô ơn!..."

Tô Hạ: "....."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập