Chương 12: Tôi sẽ không kết hôn với anh ta

Mặt nước bể bơi lại một lần nữa bị phá tan sự yên bình.

Khi Tô Hạ còn chưa kịp phản ứng.

Lục Yến Đình động tác dứt khoát nhanh gọn đã nhảy xuống theo.

Trong bể bơi.

Tư thế Lục Yến Đình tráng kiện, nhanh chóng bơi đến chỗ Thẩm Phiêu Phiêu, ôm chầm lấy cô ta, cùng bơi về phía bờ.

Thẩm Phiêu Phiêu được cứu sống nằm trên mặt đất, liên tục ho sặc sụa, nôn ra lượng nước bị sặc vào phổi.

Cô ta mở mắt ra, nhìn thấy Lục Yến Đình liền lập tức nước mắt giàn giụa.

"Anh Yến Đình, em... tưởng em sẽ... không bao giờ được gặp lại anh nữa."

Lục Yến Đình không thèm quan tâm đến việc bản thân ướt đẫm, lấy chiếc khăn tắm quấn lên người Thẩm Phiêu Phiêu, bế bổng toàn bộ cơ thể cô ta lên.

Khi đi qua người Tô Hạ, giọng nói Lục Yến Đình lạnh lẽo thấu xương: "Tô Hạ, không ngờ em lại trở nên độc ác, vô lý đến mức này! Em có muốn chơi cũng phải biết chừng mực chứ! Phiêu Phiêu sức khỏe không tốt, thế này là chết người đấy!"

Nói xong, anh ta bế Thẩm Phiêu Phiêu, không chút luyến tiếc bước thẳng ra cửa lớn.

Tô Hạ mặt không cảm xúc, giọng điệu nhạt nhẽo đến cực điểm.

"Lục Yến Đình, đừng nói tôi không cho anh cơ hội cuối cùng, lần này, chúng ta sòng phẳng sòng phẳng rồi."

Nghe thấy vậy, bước chân Lục Yến Đình khựng lại một chút.

Anh đột nhiên cảm thấy, dường như có thứ gì đó đang âm thầm rời xa anh.

Thẩm Phiêu Phiêu cảm nhận được cơ thể Lục Yến Đình hơi cứng đờ.

Trong lòng cô ta có chút hoảng hốt, thều thào nói: "Anh Yến Đình, tim em đau lắm, rất đau, em cảm thấy rất khó thở."

Lục Yến Đình cúi mắt nhìn dáng vẻ đau đớn của Thẩm Phiêu Phiêu, một lúc sau, bước chân lại tiếp tục cất lên đi về phía trước.

Đám đông lại một trận xôn xao xì xầm.

Tối nay tiệc kỷ niệm 30 năm của Tô gia, kịch hay đúng là không ngừng diễn ra.

"Lần này lại là Thẩm Phiêu Phiêu thắng toàn tập rồi, Tô Hạ rõ ràng biết mình tranh không lại người ta thì đừng có làm nũng làm nịu nữa, còn quậy nữa là Lục Yến Đình đếch cần cô ta nữa đâu."

"Mọi người nói xem, Lục Yến Đình hết lần này đến lần khác vì Thẩm Phiêu Phiêu mà bỏ rơi Tô Hạ, lần này cô ấy có nỡ buông tay không?"

"Chắc chắn là không rồi, Tô Hạ yêu Lục Yến Đình suốt 5 năm trời, yêu đến phát cuồng phát dại, dù cả thế giới này có chia tay thì cô ấy cũng chẳng nỡ buông tay đâu."

......

Trò hề này khiến Tô gia hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà tiếp đón khách khứa, nửa sau buổi tiệc đành phải kết thúc sơ sài.

Sau khi buổi tiệc kết thúc.

Phòng khách biệt thự Tô gia.

Tô Trường Thịnh vẻ mặt nghiêm trọng, chắp tay sau lưng, đi qua đi lại.

Trần Quỳnh Phính ngồi một bên, liên tục uống trà lạnh để hạ hỏa.

Tối nay cơn tức bà phải chịu còn nhiều hơn cả nửa đời người cộng lại.

Trần Quỳnh Phính đặt cốc nước xuống, cất giọng trách mắng:

"Tô Hạ, con nói xem cái đầu con làm sao mà không chịu nhảy số thế hả? Ta muốn đề cập đến chuyện ngày cưới của hai đứa, con lại kéo Lục Yến Đình đi mất."

"Ta muốn đuổi Thẩm Phiêu Phiêu ra ngoài, con lại nhất quyết bắt người phụ nữ đó nhảy xuống bể bơi! Cái trò đến trẻ con cũng chẳng buồn chơi thế này mà con cũng chơi cho được. Sao con không bảo nó bay lên trời luôn đi? Đến cho trực tiếp, để nó biến mất luôn cho xong. Người thì chẳng biến mất, ngược lại lại dẫn luôn Lục Yến Đình đi mất rồi."

Tô Trường Thịnh giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Tô Hạ, giọng nói vô cùng nghiêm khắc:

"Tô Hạ, ngày mai con đi xin lỗi Lục Yến Đình cho bố!"

Tô Hạ cầm chiếc ly đựng đầy rượu mạnh, nhẹ nhàng lắc lắc, sau đó uống cạn một hơi, từng chữ từng chữ cất lời: "Con sẽ không xin lỗi."

Lục Yến Đình đi cứu người, cũng giống như vô số lần trước đây anh ta bỏ rơi cô vì Thẩm Phiêu Phiêu.

Chỉ là vào khoảnh khắc này, cô đã chán ngấy đến tận cổ rồi.

Tô Hạ ơi Tô Hạ, mày có phải bị ngốc không, còn chơi đùa với hai kẻ cặn bã đó làm cái gì nữa?

Mày tưởng tối nay Lục Yến Đình giúp mày, chủ động lùi một bước là anh ta đã thay đổi rồi sao?

Dù mày có thử một trăm lần thì kết quả vẫn sẽ như thế thôi!

Nhìn rõ thực tế đi, Lục Yến Đình không hề yêu mày.

Đúng vậy, tối nay Tô Hạ bắt Thẩm Phiêu Phiêu nhảy hồ.

Một phần là vì tức giận, một phần là vì chút tàn dư tình cảm 5 năm qua sâu thẳm trong lòng.

Đáng tiếc là lại cược thua rồi, không sao cả, sau này cô sẽ không ngốc nữa.

Tô Hạ đặt chiếc ly lên mặt bàn, giọng nói không nặng không nhẹ, giống như đã đưa ra quyết định cuối cùng.

Cô lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn rất chính thức: "Chúng ta chia tay, hủy bỏ đám cưới!"

Sau đó chặn sạch WeChat và số điện thoại liên lạc của Lục Yến Đình.

Cô thản nhiên nói: "Bố, mẹ, con và Lục Yến Đình đã chia tay rồi, con sẽ không kết hôn với anh ta nữa."

Tô Trường Thịnh như nghe thấy chuyện gì vô cùng nực cười, ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội!

"Con với Lục Yến Đình đã đính hôn rồi, bây giờ chỉ còn thiếu nước kết hôn bước cuối cùng nữa thôi, con nói chia tay là chia tay, mặt mũi Tô gia chúng ta vứt đi đâu?!"

Tô Hạ: "Đây là chuyện của cá nhân con!"

Tô Trường Thịnh sắc mặt u uất, nhưng lời nói lại vô cùng nghiêm túc:

"Tô Hạ, con nhớ kỹ cho tao, con là tiểu thư thiên kim của Tô gia, hôn nhân của con không phải là chuyện cá nhân con, mà nó liên quan đến sự phát triển của Tập đoàn Tô thị!"

Tô Hạ cười khẩy: "Người hưởng thụ sự cưng chiều và tài sản của Tô gia là Tô Minh Châu, chứ không phải con! Tại sao con phải vì Tô gia mà đi liên minh hôn nhân?!"

"Con... cái đồ con gái bất hiếu này! Chuyện này không đến lượt con quyết định đâu! Trừ khi con tìm được đối tượng giỏi giang hơn Lục Yến Đình, bằng không, cái đám cưới này không kết cũng phải kết cho tao."

Trần Quỳnh Phính vội vàng vuốt ngực cho ông: "Ông nó ơi, ông đừng giận, giận hại sức khỏe không đáng đâu, Tô Hạ dạo này như ăn phải thuốc súng ấy, nói chuyện với tôi cũng cái kiểu đấy đấy."

Một lúc sau, Tô Hạ ngẩng đầu hỏi: "Đối tượng kết hôn của con, chỉ cần giỏi hơn Lục Yến Đình là được đúng không?"

Tô Trường Thịnh hừ lạnh một tiếng qua kẽ mũi: "Chỉ cần con tìm được, tao sẽ không ép con kết hôn với Lục Yến Đình nữa!"

Ở Bắc Kinh chỉ có Thái tử gia Cố Phàm mới giỏi hơn Lục Yến Đình, thế lực tư bản tài phiệt hùng mạnh hơn.

Nhưng Cố gia là đại hào môn đỉnh cấp thế nào chứ, sao có thể coi trọng một Tô gia nhỏ bé này.

Tô Hạ đương nhiên tuyệt đối không thể tìm được.

--

Bệnh viện.

Bác sĩ George giúp Thẩm Phiêu Phiêu tiêm thuốc xong.

Kéo Lục Yến Đình ra khỏi phòng bệnh, không kềm được mà cằn nhằn:

"Yến Đình, cậu thừa biết sức khỏe Phiêu Phiêu không tốt, tại sao lại để cô ấy nhảy xuống nước chứ. Cậu có biết tối nay cô ấy bị đuối nước, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng không!"

Trong đầu Lục Yến Đình liên tục vang vọng câu nói "Chúng ta sòng phẳng rồi" của Tô Hạ, vẻ mặt nghiêm trọng u uất.

Lúc này lại bị chỉ trích, cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Thế tại sao anh không trông chừng cô ấy cho tốt? Anh là bác sĩ điều trị chính của cô ấy, tôi chi trả chi phí đắt đỏ riêng cho anh là để anh chăm sóc tốt cho người ta, rốt cuộc anh chăm sóc kiểu gì đấy hả?"

George có chút giật mình tật giật: "Yến Đình, cậu biết đấy, cậu mới là liều thuốc của Phiêu Phiêu."

Lục Yến Đình hừ lạnh một tiếng.

"George, nhận rõ thân phận của mình đi, nếu anh mang theo tình cảm cá nhân để chữa bệnh cho cô ấy, thì cút về nước A của anh đi."

Nói xong, Lục Yến Đình bước vào phòng bệnh.

Thẩm Phiêu Phiêu nằm trên giường bệnh, nhìn thấy Lục Yến Đình đi vào liền mở mắt ra, yếu ớt nói nhỏ: "Anh Yến Đình, tối nay em lại gây họa cho anh rồi đúng không?"

Lục Yến Đình nhìn chằm chằm Thẩm Phiêu Phiêu, ánh mắt u uất không rõ xúc cảm: "Tối nay em không nên xuất hiện."

"Em chỉ muốn đến xin lỗi thôi, em..."

Lục Yến Đình ngắt lời cô ta, nói: "Phiêu Phiêu, anh và Tô Hạ sắp sửa kết hôn rồi."

Đồng tử Thẩm Phiêu Phiêu tức thì phủ một lớp sương mù.

"Anh Yến Đình, ý của anh... là không cần em nữa sao?"

Lần đầu tiên Lục Yến Đình cảm thấy hơi đau đầu khi đối diện với Thẩm Phiêu Phiêu, nhưng vẫn kiên nhẫn:

"Cơ thể em trở nên thế này anh có trách nhiệm, anh vẫn sẽ đối xử tốt với em, nhưng Phiêu Phiêu à, anh lựa chọn hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của em là hy vọng sau khi khúc mắc giải tỏa, em có thể bắt đầu lại cuộc sống của chính mình."

Thẩm Phiêu Phiêu nghe thấy những lời này, cơ thể như bị kích động dữ dội, đột nhiên ho sặc sụa một trận, cô ta ôm lấy ngực liên tục thở dốc.

Đứng ở ngoài cửa, George nghe thấy tiếng động bất thường.

Vội vàng lao vào trong, dẫn theo y tá tiến hành cấp cứu.

Nửa tiếng sau.

George mặc áo blouse trắng bước ra khỏi phòng bệnh, thấy Lục Yến Đình đang đứng ở hành lang.

Anh cúi đầu hút thuốc, hàng mi hơi rủ xuống, không biết đang suy nghĩ điều gì.

George bảo y tá lui xuống trước, bước tới nói với Lục Yến Đình: "Yến Đình, nguồn tim phù hợp với Phiêu Phiêu đã tìm thấy rồi, không có gì thay đổi thì tháng sau sẽ thay tim. Thời gian này cô ấy không thể chịu thêm bất kỳ kích thích nào nữa."

"Mặc dù tôi biết không nên nói, nhưng hôm nay Tô Hạ rõ ràng là muốn dồn Phiêu Phiêu vào đường chết. Cô ta là cố tình đấy. Chẳng lẽ cậu cũng mặc kệ cho Tô Hạ chơi trò đó, làm hại chết Phiêu Phiêu sao?"

Lục Yến Đình dập tắt điếu thuốc trên tay, tạo ra một lớp tàn tro, khuôn mặt thanh tú lạnh xám không chút cảm xúc.

Giọng nói lạnh lẽo: "Anh chăm sóc cô ấy cho tốt, có chuyện gì thì nhắn tin cho tôi."

Sau khi Lục Yến Đình đi khỏi, George mới bước lại vào phòng bệnh.

"Được rồi, người đi rồi, đừng giả vờ nữa. Cô nói xem tối nay Tô Hạ bảo cô nhảy hồ cô cũng nhảy thật, Phiêu Phiêu cô đúng là không cần mạng nữa rồi."

Thẩm Phiêu Phiêu mở mắt ra, sắc mặt vẫn còn có phần nhợt nhạt, thều thào nói: "Anh George, em chỉ là không muốn anh Yến Đình rời xa em mà thôi."

George lông mày khẽ nhíu lại.

"Thở dài, cô ngốc quá rồi, Lục Yến Đình và Tô Hạ có hôn ước, họ sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn, cô việc gì phải đuổi theo sau lưng cậu ta chứ."

"Không, em yêu anh Yến Đình, Tô Hạ yêu anh ấy 5 năm, nhưng còn em thì sao, em yêu anh ấy suốt bảy năm trời đấy, em yêu nhiều hơn Tô Hạ! Dựa vào cái gì mà phải nhường cho Tô Hạ!"

Thẩm Phiêu Phiêu đỏ bừng mắt, nghiến răng nghiến lợi: "Chỉ cần em còn sống ngày nào, em tuyệt đối sẽ không để anh Yến Đình cưới cái đồ tiện nhân Tô Hạ đó đâu!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập