Chương 41: SN, mau ra đây

Tang Ninh chọn một con ngựa mới chưa từng tham gia thi đấu. Nó có bộ lông nâu đỏ như màu chà là, ánh lên vẻ mượt mà, nhưng tính tình lại không được hiền như con ngựa của Thời Sơ.

“Con này đi.” – cô nói dứt khoát.

Người phục vụ bên cạnh lập tức dắt ngựa ra, cười nói:

“Tiểu thư có mắt nhìn lắm. Dù những con từng đoạt quán quân thường ổn định hơn, nhưng ngựa mới lại có tiềm năng lớn. Chúc cô ‘mã đáo thành công’.”

Tang Ninh khẽ gật đầu, nắm dây cương bước ra ngoài.

Bất chợt, một tràng reo hò, la hét ầm ỹ vang lên từ khán đài, âm thanh như dội cả mái vòm.

Cô ngẩng lên nhìn – chỉ thấy một tuyển thủ cưỡi con ngựa trắng như lụa, tốc độ nhanh đến nỗi các đối thủ phía sau đều bị bỏ xa.

Người đó là một chàng trai ngoại quốc – sống mũi cao, da trắng, thân hình vững chãi trên lưng ngựa, mỗi cú thúc chân đều mạnh mẽ và chính xác.

Sasha!

“Là Sasha đó!” – Thẩm Huệ Châu hét toáng lên, kích động đến nỗi bật cả người khỏi ghế, hai tay múa loạn lên cổ vũ.

“Thiếu Kiệt, đó là tay đua mà em thích nhất! Không ngờ hôm nay lại có thể cùng anh ấy thi đấu, thật là vinh hạnh quá đi!”

Tang Ninh nhìn cô ta một cái đầy khinh bỉ — cổ vũ cho một người ngoại quốc mà còn cuồng nhiệt đến mức ấy, thật đáng hổ thẹn.

Trên khán đài, không chỉ có Thẩm Huệ Châu, rất nhiều người cũng đang điên cuồng hò hét cổ vũ. Có kẻ còn vẫy quốc kỳ của nước Y, vung vẩy trong tiếng gào thét.

Các màn hình lớn trên sân thi đấu chiếu cận cảnh hình ảnh của Sasha. Chẳng bao lâu, bảng xếp hạng điện tử hiện lên — anh ta dẫn đầu tuyệt đối ở vòng chín!

Chỉ cần chiến thắng thêm vòng chung kết, anh ta sẽ là quán quân của ngày hôm nay.

Cổ động viên lại càng kích động, tiếng reo vang rền cả sân. Nhiều người đặt cược thêm cho anh ta, trong đó có cả Thẩm Huệ Châu — cô ta không ngần ngại rút thêm tiền đặt cược, ánh mắt tràn đầy sùng bái.

Khi Sasha cưỡi ngựa về đích, anh ta không rời sân ngay mà cho ngựa chạy chậm quanh một vòng. Rồi bất ngờ, anh ta giật lấy loa của nhân viên và gào lên bằng tiếng Hoa:

“Đồ heo ngu! Đồ heo ngu!”

Anh ta còn giơ ngón giữa về phía khán đài, thái độ ngông cuồng đến cực điểm.

Tiếng hoan hô tức thì hóa thành tiếng ồn ào giận dữ. Mọi người chỉ trỏ, phẫn nộ chửi rủa — ngay trên đất Trung Hoa mà dám sỉ nhục người Trung Quốc, đúng là không biết sống chết!

“Cút khỏi Trung Quốc đi!”

“Đồ khốn, cút về nước mày!”

“Trung Quốc không chào đón mày!”

Tiếng mắng lan khắp sân, khí thế phẫn nộ dâng cao.

Nhân viên sân vội chạy theo khuyên can:

“Ngài Sasha, xin ngài chú ý phát ngôn của mình!”

Nhưng Sasha chẳng thèm để tâm, thậm chí còn vung roi quất thẳng vào người nhân viên. Bị dọa sợ, họ chỉ có thể né tránh, không dám tiến lại gần.

Sau đó, Sasha lại hét qua loa:

“SN! Ra đây! Đồ rùa rụt cổ, mau ra đây cho tao!”

Anh ta dùng thứ tiếng Hoa ngọng nghịu để khiêu khích, giọng điệu ngạo mạn, thách thức cùng cực.

Hai năm trước, khi thi đấu ở nước F, anh ta từng bị một tay đua mang ký hiệu “SN” đánh bại. Kể từ đó, anh ta luôn ghi hận, khát khao được tái đấu để rửa nhục.

Nhưng sau trận ấy, SN bỗng biến mất như bốc hơi khỏi nhân gian — không ai biết cô là ai, cũng chẳng biết cô ở quốc gia nào.

Vì vậy, Sasha không ngừng đăng ký tham gia khắp các giải đua quốc tế, chỉ với một mục tiêu — tìm lại SN.

Anh ta lại vung ngón giữa, gào thét qua loa:

“SN! Nếu mày còn là đàn ông — à không, nếu mày còn là người! — thì ra đây đấu với tao đi! Quyết một trận sinh tử!”

Tang Ninh đứng bên ngoài đường đua, ánh mắt lạnh như băng. Sát khí trong đáy mắt cô bùng lên, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Không lâu sau, vòng kế tiếp bắt đầu. Dữ liệu của các tuyển thủ hiện lên trên bảng điện tử — Sasha bỗng khựng lại.

SN!

Tên đó xuất hiện ngay trên danh sách của vòng thứ mười.

Hắn ta nheo mắt, khóe môi nhếch lên cười lạnh.

“Tốt, cuối cùng cũng tìm được rồi.”

Hắn cưỡi ngựa rời sân, bình tĩnh đến lạ thường — nhưng ánh nhìn lại sáng rực như thú săn mồi.

SN, mày tốt nhất hãy thắng ở vòng này, nếu không… tao sẽ coi thường mày.

Tang Ninh dứt khoát tung người lên ngựa, động tác liền mạch dứt khoát. Cô cùng chín tuyển thủ khác đứng ngay vạch xuất phát, sẵn sàng.

Ở bên kia, Thẩm Huệ Châu đang vụng về trèo lên lưng ngựa, động tác cứng đờ khiến khán giả cười ầm lên.

Cô ta đỏ bừng mặt, quay sang hỏi nhỏ:

“Thiếu Kiệt ca, bọn họ cười em…”

Tống Thiếu Kiệt cũng thấy mất mặt — đúng là anh không nên vì giận dỗi mà để cô ta đăng ký thi cho bằng được.

Một tiếng la lớn từ khán đài vang lên:

“Không biết cưỡi thì mau xuống đi, đừng làm mất thời gian!”

Thẩm Huệ Châu nghe rõ mồn một, mặt trắng bệch, chân tay run rẩy. Cô ta vừa nãy thấy động tác Tang Ninh phi ngựa — gọn gàng, dứt khoát, oai hùng — là biết cô thực sự là người có bản lĩnh.

Chân cô ta bắt đầu mềm nhũn, tay cũng chẳng giữ nổi dây cương.

“Pằng!” — phát súng xuất phát vang lên.

Chín con ngựa lao vụt đi như tên bắn, chỉ còn một mình Thẩm Huệ Châu đứng chết dí tại chỗ — con ngựa không nhúc nhích dù một bước.

“Đi nào… nhanh lên… đi mà…” – cô ta vừa quát vừa năn nỉ.

Khán đài nổ tung trong tiếng cười giễu:

“Ha ha ha ha ha!”

“Không biết cưỡi thì cút xuống đi!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập