Chương 98: Lén lút đón con trai cô đi
Đường Tri Hạ nhận được lời nhắc nhở họp của Lý Tiểu Hân, cô thu dọn bản vẽ, cầm điện thoại đi về phía phòng họp.
Vừa tới phòng họp, Đường Tri Hạ phát hiện hôm nay tất cả những người dự họp đều có thái độ rất tốt với cô.
"Nhà thiết kế Đường, cảm ơn hoa hồng của cô nhé! Nghe nói loại này trên thị trường một cành cũng hơn hai trăm tệ đấy!"
"Đúng vậy! Hoa lại tươi lâu nữa, cắm được tận mười lăm ngày cơ!"
Đường Tri Hạ mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống. Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng về phía sau lưng cô, Tịch Cửu Thần đến đúng như đã hẹn.
Đường Tri Hạ nhanh chóng quay đầu liếc nhìn ai đó một cái rồi vội vã quay lại. Ở công ty, cô chỉ muốn giữ khoảng cách với người đàn ông này, đừng để phát sinh thêm tin đồn nhảm nhí nào nữa.
"Được rồi, mọi người đừng tán chuyện nữa, bắt đầu họp thôi!" Lý Mai bảo cấp dưới ngừng thảo luận.
Lý Mai tuyên bố một vài công việc, cũng báo cáo tình hình giao bản thảo thời gian gần đây, cùng với một số thông tin phân tích thị trường thu thập được.
Bên cạnh Đường Tri Hạ là Tịch Cửu Thần đang ngồi, mà trong đầu cô lại bất giác nghĩ lung tung về một vài chuyện. Ví dụ như chuyện anh bị đau dạ dày đêm qua, ví dụ như nụ hôn trên giường cô đêm qua, còn cả mấy bó hoa buổi sáng nữa.
"Tri Hạ... khụ... Tri Hạ..." Lý Mai lại đang gọi cô.
Đường Tri Hạ lập tức giật mình tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Lý Mai với vẻ hơi ngơ ngác.
Ngải Nhã ngồi đối diện thực sự không ngứa mắt nổi nữa, nhân cơ hội công kích cô một câu: "Nhà thiết kế Đường, lần nào họp cô cũng không tập trung tư tưởng, cô coi thường người khác quá đấy!"
Mặt Đường Tri Hạ hơi nóng lên, nghĩ đến việc vừa rồi trong đầu toàn là chuyện nhảm nhí, cô thấy thật xấu hổ.
"Xin lỗi mọi người, tôi nghĩ về công việc nên bị nhập tâm quá." Đường Tri Hạ cất lời xin lỗi.
Mà tất cả những người dự họp đều nhìn về phía đại boss bên cạnh cô, trong lòng thầm nghĩ, nhân viên cấp dưới lại lơ đễnh nghiêm trọng như vậy, đại boss sẽ có vẻ mặt thế nào?
Nhưng vẻ mặt của đại boss lại khiến họ phải chấn động, bởi vì Tịch Cửu Thần lúc này đang dùng một đôi mắt đong đầy nụ cười và sự chiều chuộng nhìn cô.
"Tri Hạ, chúng ta vừa nhắc tới chuyện tiệm bánh ngọt cho bữa xế, em có suy nghĩ gì không?" Lý Mai quăng ra chủ đề.
Đường Tri Hạ lập tức chỉnh lại nét mặt: "Ờ! Em thấy cũng đến lúc nên đổi một tiệm bánh ngọt khác rồi. Em nghe nói có một tiệm ăn rất ngon, nếu có thể đổi tiệm đó vào làm tiệm bánh trà chiều cho công ty chúng ta thì em thấy rất tốt."
"Ồ! Nói thử xem là tiệm nào?" Lý Mai lập tức tiếp lời.
"Là một tiệm bánh ngọt tên là Beibeta ở trung tâm thành phố. Em thường xuyên đưa con trai đến đó ăn, hương vị rất chuẩn, nguyên liệu cũng yên tâm."
"Nhưng theo chị biết thì tiệm bánh này giá khá đắt, chi phí công ty chúng ta có hạn... cái này..." Lý Mai có chút ngập ngừng nói.
"Vậy thì đi thương lượng mời tiệm đó vào đi!" Giọng nam trầm thấp đầy uy lực vang lên.
Lý Mai lập tức nhìn sang Đường Tri Hạ, sự tán thưởng xượt qua dưới đáy mắt. Quả nhiên chiêu này có hiệu quả, Tịch Cửu Thần đã đồng ý rồi.
Đường Tri Hạ cũng ngẩn người, người đàn ông này thực sự dứt khoát đồng ý như vậy sao?
Ánh mắt đố kỵ của Ngải Nhã ngồi đối diện phóng tới. Đãi ngộ của Đường Tri Hạ ở công ty đúng là cao thật, Tịch tổng đối với cô có thể nói là trăm nghe trăm thuận.
"Mọi người tiếp tục đi." Tịch Cửu Thần liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Tôi có việc phải đi trước."
Tịch Cửu Thần rời đi, toàn bộ nhân viên trong phòng họp đều thả lỏng hơn. Việc đầu tiên của mọi người chắc chắn là cảm ơn Đường Tri Hạ đã đề xuất chuyện tiệm bánh ngọt, mang lại phúc lợi tốt như vậy cho họ.
Đường Tri Hạ cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới mà thôi, cô không ngờ Tịch Cửu Thần lại dứt khoát đồng ý như vậy.
Tịch Cửu Thần vừa bước ra khỏi phòng họp, ở khúc ngoặt hành lang liền nghe thấy hai nữ nhân viên đang phấn khởi trò chuyện.
"Đúng là hoa do nhà thiết kế tặng đấy, bó hoa hồng đó đẹp dã man. Tiếc là vừa rồi cậu không có ở đấy nên không tranh được bông nào."
"Cô ấy xông xênh thật đấy, hoa hồng tốt như thế mà chia cho cả văn phòng."
Bước chân Tịch Cửu Thần khựng lại, gương mặt tuấn tú bỗng sầm xuống. Anh sải bước đi về phía văn phòng lớn. Ngay lập tức, anh nhìn thấy trong bình hoa của các nhân viên ở toàn bộ văn phòng, mỗi người đều cắm một cành hoa hồng đỏ. Mà nếu anh không nhìn nhầm thì đây chính là những bông hoa hồng nhập khẩu do chính tay anh tỉ mỉ chọn lựa ở cửa hàng hoa trước cuộc họp buổi sáng. Thế mà người phụ nữ này lại chỉ liếc nhìn một cái rồi đem tặng cho người khác?
Gương mặt tuấn tú của Tịch Cửu Thần như đóng băng, đáy mắt vô cùng khó chịu. Anh quay người đi về phía phòng họp, đẩy cửa ra rồi gọi người phụ nữ đang họp bên trong một câu: "Đường Tri Hạ, đến văn phòng tôi một chuyến." Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Ngay bây giờ."
Tông giọng này khiến dây thần kinh của tất cả mọi người trong phòng họp đều căng cứng, ánh mắt nhìn người phụ nữ bị điểm tên đầy vẻ đồng cảm, thầm nghĩ cô đã phạm phải lỗi lầm lớn gì rồi mà lại bị đại boss ra lệnh như vậy?
Đường Tri Hạ cũng hơi ngơ ngác. Cô thu dọn đồ đạc đứng dậy, đóng cửa phòng họp lại rồi tò mò hỏi: "Tịch tổng, có chuyện gì sao?"
"Đến văn phòng tôi nói chuyện." Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng chữ, đôi chân dài sải bước về phía thang máy trước.
Đường Tri Hạ cũng ngơ ngác không hiểu gì, cô đắc tội anh ở chỗ nào chứ? Chẳng lẽ là chuyện tiệm bánh ngọt vừa rồi? Nhưng cô cũng đâu có ý bắt buộc phải chọn tiệm đó đâu! Quyền quyết định là ở anh cơ mà.
Trong thang máy, Đường Tri Hạ cảm nhận được không khí đè nặng bên trong cabin. Nhìn người đàn ông cao lớn khoanh tay đứng bên cạnh, hình như anh đang tức giận không nhẹ.
"Bệnh dạ dày của anh thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?" Đường Tri Hạ nhân cơ hội hỏi thăm anh một câu.
Người đàn ông không thèm thèm chấp nhặt cô. Cửa thang máy vừa mở, đôi chân dài của anh sải bước đi ra ngoài, Đường Tri Hạ ngượng ngùng bước theo sau.
Đường Tri Hạ vừa bước vào văn phòng của người đàn ông thì thấy người đàn ông phía trước đột ngột quay người lại. Thân hình cao lớn vững chãi lấn tới ép sát, Đường Tri Hạ giật mình lùi lại một bước chạm lưng vào cửa, còn hai tay người đàn ông thì chống lên hai bên vai cô, nhốt chặt cô lại.
"Đường Tri Hạ, em chê hoa tôi tặng đến mức nào vậy? Tại sao chớp mắt một cái đã đem tặng cho người khác rồi?" Trong đôi mắt đen sâu thẫm của Tịch Cửu Thần rõ ràng có hai ngọn lửa ngọn lửa giận đang bùng cháy.
Đường Tri Hạ chớp chớp mắt, hóa ra anh đang tức giận vì chuyện này sao?
"Anh tặng tôi nhiều hoa như vậy, tôi lại không biết chăm sóc, đem tặng cho đồng nghiệp ở văn phòng chăm sóc chẳng phải tốt hơn là để nó héo tàn trong tay tôi sao!" Đường Tri Hạ miễn cưỡng tìm lý do gượng gạo.
"Hoa hôm nay từng bông một đều do chính tay tôi chọn, em lại chà đạp nó như vậy sao?" Hơi thở nóng hổi của Tịch Cửu Thần phả lên mặt cô, tức giận đến mức muốn cắn cô một cái.
Và anh thật sự đã làm như vậy. Đầu anh cúi xuống, đôi môi mỏng cắn lên vị trí xương quai xanh bên dưới cổ áo sơ mi của Đường Tri Hạ.
Đường Tri Hạ hoàn toàn không đề phòng, vừa đau vừa giật mình kêu lên một tiếng: "Á..."
Người đàn ông cắn xong, ánh mắt vẫn chưa nguôi ngoai oán khí nhìn cô: "Đây chỉ là một hình phạt nho nhỏ thôi. Lần sau còn dám không trân trọng đồ tôi tặng, tôi sẽ không tha cho em dễ dàng như thế này đâu."
Đường Tri Hạ giơ tay đẩy anh ra, rất khí khái nói: "Cùng lắm thì tôi đền lại cho anh một bó."
"Hoa có thể đền, nhưng tấm chân tình này em có đền được không?" Tịch Cửu Thần khàn giọng cất lời, ánh mắt u tối.
Đường Tri Hạ thẫn thờ vài giây, nhưng vẫn kiên quyết đẩy anh ra: "Đã biết tôi sẽ không trân trọng đồ anh tặng thì sau này anh đừng tặng nữa, đỡ mất công tôi xử lý rồi anh lại không vui."
Tịch Cửu Thần lùi lại hai bước, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm nhìn cô, chân mày nhíu lại như thể bị tổn thương.
Va phải ánh mắt đó của người đàn ông, Đường Tri Hạ cũng nhận ra lời nói của mình quá mức sắc nhọn. Lời xin lỗi buột ra khỏi miệng cô: "Xin lỗi, nếu lời nói của tôi làm tổn thương anh thì tôi xin lỗi anh."
Lớp ánh sáng lạnh lẽo dưới đáy mắt Tịch Cửu Thần tan biến, dường như phủ lên một tầng dịu dàng, nhưng giọng nói vẫn mang theo sự ra lệnh: "Đường Tri Hạ, tôi không muốn tấm chân tình của mình lại bị em vứt đi như rác rưởi nữa."
Đường Tri Hạ ngẩn người, kéo cửa ra, để lại một câu: "Tốt nhất là đừng tặng, có tặng thì tôi vẫn sẽ vứt đi thôi."
Người đàn ông đằng sau văn phòng, gương mặt tuấn tú có phần chua chát. Trầm lặng vài giây, anh đi tới trước cửa sổ sát đất. Thân hình cao ráo vĩ đại tỏa ra một luồng khí chất cô độc ngạo nghễ dưới ánh nắng chiều tà.
Đường Tri Hạ trở về văn phòng, trong phút chốc suy nghĩ rối bời như tơ vò. Hành động hôm nay của Tịch Cửu Thần quá mức bất thường khiến cô nhận ra điểm không đúng. Chẳng lẽ người đàn ông này thật sự thích cô sao?
Anh tặng hoa thì cứ tặng hoa, lại còn tự tay lựa chọn. Như Chiến Kình Dã tặng hoa chắc chắn cũng chỉ gọi một cuộc điện thoại đến tiệm hoa để đặt, làm sao có chuyện dành thời gian đi lựa chọn như anh cơ chứ?
Anh tức giận cũng không có gì lạ, vì cô đúng là đã không xử lý tốt bó hoa anh tặng. Nhưng làm sao cô nghĩ tới những bông hoa đó là do chính tay anh chọn từng bông một cơ chứ?
Hazzz!
Đường Tri Hạ ôm đầu, vô cùng phiền não.
Bình luận